Duck hunt
Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

Thiếu Nữ Toàn Phong 4: Tình Yêu Đích Thực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323604

Bình chọn: 9.5.00/10/360 lượt.

o thế giới, báo chúng tôi nhận được vô số điện thoại và tin nhắn ủng hộ Bách Thảo, hy vọng Bách Thảo có thể đại diện quốc gia tham dự giải vô địch Taekwodo thế giới".

"Đúng, trang mạng của chúng tôi cũng vậy", tay vẫn không ngừng gõ bàn phím,mắt nhìn màn hình nói, "Khí chất của Bách Thảo rất vượng, chonên sếp tổng mới đặc biệt phê chuẩn truyền trực tiếp qua mạng trận đấu hôm nay. Nhìn này, hiện giờ khán giả trong nước đang chờ xem trận đấu trực tiếp đã lên tới hàng triệu người!"

"Nhưng sao tôi cảm giác tinh thần Bách Thảo có gì đó không ổn!"

Phóng viên Dương phụ trách chuyên mục thể thaobáo Tiên Phong xen vào câu chuyện của hai đồng nghiệp:

"Hình như hơi căng thẳng, mọi người nhìn xem, mặt tái nhợt, ngơ ngác. Đây là trận đấu ở nước ngoài đầu tiên của cô ấy, tôi thấy hai vị không nên quá lạc quan."

Tiếng vỗ tay và tiếng cổ vũ chốc chốc lại ào lên.

Mặc dù chỉ là trận đấu vòng loại, nhưng không khí cổ vũ náo nhiệt giống như trận chung kết. Mười mấy chiếc camera chĩa vào sàn đấu ở những góc khác nhau, nệm đấu màu xanh, đường biên màu vàng, màn hình tinh thể lỏng hiển thị điểm số và thời gian, các trọng tài bắt đầu bước ra, không khí nóng dần từng phút!

Mặc dù đã cố kiềm chế.

Sau khi cùng các tuyển thủ đi một vòng quanh sàn đấu, cúi chào khán giả, trong khí thế sô sục của nhà thi đấu, Bách Thảo mặc áo bảo vệ màu đỏ đứng bên sàn đấu. Trong đầu một lần nữa thầm soát lại nhưng chi tiết sau khi ra khỏi khách sạn, cô khẳng định trước lúc xuất phát, mình đã cài chiếc cặp đó trên đầu, lại còn đứng trước gương chỉnh sửa lại cẩn thận nữa. Sau đó đi ra.

Suốt dọc đường đi bộ cùng Nhược Bạch.

Chiếc cặp không thể tự rơi xuống.

A...

Lẽ nào...

Lúc ăn sáng trong hiệu ăn bên đường, khi ăn xong cô bê bát của mình và Nhược Bạch sư huynh vào quầy giao cho bà chủ, vừa quay người thì một thanh niên có vẻ rát vội va vào cô! Hình như có vật gì ở tay áo thanh niên đó mắc vào tóc cô, nhưng lúc đó túi da của cậu ta rơi xuống đất, cô vội nhặt giúp nên không để ý...

Nhất định là ở hiệu ăn đó!

Hoặc là sau khi bị mắc vào ống tay áo cậu thanh niên, chiếc cặp bị lỏng rồi rơi trên đường...

Nếu bay giờ đi tìm, có khi vẫn tìm được! Vừa nghĩ vậy, Bách Thảo vội ngẩng đầu, dưới ánh đèn của nhà thi đấu, vừa ngẩng đầu cô đã bắt gặp ánh mắt tức giận như tỏa hơi lạnh của Nhược Bạch sư huynh!

"Vẫn đang nghĩ về chiếc cặp?"

Giọng tức giận cố nén, Nhược Bạch khẽ nói.

"...Có lẽ bị rơi ở hiệu ăn!", hai tay căng thẳng đan vào nhau, tâm trạng rối bời, chỉ là một cái kẹp tóc cô biết mình không nên, nhưng, "...Em em muốn đi...muốn đi...". Trận đấu vòng lại đầu tiên của nam và nữ sẽ tiến hành đan xen, sau trận đấu của các tuyển thủ nam là đến lượt cô ra sân.

"Cô muốn đi tìm cái cặp?!"

"Em sẽ chạy rất nhanh! Từ hiệu ăn đó đến nhà thi đấu chỉ mất mười lăm phút vừa đi vừa về, sẽ không bị lỡ...", nhìn ánh mắt Nhược Bạch sư huynh càng nghiêm khắc, lạnh như chích vào xương,giọng Bách Thảo nhỏ dần, không dám nói tiếp.

Chính lúc cô lo sợ nghĩ là Nhược Bạch sư huynh sẽ nổi trận lôi đình...

Nhược Bạch nhẫn nhịn nhắm mắt.

Các nam tuyển thủ đã lên sàn đấu, lại qua mấy giây, Nhược Bạch mở mắt, mặt lạnh tanh, "Rốt cuộc là vì sao? Tôi không tin chỉ vì nó là vật may mắn , mà dù nó là vật may mắn của cô, không có nó thì cô sẽ không thể thi đấu hả? Nói, rốt cuộc là vì sao?"

"..."

Bách Thảo đứng ngây.

"Nói!"

Sự lạnh lùng trong giọng nói của Nhược Bạch giống như giọt nước tràn ly, phá tan tuyến phòng thủ cuối cùng của cô. Luống cuống cúi đầu, nước mắt trào ra, rơi xuống mũi giày.

"Đó là...đó là của Sơ Nguyên sư huynh tặng em..."

Hôm sinh nhật cô, khi mở ngăn tủ của mình trong phòng chứa đồ, dưới bộ võ phục trắng muốt, cô nhìn thấy chiếc kẹp tóc có gắn hình trái dâu tây, chính là chiếc cặp cô rất thích nhưng lại tiếc tiền không dám mua. Chiếc cặp có hình trái dâu đỏ ối lóng lánh như nước. Tấm bưu thiếp bêncạnh vẽ mấy trái dâu tây có nét chữ rất đẹp của Sơ Nguyên sư huynh chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Từ trước đến nay chưa có ai...

Ân cần quan tâm đến cô như vậy.

Chỉ là trong chợ đêm thoáng thấy cô thích chiếc cặp tóc đó, anh liền mua tặng cô. Mặc dù chiếc cặp giá trị chỉ có tám đồng, nhưng cô thích nó, còn thích hơn bộ võ phục có vẻ dắt tiền kia. Từ nhỏ đến giờ, cô tồn tại như một cây cỏ dại, đó là lần đầu tiên cô được người khác trân trọng, ân cần quan tâm.

Từ hôm đó.

Chiếc cặp chưa bao giờ rời tóc cô.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Lại mọt giọt thấm vào mũi giầy thể thao trắng muốt, Bách Thảo đầu cúi gằm không dám khóc, cô biết mình không đúng, cô biết Nhược Bạch sư huynh đang giận nhưng...

"... Đó là của Sơ Nguyên sư huynh tặng em."

Trong nhà thi đấu sáng lóa ánh đèn, giữa tiếng hò reo đinh tai của khán giả, giọng Bách Thảo rất nhẹ, yếu ớt và tội nghiệp.

Đó là chiếc cặp cô trân trọng nhất.

Chiếc kẹp tóc hình quả dâu tây.

\'Cô biết, thi đấu rất quan trọng, nhưng đó là chiếc kẹp tóc cô trân trọng nhất...

"Sơ Nguyên tặng cô?"

Trong nhà thi đấu sáng chói, tiếng cổ vũ ầm ầm như sóng,nghe thấy câu trả lời của cô, cơ thể Nhược Bạch dần dần hóa đá. Anh lạnh