Ring ring
Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213345

Bình chọn: 7.00/10/1334 lượt.

biến sắc, đứng ở giữa Vị Thiếu Dương cùng Hách Liên Dung, nói với

Vị Thiếu Dương: “Lễ vật mà chàng nói muốn đưa ta đâu? Có phải là nói lấy lệ thôi? Tất nhiên hiện tại nói luôn ra cũng được, đừng khiến ta ôm hy

vọng quá lớn.”

Sau khi chạy một quãng đường dài, Mộ Dung Phiêu

Phiêu mệt muốn chết, hiện tại lại trải qua một thời gian nghỉ ngơi lấy

sức, đã lấy lại chút tinh thần.

Vị Thiếu Dương không đáp, lại nhìn nhìn tay Hách Liên Dung, chỉ chỉ, “Cùng nhị tẩu đây giống nhau.”

Trên cổ tay Hách Liên Dung có một chiếc vòng màu xanh tươi mát, tuy rằng

xanh rất đáng yêu, nhưng Mộ Dung Phiêu Phiêu vẫn cắn môi dưới, ánh mắt

cảnh cáo nhìn về phía Vị Thiếu Dương, “Vật giống với người khác ta không quen đeo.”

Vị Thiếu Dương cười khổ nhìn về phía Hách Liên Dung,

Hách Liên Dung nâng cổ tay lên, nhẹ nhàng sờ vòng tay, khẽ cười nói:

“Mang không quen cũng phải mang, ai bảo nương có tới tận hai người con

chứ? Tức phụ tự nhiên cũng hai người.”

Mộ Dung Phiêu Phiêu nao nao, Hách Liên Dung lặng yên rời đi, đi không xa lại quay lại hỏi: “Ngươi thấy Thiếu Quân không?”

Mộ Dung chỉ chỉ hướng cho nàng, “Đang cùng Vệ Vô Hạ nói chuyện.”

Hách Liên dung vội vàng đi về hướng đó, đi rồi còn hô to với Vị Thiếu Dương, “Đúng rồi, cái thứ kia tẩu ném đi rồi, sau này đệ với Thiếu Quân cũng

không cần băn khoắn nữa, cứ chăm lo tốt cho Vị Tất Tri là được!” Dứt

lời, nhanh chóng rời đi.

Vệ Vô Hạ? Gặp quỷ rồi, hắn sao lại xuất hiện nữa? Nàng cũng không muốn Vị Thiếu Quân lại trúng bẫy lần nữa!

Từ đi nhanh chuyển thành chạy chậm, ngay lúc đang muốn dùng tất cả mã lực

chạy đi, Hách Liên Dung rốt cuộc gặp được Vị thiếu hai mắt thầm đen.

“Sao vậy chứ?” Hách Liên Dung vội vàng tiếng lên, “Không phải chỉ nói chuyện sao? Sao mắt lại tím đen thế?”

Vị Thiếu Quân từ lúc Hách Liên Dung xuất hiện vẫn không nhúc nhích, một

bên mắt đen một vòng, bên kia thì hốc mắt lại đỏ ửng, khóe môi ngậm

chặt, một lúc lâu sau kéo mạnh Hách Liên Dung ôm vào trong lòng, “Liên

Dong, ta sẽ đối xử với nàng thật tốt.”

Hách Liên Dung kinh ngạc một chút, nhẹ giọng bật cười, sờ sờ đỉnh đầu của hắn, “Sao vậy a?”

Vị Thiếu Quân lắc đầu, “Liên Dong, chúng ta nhanh nhanh sinh hài tử đi.”

Hắn vừa nới chuyện với Vệ Vô Hạ, lại nhắc tới chuyện này, như vậy…. Thân

thể Hách Liên Dung bất giác căng cứng, Vị Thiếu Quân nhận thấy sự căng

thẳng của nàng, càng ôm chặt lấy nàng, “Tương lai mặc kệ xảy ra chuyện

gì, đều để ta bảo hộ các nàng, các nàng chỉ cần ở một nơi nào đó đợi ta, được ta bảo vệ thì tốt rồi, được không?”

Hách Liên Dung ngẩng

đầu thật lâu, cuối cùng cũng không ngăn nổi những giọt nước mắt cảm động của mình, vươn tay tới thắt lưng hắn véo mạnh, “Đáng ghét, cứ khiến ta

khóc thôi.” Nói xong, nàng sụt sụt mũi, “Đúng rồi, Vệ Vô Hạ nói cho

chàng chuyện kia, khẳng định chàng đối với hắn ra tay trước đi? Chàng

sao lại đen mắt chứ? Vô dụng!”

“Ôi chao ôi chao, ta kích động mới ra tay, hắn lại có chuẩn bị mới đến, ta đương nhiên bị tập kích rồi.”

“Lần trước cũng là hắn lừa ngươi mà, hắn sao lại dám chuẩn bị trước hả? Hắn còn dám lý sự!”

“Đừng kích động đừng kích động….” Vị Thiếu Quân vừa ôm lấy nàng quay về,vừa

giúp nàng thông khí tiện thể sỗ sàng, “Bởi vì Yên nhi từng thích ta.”

“Hả?” Hách Liên Dung khẽ nheo mắt, đem các nhân vật trong đó suy xét một lần, đột nhiên tóm lấy cổ Vị Thiếu Quân, “Hiện tại đâu? Hiện tại muội ấy còn thích chàng sao?”

“Muội ấy thích ta sao ta lại bị bóp cổ!” Vị

Thiếu Quân cực kỳ bất mãn rống lên một câu, nhưng không chống lại, xoay

mặt lại thí điên thí điên bát quái, “Vệ Vô Hạ nói hắn cùng với Yên nhi

chơi trò chơi thiên thần, Yên nhị lệnh cho hắn dùng kiệu tám người

khiêng đến rước nàng xuất giá.”

“A? Bát quái như vậy…”

“Còn có một tin tức nhỏ nữa…”

…….

Trên đường nhỏ về Thính Vũ hiên, một đôi tình nhân thân mật sánh vai, cứ

việc gió lùa tịch liêu, cũng không ngăn được tình cảm chân thành quý giá của hai người, nhiệt tình như lửa. Hai mươi ngày sai, Vị phủ vô cùng rực rỡ, đồng thời có ba cỗ kiệu hoa đến cửa. Một chiếc của

Trần gia, một chiếc của Vệ gia, còn một chiếc khác….

“Vân Khải

công tử, xin trở về đi.” Nha hoàn bên người Vị Đình Ngọc hết sức khuyên

can van nài, “Tiểu thư sẽ không đi ra gặp ngài.”

“Vân Khải lần

này đến không mong gặp gỡ, mà đến xin thú Đình Ngọc làm vợ.” Đứng bên

cạnh cỗ kiệu hoa kia là một người mới chỉ hai mươi ba hai mười bốn tuổi, toàn thân là phục sức tân bảng nhãn, mi cong mắt to, tuấn mỹ tựa ngọc,

quả thật chính công tử tuấn mỹ nơi thời đại hỗn loạn, thiếu niên lang.

(???)

Bích Kỳ đành phải thay đổi chủ ý, thật khó mà cự tuyệt Vân Khải, “Công tử… aiz… Ngài đi đi, tiểu thư sẽ không gặp ngài…”

Vân Khải vẫn nói câu kia, “Vân Khải lần này đến không mong gặp gỡ, mà đến xin thú Đình Ngọc làm vợ.”

Thâm tình kiên trì như thế, khiến cho người trong Vị phủ vốn ác cảm không ai không cảm động, Vị Xuân Bình từ gia phu đến ở lại tại Vị phủ muốn đi

khuyên nhủ Vị Đình Ngọc, bị mọi người ngăn lại, sợ nàng càng khuyên càng hỏng, đang lúc hỗn loạn, Vị Đình Ngọc áo trắng tố nhân đi ra (áo trắng

tố