ừa Hiên một cái, lấy tay đè vết thương bên hông lại. Cố Thừa Hiên thấy Diệp Thanh Dương không nói lời nào, trong lòng cũng hiểu được vài phần, hiểu bình thường gật gật đầu.
Đầu tiên hai người tìm một khách sạn nhỏ ít người để ý để mướn phòng. Cố Thừa Hiên đi ra ngoài tìm mua thêm một cái điện thoại mới và một cái sim khác. Đợi đến buổi chiều, hai người nghỉ ngơi xong thì liền gọi điện thoại về báo tin. Diệp Thanh Dương gọi trước, hắn bấm một chuỗi số, lại chần chừ không ấn phím call, cuối cùng lắc đầu xóa hết dãy số. Sau đó đưa lại điện thoại cho Cố Thừa Hiên.
Cố Thừa Hiên nhận lấy điện thoại, đầu tiên gọi điện thoại cho Dịch đại đội trưởng, nói vắn tắt tình hình ở đây cho Dịch đại đội trưởng biết. Trước khi tắt điện thoại nghe Dịch đại đội trưởng cười chọc: “Vợ cậu mấy ngày trước có gọi điện thoại cho tôi…Không sai thôi, giáo dục rất tốt, rất có hiểu biết”.
“Cô ấy nói gì với anh?”- Cố Thừa Hiên nghe Dịch đại đội trưởng nhắc đến Ninh Mông thì vội vàng hỏi.
“Cũng không có việc gì, chỉ hỏi có phải cậu đang làm nhiệm vụ ở Vân Nam không? Tôi nói địa điểm mà bộ đội đặc chủng làm nhiệm vụ phải giữ bí mật, cô ấy nói là cô ấy hiểu, sau đó thì cám ơn rồi cúp máy”. Dịch đại đội trưởng nghe thấy giọng Cố Thừa Hiên khẩn trương, tò mò hỏi: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện sao?”
“Cô ấy….” Cố Thừa Hiên tức giận vuốt mặt, có chút thất bại nói: “Cô ấy bị trùm thuốc phiện bắt làm con tin”.
Dịch đại đội trưởng kinh ngạc, hai người ở hai bên đều im lặng, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy. Cố Thừa Hiên biết tiếp tục như vậy cũng chỉ làm tốn thời gian mà cũng không giải quyết được việc gì, đành phải kiên trì xin phép: “ Tôi chắc phải xin phép nghỉ mấy ngày, anh hiểu mà phải không? Cô ấy hiện giờ lâm vào hoàn cảnh này, tôi không thể nào trở về”.
Dịch đại đội trưởng rất nhanh liền tỏ thái độ: “Tất nhiên, làm việc gì cũng phải cẩn thận. Nếu không được thì phải gọi điện thoại cho tôi, chúng ta là an hem đã nhiều năm. Cho dù có bị cấp trên kỷ luật tôi nhất định cũng sẽ giúp cậu cứu vợ ra!”
Cố Thừa Hiên gác điện thoại vẫn cảm thấy nên nghe theo lời khuyên Trần Nhất Thần, trước gọi điện thoại cho Ninh gia. Vốn là chuyện này anh không muốn kinh động Cố gia, dù sao nhiều người biết đối với việc này không có lợi gì. Nhưng vì cái điện thoại mới mua này không có lưu số điện thoại nhà Ninh gia, mà Cố Thừa Hiên ngoài số điện thoại của Ninh Mông và số điện thoại của Cố gia thì không nhớ được số điện thoại nào hết. Bất đắc dĩ đành phải gọi điện về Cố gia. Người nhận điện thoại là chị họ của Ninh Mông- Hàn Lăng Sa. Cuối cùng là làm cho ông nội của Cố Thừa Hiên ở phòng khách lên cơn khó thở. Mẹ của anh- Bạch Lăng thì vội vàng chạy đến văn phòng chính phủ tìm Cố Trường Tân tìm cách.
Cố Trường Tân nghe xong, vỗ vai Bạch Lăng trấn an, đem lợi hại phân tích rõ rang cho Bạch lăng nghe. Sau đó hai người chia nhau ra để làm việc. Bạch Lăng thì chạy về nhà lo lắng và trấn an cho ông cụ Cố, Cố Trường Tân thì cố gắng tìm cách liên hệ với Ninh Trí Văn, tìm cách liên lạc giữa Cố Thừa Hiên và Ninh gia.
Mọi chuyện ở N thị cũng trở nên hỗn loạn. Mới đầu, mọi người đều đem tin này giấu đi, không ai dám nói cho Ninh lão gia nghe. Nhưng không ngờ người giúp việc trong nhà vô tình lẹ miệng mà nói ra cho Ninh lão gia nghe. Sauk hi nghe xong thì Ninh lão gia lập tức bị lên huyết áp phải nhập viện. Ai cũng biết Ninh lão gia thương cháu gái Ninh Mông đến chừng nào, trước khi lên xe cấp cứu còn gọi: “Tiểu Cửu….Tiểu Cửu….Tiểu Cửu…”, Ninh gia bà nội ở một bên khóc không ngừng.
Ninh Trí Văn vừa vội lại vừa mệt, khi nhận được điện thoại của Cố Trường Tân đã vội vàng xin nghỉ phép hai ngày. Biết Cố Thừa Hiên đang cố gắng tìm cách liên lạc với mình, thì Ninh Trí Văn vội vàng chạy đến nhà Cố gia để đợi điện thoại của Cố Thừa Hiên gọi lại.
“Alo?” Cố Thừa Hiên vừa bắt máy còn chưa mở miệng, Ninh Trí Văn nóng vội nói: “Thừa Hiên là ba vợ đây….”
“Ba…”- Cố Thừa Hiên chưa bao giờ nhìn thấy ba vợ của mình nóng vội đến vậy, anh liếc mắt qua nhìn Diệp Thanh Dương đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi trên giường, liền cầm điện thoại vào nhà vệ sinh, đè thấp âm thanh nói: “ Ba, người đừng nóng vội. Con đối với những chuyện xảy ra ở đây cũng chưa điều tra kỹ càng. Ba có biết chuyện gì đã xảy ra không?”
Ninh Trí Văn cũng ý thức được mình hơi nóng vội, ngượng ngùng đằng hắng một tiếng, rất nhanh trấn tĩnh, đem mọi chuyện mà Ninh Trí Ngôn đã báo với mình mà kể lại cho Cố Thừa Hiên nghe.
Cố Thừa Hiên không quen ai ở Vân Nam, nghe xong mọi việc biết việc này Tần Mặc và Ba Tụng gây ra, còn lại không có bất kỳ manh mối nào. Nhưng là, anh hiểu được, lúc này không được nóng nảy, vội vàng. Tuy Tần Mặc và Ba Tụng có quan hệ việc này, nhưng quan hệ giữa hai người thân thiết đến cỡ nào thì anh không biết rõ. Ba Tụng tự nhiên thả hai người bọn họ, không cho phép ai tổn thương bọn họ; nhưng Tần Mặc lại đi theo bọn người buôn ma túy đó. Cuối cùng không biết mối quan hệ giữa Tần Mặc và bọn buôn bán ma túy đó là quan hệ gì.
Hoàn cảnh trước mắt, Cố Thừa Hiên không lo lắng Tần Mặc dẫn Ninh Mông đi,