Trận đấu đã kết thúc sao?
"Ào..." một tiếng, khán giả trên sân đấu như tỉnh mộng, bắt đầu kinh ngạc bàn tán!
"Có phải...có phải Bách Thảo thắng không?"
Kinh ngạc nhìn trận đấu khí thế nhanh mạnh như sét đánh, Hiểu Huỳnh ngơ ngẩn. Mong mãi mới thấy Bách thảo ra sân, vẫn còn chưa nhìn rõ là chuyện gì thì trận đấu đã kết thúc rồi.
"Không sai, Bách Thảo KO thắng."
Mai Linh băn khoăn nói, tại sao cô cứ thấy Bách Thảo có gì đó rất lạ? Thắng mà không vui chút nào, nếu không xác nhận chắc chắn, cô còn tưởng Bách Thảo thua.
"Sao không thấy Nhược Bạch?"
Khi ống kính hướng vào khu vực của huân luyện viên thì không thấy bóng Nhược bạch, Bách Thảo sau thắng lợi cũng lầm lũi rút lui, lòng Diệc Phong chợt thắt lại, dự cảm không lành lúc sáng chợt ùa về. "Oa! Ê ê ê! cô ta cố ý! Cô ta cố ý!"
Bên ngoài sàn đấu, Kim Mẫn Châu tức giận vô cùng, trố mắt nhìn Bách thảo trên sàn, phẫn nộ hét lên:
"Cô ta khoe khoang! Cô ta đố kị sáng nay tôi nổi bật hơn cho nên cố tình KO đối thủ nhanh như vậy! Hừ! Có gì ghê gớm! Đợi đấy, xem ai KO đối thủ nhanh hơn?! Tôi quyết không chịu thua cô!"
"Cộc...!"
Cây thước trong tay Mân Thắng Hạo lại gõ vào sau gáy Kim Mẫn Châu, Mân Thắng Họa lừ mắt:
"So sánh cái đó làm gì! Đánh tốt phần của mình đi!"
Nhưng Kim Mẫn Châu vẫn không chịu.
Đến vòng bán kết, Kim Mẫn Châu tích đủ lực, như con sư tử lồng lên, liên tục cướp sân tấn công, ai ngờ đối phương phòng thủ rất chắc chắn. Cô dốc hết bản lĩnh, vào đến hiệp 3 mới KO đối thủ.
"..."
Thở dốc, mặt hầm hầm cay cú ra khỏi sàn đấu, Kim Mẫn Châu không thèm để ý lời của Mân Thắng Hạo nhắc nhở, ngồi sụp bên sàn tức tối ủ rũ!
Rất nhanh, Thích Bách Thảo sắp ra sàn đấu.
1 phút 12 giây.
Vừa vào hiệp đầu 1 phút 12 giây, bằng cú xoay người đá hậu mau lẹ, cô đã đá trúng đầu tuyển thủ người Anh tầm vóc cao to, KO thắng!
"Ối...!"
Kim Mẫn Châu nhìn lên sàn đấu, hai nắm tay càng nắm chặt, nghiến răng, trợn trong mắt!
Chưa bao giờ cô căm Thích Bách Thảo đến thế! Mặc dù luôn ghét Thích Bách Thảo, càng ngày càng ghét, nhưng bây giờ là đỉnh điểm chưa từng có.
Nhất định là cố tình!
Thấy người ta nổi bật cũng tranh giành, thấy người ta kiêu ngạo cũng bắt chước, lại còn ra vẻ anh hùng cô đơn, lạnh lùng tác chiến khiến khán giả phát cuồng, đua nhau chụp ảnh!
Trên đời còn ai giả bộ giỏi hơn Thích Bách Thảo! Ôi ôi ôi!
"Bách Thảo sao thế? Sao lại không vui như vậy?"
Ngồi trước màn hình, Hiểu Huỳnh lại lo lắng, túm lấy Mai Linh hỏi:
"Mau nói đi, Bách Thảo rốt cuộc bị làm sao? Chưa bao giờ thấy tinh thần cậu ấy hoảng loạn như vậy. Nhưng, cũng không phải tinh thần hoảng loạn, mà là... giống như mất hồn, ái chà, chậc chậc! Thi đấu tốt như thế, quá sức tưởng tượng, tại sao trông lại buồn vậy? Hai trận KO thắng cũng không cười lấy một lần."
"Liệu có phải là..."
Định nói gì, Mai Linh liếc Hiểu Huỳnh không dám nói.
"Mau nói đi!"
Hiểu Huỳnh cuống quýt.
"Mai Linh ngập ngừng, "Liệu có phải... Nhược Bạch sư huynh... xảy ra chuyện gì... cho nên Bách Thảo mới vừa như có thần trợ giúp... lại vừa như mất hồn vậy..."
"Nói nhảm gì thế?!"
Diệc Phong giật mình, ngắt lời Mai Linh.
"Nói vớ vẩn!", Hiểu Huỳnh lo cuống, lòng rối bời, "Nhược Bạch sư huynh sao có thể xảy ra chuyện gì? Nếu Nhược Bạch sư huynh xảy ra chuyện gì thì Bách Thảo làm sao còn tâm trạng thi đấu! chậc chậc, cậu đừng có đoán già đoán non, mau thu lại lời vừa nói đi!"
"Được được, tớ thu lại!"
Lè lưỡi rụt cổ, Mai Linh không dám nói nữa, Thân Ba và Lâm Phong cũng nhìn nhau không nói.
Bầu không khí bỗng dưng trở nên bất thường.
Hiểu Huỳnh bồn chồn đứng ngồi khôn yên, tâm trạng náo nức do Bách Thảo được vào chung kết cũng tiêu tan. Đầu tiên sẽ là tận tranh huy chương đồng sắp diễn ra, cuối cùng sẽ là trận chung kết của Bách Thảo và Kim Mẫn Châu.
Diệc Phong cũng trở nên khác thường, không ngủ gật nữa.
Mắt tối sẫm lo lắng, anh đứng lên đi ra ngoài, rú di động bấm mã số của Nhật Bản rồi ấn một loạt con số.
Trong phòng cấp cứu ở bệnh viện Nhật Bản.
Chiều mùa thu, có một con chim lông xam mướt tíu tít bên ngoài cửa sổ, Nhược Bạch lặng lẽ nằm trê giường bệnh, nhìn đồng hồ trên tường.
4 giờ 10 phút.
Lúc này có lẽ Bách Thảo đang thi đấu bán kết.
Nhà thi đấu sáng rực.
Trên sàn là trận đấu tranh huy chương đồng của Katou, khán giả khắp sân lại bắt đầu hò reo cuồng nhiệt, khí thế sôi sục gấp mấy lần trận bán kết vừa rồi.
Ở một góc.
Võ phục đẫm mồ hôi, chiếc kẹp tóc dâu tay trên tóc cài hơi lệch, Bách Thảo lấy ra chiếc di động màu trắng, ấn một dãy số dài, áp vào tai.
"Tít, tí, tít, tít."
Tín hiệu máy bận truyền đến.
Thẫn thờ bỏ máy xuống.
Nếu nhận được điện thoại của cô, Nhược Bạch sư huynh sẽ giận, Nhược Bạch sư huynh nhất định sẽ giận cô không tập trung thi đấu, nhưng cô không phân tâm, thi đấu hai trận trước, cô cũng không một giây phân tâm.
Chưa bao giờ cô hoàn toàn tập trung như thế.
Thì ra khi hoàn toàn tập trung, cả người sẽ nhẹ nhành như nước, có thể cảm nhận rất nhiều thức trước đây đã bỏ qua. Sự co giãn của đồng tử trong mắt đối phương, sự buông lỏng thoáng qua của các ngón tay, eo thắt đa
