Thiếu Phu Bất Lương

Thiếu Phu Bất Lương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213193

Bình chọn: 9.00/10/1319 lượt.

những gì bản thân đã làm vào ngày hôm đó, cho dù có lý do tốt đi chăng nữa, nàng…

“Nghiêm cô nương.”

Một âm thanh nhẹ nhàng gọi, khiến cho lưng Nghiêm Yên cứng lại, sau đó dần

dần thả lỏng. Nàng không quay đầu lại, tưởng rằng đó là lỗi giác của bản thân, thẳng đến khi tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, vượt

qua nàng, chắn trước mặt nàng.

“Nghiêm cô nương, sao gọi mà cũng không đáp lại?”

Nghiêm Yên nhìn dung mạo xuất hiện trước mắt, vẫn thanh nhã tuấn dật như vậy, không lạnh không nóng.

“Sao vậy? Không biết?”

“Vệ công tử.” Nghiêm Yên rốt cuộc khinh phúc. “Không biết công tử lần này trở về có chuyện gì?”

Nụ cười của Vệ Vô Hạ nhạt đi, cúi người ghé lại bên tai Nghiêm Yên phun ra hai chữ. “Báo thù.”

Nghiêm Yên cực kinh ngạc, sợ run một chút, làm như không hiểu được hàm nghĩa

trong lời hắn nói. Vệ Vô Hạ bước từng bước lại gần nàng. “Lần trước nàng đầu voi đuôi chuột khiến ta muốn ngừng mà không được, cho nên, ta phải

báo thù!”

Mặt Nghiêm Yên “đùng” một tiếng nổi lên hai đám mây lửa đỏ, vội vàng lui từng bước về sau, thấp giọng nói: “Yên nhi khi đó

không thể không tự ép mình, công tử cũng đã tự bản thân thoát được,

liền…” Nghiêm Yên nói tới đây dừng lại một chút, nhớ lại bản thân hình

như đã từng nói Vệ Vô Hạ có thể tới tìm nàng báo thù.

“Nhớ rồi?”

Nụ cười của Vệ Vô Hạ lập tức trầm xuống, “Nếu nàng đem chuyện lần trước

tiếp tục hoàn thành, có lẽ ta sẽ suy nghĩ buông tha việc báo thù.”

Nghĩa là dù báo thù cũng phải làm xong, không báo thù cũng phải làm xong? Lửa đỏ trên mặt Nghiêm Yên lại càng đỏ, cẩn thận suy nghĩ, ánh mắt dần trở

nên kiên định, hơi hơi nâng cằm lên, nhẹ giọng nói: “Đến chơi trò chơi

đi.”

Hai cái nhanh cây, chọn ngẫu nhiên, cành dài hơn sẽ trở

thành thiên thần, đưa ra bất kỳ yêu cầu gì đối phương cũng không thể cự

tuyệt.

“Ta phải suy nghĩ chút, rốt cuộc là báo thù trước… hay làm xong trước…” Vệ Vô Hạ cầm trong tay nhánh cây dài hơn, hiện ra chút đắc ý.

Nghiêm Yên cứ như vậy nhìn hắn, đột nhiên vươn tay đoạt đi

cành dài hơn trong tay hắn, cùng với cành trong tay mình kia đo, bẻ bớt

đi một chút, lại đem phần cành chỉ còn một mẩu kia ném lại trong tay

hắn.

===

Hách Liên Dung thật vất vả mới đợi mọi người đi hết, lôi kéo Vị Thiếu Quân vội vã đuổi theo Vị Thiếu Dương.

“Mau nói đi a, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, vì sao hộp tử kim lại biến thành biển tử kim?”

Vị Thiếu Dương khẽ cười, “Nếu không chẳng lẽ lại giao ra chiếc hòm sao?

Hòm kia mặc dù không phải lúc nào cũng mang theo đồ vật kia, nhưng thanh danh đã sớm truyền tới bên ngoài, đưa hòm ra, chẳng phải nói cho người

ngoài biết thứ bên trong đã rơi vào tay chúng ta?”

Hách Liên Dung có chút ngượng ngùng, nàng vẫn có một bí mật, chưa nói với người khác.

Vài cái ngày mà nàng cần được đồ vật kia, lâm vào lúc khó xử, điều đầu tiên nghĩ đến là nghĩ biện pháp đem hòm giao lên trên, đồ vật kia thì sẽ do

mình giữ lại, nếu có người hỏi thì sẽ nói chúng ta chỉ có hòm thôi, hoàn toàn không nghĩ tới việc người ta có tin hay không. Sau khi giao hòm

cho Thường Minh mang đi được hai ngày, nàng mới bắt đầu hối hận, lo lắng về vấn đề này, nhưng ngay chính lúc này, An đại nhân không biết đã kiếm được món đồ nào giao cho hoàng thượng cho đủ số, sau đó đi tới Vị phủ

bắt người, từ trên xuống dưới đều bị tống giam. Thẳng cho đến ngày hôm

đó khi bọn họ lại nhìn thấy ánh mặt trời, mới nghe nói rằng Vị Thiếu

Dương đã dâng bảo vật tổ truyền là tấm biển tử kim, đánh tan lời dối

trên gạt dưới của An đại nhân.

Đương nhiên An đại nhân làm việc

cũng rất nhanh lẹ, trực tiếp kéo Mộ Dung Tẫn Trung xuống nước, hai người cứ vậy cùng nhau mất chức quan.

“Vì sao không phải món đồ khác,

lại là tấm biển đâu?” Hách Liên Dung đối với năng lực tùy cơ ứng biến

của Vị Thiếu Dương phục sát đất, “Đệ nghĩ mà xem, nếu đệ lúc đó đem cái

hộp tử kim kia tạo thành bát tử kim, hoàng thương có thể sẽ trả lại cho

đệ bát vàng, nhưng đệ lại chỉ có thể nghĩ đến cái biển tử kim! Hiện tại

hoàng thượng ban thưởng kim cái gì mà kim, đâu thể so sánh với bát vàng

chứ!”

Vị Thiếu Dương bật cười, “Báo lên trên là vật tổ truyền của Vị gia, đương nhiên phải là thứ gì đó có thể thay mặt cho Vị gia chúng

ta…” Hắn đột nhiên thấp giọng, “Đệ nói với hoàng thường tấm biển tử kim

này vốn giấu ở trong tấm biển của Vị Tất Tri hiện nay, hoàng thượng tự

nhiên sẽ hỏi, vì giữ gìn tấm biển này chẳng phải đã phá hủy mặt tiền của cửa hàng mấy chục năm nay? Lúc này Thục phi nương nương cùng Lan phi

nương nương lại lời ngon tiếng ngọt, mới có thể đổi được tấm biển vàng,

tử kim đổi vàng đâu có đơn giản như vậy… đúng rồi, thứ kia….”

“Xuỵt…” Hách Liên Dung nhìn trái ngó phải, đang muốn nói chuyện, đột nhiên phát hiện bên cạnh thiếu mất Vị thiếu, kinh ngạc, vội vàng nhìn chung quanh

xem, thì ra hắn đã đi mất, khó trách vừa rồi vẫn luôn yên tĩnh như vậy.

Nhìn một vòng, Vị thiếu không thấy, lại thấy Mộ Dung Phiêu Phiêu.

Mộ Dung Phiêu Phiêu từ sau khi mọi người đi khỏi đại sảnh vẫn luôn đi theo đám người Vị Thiếu Dương, lúc này thấy Hách Liên Dung nhìn qua, không

chút


Duck hunt