đấu bắt đầu.
Uống ực haingụm nước, từng lọn tóc dính vào mặt, Bách Thảo dung khăn lau khô, lấy tay chải lại mái tóc. Mặc dù không trang điểm, không xinh đẹp như G.Katou, nhưng cô vẫn muốn lúc truyền trực tiếp trông dễ coi một chút.
Ngón tay luồn trong tóc đột nhiên dừng lại...
Cô sững người.
Những ngón tay hơi cuống sờ lần nữa, lại lần nữa...
Mặt tái nhợt.
Cô đứng phắt dậy, xông về phía chiếc gương lớn duy nhất trong phòng nghỉ dành cho tuyển thủ!
Trong gương là cô gái hai má đỏ hồng, mắt kinh hãi mở to, tay run run giơ ra, ngón tay lịa tiếp tục lùng sục trên đầu, không có! Cô đứng trước gương, nghiêng người, xoay đầu tìm kiếm, không có! Sau gáy không có! Trên áo cũng không!
Không có thật rồi!
"Sao thế?!"
Chưa bao giờ thấy cô hốt hoảng như vậy, Nhược Bạch cau mày, chạy đến hỏi.
Sợ hãi tròn mắt nhìn anh, mặt Bách Thảo trắng bệch, không nói nên lới. Người hơi run, cô đột nhiên quay ngoắt vào phòng thay đồ, suýt va vàoKim Mẫn Châu vừa khởi động xong! Kim Mẫn Châu bựcmình lẩm bẩm gì đó rồi cùng Mân Thắng Hạo đi ra khu vựctập kết.
Lúc ngang qua Nhược Bạch, Mân Thắng Hạo cung kính cúi chào.
Thời gian hiển thị trên bảng tại khu vực nghỉ giải lao của các tuyển thủ lúc này là "Bảy phút bốn mươi giây".
Nhược Bạch sốt ruột đứng ở cửa phòng thay đồ.
Đến khi Bách Thảo đi ra, thời gian chỉ còn "sáu phút hai mươi giây", đa số tuyển thủ đầu rời phòng nghỉ tiến vào khu vực chờ thi đấu. Nhược Bạch nghiêm mặt, đang định trách cô, lại thấy Bách Thảo mặt tái mét từ trong phòng lao ra, ngơ ngẩn như mất hồn, nhìn thấy anh, như chết đuối vớ được cọc, túm cánh tay anh, hoảng loạn kêu lên:
"Không thấy!"
"Không thấy cái gì?"
Cố kìm nỗi bực tức, Nhược Bạch bình tĩnh hỏi.
"Chiếc kẹp tóc dâu tây! Chiếc kẹp tóc dâu tây của em!", túm chặt cánh tay anh, Bách Thảoluống cuống, "...lúc rời khách sạn rõ ràng em đã cặp trên đầu, bây giờ lại không thấy! Nhất định là rơi ở đâu! Em vừa đến phòng thay đồ tìm không thấy! Ở phòng nghỉ cúng không thấy, có khi bị rơi lúc tập khởi động, hay là rơi ở chỗ nào!"
Nói rồi vội vàng cúi tìm!
Nhược Bạch xám mặt, nghiêm khắc nói:
"Mất thì mất! Mau đứng lên, phải ra sân rồi!"
Cả phòng nghỉ lúc này ngoài họ ra thì chỉ còn hai tuyển thủ.
Khi hai người đó đi ra, lúc ngang qua Bách Thảo thấy cô cuống quýt cúi tìm trên sàn nhà, họ đều liếc nhìn với ánh mắt ngạc nhiên.
Đồng hồ báo chỉ còn "bốn phút mười giây".
"Đủ rồi!"
Cau mày , Nhược Bạch kéo Bách Thỏa đứng dậy, xẵng giọng:
"Không tìm nữa! Bây giờ ra sân!"
"Nhưng... nhưng...", trên nền phòng nghỉ sạch sẽ trống không, nhìn khắp lượt biết là không có bất kì vật gì, Bách Thỏa rã rời tuyệt vọng, ngay tiếng nói của Nhược Bạch cũng biến thành những âm thanh ù ù như ở rất xa, "chiếc cặp dâu tây của em... em không tìm thấy chiếc cặp dâu tây của em... nhất định rơi ở đấu, lúc ra khỏi khách sạn rõ ràng em đã cặp trên đầu..."
"Chỉ là một cái cặp tóc!", Nhược Bạch nổi cáu, "Mất thì mau cái khác!"
"Tất cả các trận đấu trước đây, em đều cài chiếc cặp đó!"
Lòng như lửa đốt, môi run run, rơm rớm nước mắt, Bách Thảo lẩm bẩm:
"Chiếc cặp tóc dâu tây là vật may mắn của em, chỉ khi đeo nó em mới có thể giành chiến thắng, bây giờ mất rồi... em... em..."
"Nói vớ vẩn gì thế!"
Trong phòng nghỉ rộng thênh thang dành cho tuyển thủ chỉ còn lại hai người, thời gian bắt đầu thi đấu chỉ còn "hai phút mười lăm giây". Nhìn Bách Thảothẫn thờ như biến thành người khác, Nhược Bạch vừa bựcvừa sốt ruột nói:
"Em quy mọi thắng lợi cho chiếc kẹp tóc đó! Có ai nhảm nhí ngu ngốc hơn không?! Thích Bách Thảo, tôi lệnh cho em! Bây giờ ra sân, quên hẳn chiếc cặp đó đi!"
Túm tay.
Nhược Bạch kéo cô ra phía cửa.
Cách lần cửa.
Từ khu vực sàn đấu, tiếng nhạc rộn rã, tiếng thuyết minh gấp gáp, tiếng cổ vũ dồn dập, không khí náo nhiệt dậy lên như sóng!
"Ra đi!"
Xẵng giọng, Nhược Bạch mở cửa, gần như đầy Bách Thảo thẫn thờ như khúc gỗ ra khu chờ cạnh sàn đấu!
Đèn trên sàn đấu sáng đến nhức mắt.
Tầm nhìn hơi mờ, chỉ thấy khán đài đen đặc người, cơ thể vẫn hơi run, Bách Thảo hít một hơi dài, cố gắng ép nước mắt vào trong.
Đúng, cô biết Nhược Bạch sư huynh nói đúng, không nên mê tín, mọi thắng lợi đạt được trước đây là do gian khổ luyện tập. chiếc cặp dâu tây vị mất thì có sao, không tìm thấy cũng không sao.
Nhưng...
Cắn chặt môi cúi đầu, không có chiếc cặp đó, cô cảm thấy tóc trống trải, lòng cũng trống trơn..."Thích Bách Thảo liệu có thắng Katou?"Trong khu vực dành cho giới truyền thông, phóng viên Lưu của tờ thể thao Hoa Nam vừa nhìn các tuyển thủ ra sàn vừa hỏi đồng nghiệp Đới bên cạnh."Có lẽ."Phóng viên Đới là người của chuyên mục thể thao trên trang Wangdu, một trang báo mạng lớn nhất Trung Quốc, đang cúi đầu gõ bàn phím thoăn thoắt, tường thuật trực tiếp trận đấu này.
"Trận đấu giữa Bách Thảo và Katou lần trước tôi cũng có mặt ở sân", phóng viên Lưu hứng thú nhớ lại, "Cô bé Bách Thảocó lối đánh rất quyết liệt, nhìn thật sướng mắt! Chẳng trách trong thời gian ngắn như vậy, ảnh hưởng đã vượt qua Đình Nghi. Anh biết không, từ khi BáchThảotham dự cuộc thi Hoa hậu Taekwond