Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322923

Bình chọn: 8.00/10/292 lượt.

hi đấu rất quan trọng, nhưng thi đấu chẳng qua cũng chỉ là trận đấu, lẽ nào nó quan trọng như vậy sao?"

"Cô...!"

"Em không về đâu!", sụt sịt, mắt đỏ hoe, Bách Thảo bướng bỉnh nói, "Em phải ở đây với huynh! Dù huynh mắng, dù huynh giận! Em cũng nhất định ở lại, trông huynh truyền xong, đợi huynh đỡ!"

Cơn ho trong ngực mỗi lúc càng kịch liệt, môi Nhược Bạch đẽ trăng như tuyết. Nhìn đôi mắt đỏ hoe và cái cổ ương bướng gân lên có vẻ kiên quyết đến cùng của cô, anh trầm tư mấy giây, rồi rút kim truyền trên tay, lảo đảo đứng lên, xuống giường, giọng khản đặc nói:

"Được, tôi đưa em về."

"Sư huynh!"

Bách Thảo kinh hãi xông ra.

"Thi đấu buổi chiều, thực ra tôi cũng không yên tâm..." hất tay cô định đỡ anh, Nhược Bạch khó nhọc đi về phía cửa phòng, mặt càng trắng bệch, người lảo đảo, trán toát mồ hôi hột, "...Tôi cùng về với cô, như vậy cô không phải xa tôi, mà tôi có thể gợi ý chỉ đạo cô thi đấu...".

"...Ý em không phải thế!"

Nước mắt lại lăn dài trên má, cô giữ chặt lấy anh!

Y tá nghe tin thì kinh hoảng thấy sắc chạy vội đến, hốt hoảng giúp Bách Thảo dìu anh trở lại giường. Qua một trận giằng co, cơ thể Nhược Bạch đã mệt sắp ngất, cả người lả đi. Nhưng mặc dù thế, nhìn vẻ trầm tĩnh đáng sợ của anh, cô hiểu, cho dù bị ấn trân giường, một lát sau anh sẽ lại đứng lên ra đi.

"Được, em đi..."

Bị ép không còn đường lui, hít một hơi, Bách Thảo lấy cùi tay lau nước mắt, giọng run run:

"Huynh đừng động đậy, em nghe lời huynh. Huynh nằm nghỉ cho tốt, bây giờ em sẽ đi! Nhược Bạch sư huynh, huynh chờ em, em sẽ rất nhanh, rất nhanh quay về!"

Đăm đăm nhìn cô, Nhược Bạch khó nhọc nó:

"Mang giải quân quân về."

"Được, em nhất định đoạt giải quán quân!", cô cắn môi nói dứt khoát.

"...Cẩn thận với Kim Mẫn Châu."

"Vâng."

Lưu luyến nhìn anh mấy lần nữa, trước khi quay người đi, hai mắt đỏ hoe, giọng run run cô nói:

"Em đi đây. Nhược Bạch sư huynh, huynh chờ em, em sẽ về rất nhanh."

Bàn tay lạnh ngắt kéo cô lại.

"Hãy gọi taxi... nhớ mua gì ăn..."

Trên giường bệnh, Nhược Bạch ho khẽ, nhét tờ giấy bạc vào tay cô. Nhìn chiếc áo bảo vệ màu đỏ ướt mồ hôi còn chưa kịp cởi trên người cô, nhìn khuôn mặt tội nghiệp đẫm nước mắt như con mèo hoa của cô, anh gắng gượng cầm chiếc khăn mặt ở đầu giường, lau mặt và tóc cho cô.

Đến khi nhìn thấy cô chỉnh tề gọn gàng.

Mắt dừng trên chiếc kẹp tóc dâu tây đỏ ối lóng lánh trên đầu cô, giọng Nhược Bạch nhẹ như hơi thở:

"...Xin lỗi, thi đấu đành để mình em nỗ lực."

***

Trong nhà thi đấu sáng rực đèn.

Mặc dù buổi chiều là trận bán kết và chung kết, nhưng do thần tượng Taekwondo của toàn dân bị đánh bại buổi sáng nên số lượng khán giả trên khán đài giảm đi không ít. Cũng bởi không có tuyển thủ Nhật Bản tham gia tranh giải quán quân nên tâm trạng khán giả Nhật Bản cũng trở nên nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều.

Tiêu điểm chú ý của cuốc đấu dành cho nữ được tập trung vào hai người, một là tuyển thủ người Trung Quốc - Thích Bạch Thảo đã đánh bại Katou ở trận đấu buổi sáng, hai là tiểu tướng người Hàn Quốc - Kim Mẫn Châu có phong cách thi đấu đặc biệt cao ngạo quyết liệt khiến người xem chững kiến một lần là không thể quên.

Tại quán internet trong nước.

"Khán giả Nhật có lẽ mong cho Bách Thảo...", ngồi trước màn hình vi tính, thấy các tuyển thủ đã lần lượt vào sân, Mai Linh hào hứng nói, "Nếu Bách Thảo có thể vào được chung kết, Katou bại trong tay Bách Thảo cũng có cơ hội tham gia trận đấu tranh huy chương đồng. Như thế khán giả Nhật cũng sẽ cổ vũ cho Bách Thảo, như vậy chẳng phải là Bách Thảo thi đấu trên sân nhà hay sao?" "Chưa chắc."

Hiểu Huỳnh trề môi lẩm bẩm:

"Ngộ nhỡ khán giả hẹp hòi, để bung hận Bách Thảo đánh bại Katou, không những không cổ vũ mà còn la ó phản đối, thì làm thế nào?"

"Không đến nỗi thế", Lâm Phong lườm cô.

"Hừ, cũng khó nói."

"Bất luận khán giả cổ vũ cho ai, Bách Thảo chậm hiểu như vậy, sẽ không nhận ra đâu", gục trên bàn, tranh thủ chợp mắt buổi trưa, Diệc Phong ngáp liên hồi.

"Hi hi, cũng phải, khả năng phớt lờ cả Bách Thảo rất tốt!Buổi sáng, tiếng cổ vũ cho Katou dậy đất dậy trời mà Bách Thảo vẫn có thể KO cô ta đấy thôi?", nói xong Hiểu Huỳnh lại bắt đầu tràn đầy tin tưởng, "... không có Katou, thi đấu buổi chiều có Kim Mẫn Châu cũng đáng xem. Nhưng Kim Mẫn Châu cũng là bại tướng trong tay Bách Thảo. Ố la la, chưa biết chừng lại KO Kim Mẫn Châu, ô ha ha! Xem cô ta còn dám kiêu ngạo nữa không, còn dám cướp ngôi đầu bảng của Bách Thảo không?!"

"Không được khinh địch."

Đẩy gọng kính trên mũi, Thân Ba thận trọng nhắc nhỏ:

"Thi đấu buổi sáng, trận nào củaKim Mẫn Châu cũng dẫn trước đối thủ ít nhất 5 điểm, lại còn KO hai đối thủ."

"Bách Thảo trận nào cũng thắng với tỷ số lớn, cũng KO Katou!", Hiểu Huỳnh không chịu.

"Hơn nữa mọi người có nhận ra không?", nhìn thấy Kim Mẫn Châu đã vào sàn đấu, Thân Ba mặt đăm chiêu, "Kim Mẫn Châu đã cao lên nhiều, cơ thể cũng cường tráng hơn."

"Ha ha ha! Huynh nói Kim Mẫn Châu béo lên rồi đúng không?", Hiểu Huỳnh cười to, "Kim Mẫn Châu vốn đã không xinh, bây giờ lại béo lên, xem ra đúng là vừa thô vừa hung hãn!"

"Y