bao nhiêukhông?” “Không biết”. “Được nếu cô khách khí như vậy tôi cũng không từchối.” Đình Nghi nhìn cô vẻ lạnh lùng nói ra một consố. Bách Thảo ngây người trong chốc lát, cúi đầu lấy tiền trong phong bì rađếm, lại lấy ra một xấp khác đếm tiếp, phong bì dày bỗng chốc xẹp hẵn đi. “Đây là phần của tôi”, Bách Thảo đưa cho ĐìnhNghi, “Chi phí điện thoại tôi cũng tính cả vào đó rồi”. Đình Nghi đón tập tiền, mặt không biều cảm. Quay người đi thẳng. *** Tùng Bách võ quán. Buổi chiều không thấy bóng dáng Hiểu Huỳnh, ăncơm xong, Hiểu Huỳnh vốn không bao giờ quên ngủ trưa, vậy mà trưa nay vẫn khôngthấy tăm dạng đâu. Bách Thảo bồn chồn không yên, thím Phạm lại nói chắc HiểuHuỳnh đi xem phim, bảo cô đừng lo. Ngồi trên giường. Bên ngoài nắng như lửa đốt, Bách Thảo ngẩn ngơnhìn chiếc giường bỏ không của Hiểu Huỳnh, nhìn mãi đến lúc khuôn mặt xanh xaongơ ngác của Hiểu Huỳnh hiện ra, cô vẫn chờ Hiểu Huỳnh hỏi cô như trước.Nhưng Hiểu Huỳnh không đến gặp cô, ngay đến cơ hội giải thích cũng không có, Lại đợi rất lâu. Không thể ngồi yên được nữa. Vậy thì đành đi tìm Nhược Bạch sư huynh. BáchThảo đóng cửa ra đi. *** "Sơ Nguyên có người tìm." Trong phòng trực bệnh viện, SƠ Nguyên đang đanggọi điện thì bác sĩ Diêu bước vào nói:"Bạn gái ngày càng xinh đấy, đi mauđi, tôi trực thay cho." Nghe xong câu trả lời trong điện thoại, SơNguyên bỏ máy. Nhìn theo hướng mắt của bác sĩ Diêu, Đình Nghi đang đứng bênngoài hành lang ngoài phòng trực ban. "Bác sĩ Diêu, cô ấy không phải bạn gái củatôi ." Sơ Nguyên đứng dậy, giải thích với bác sĩ Diêurồi mới đi ra. "A?", bác sĩ Diêu nhìn theo bóng anh,lắc đầu lẩm bẩm, "Con gái bây giờ đến là dạn dĩ, cô ta chắc chắn là thíchcậu ấy, nếu không chẳng liên tục đến tìm cậu ấy như thế." *** Trên đường hầu như không có bóng người, nắngthiêu đốt mặt đất. DÙng tay che nắng, Bách Thảo cố phân biệt mỗi hành kháchxuất hiện trên đường , không khí hít vào nóng bỏng, mồ hôi thấm lưng áo. Cô đến từng địa chỉ. Mỗi lần hi vọng rồi lại rơi vào khoảng trống. Đứng dưới ánh nắng chang chang, mọi vật trướcmắt như mờ đi, Nhược Bạch rốt cuộc đi đâu, vì sao không tìm thấy anh? *** Bệnh viện. Cuối hành lang. Dưới một góc râm mát có làn gió nam thổitới, cơ hồ khiến cái nóng dịu đi đôi chút. Tay vịn lan can, Đình Nghi nhìn vườnhoa bên dưới, đai váy trắng trang nhã bay im lặng hồi lâu, cô nói: "Sơ Nguyên, anh làm tổn thương em." "Đình Nghi..." Sơ Nguyên hơi nhăn trán nhìn cô, rất nhiều câuđinh nói cuối cùng chỉ còn một câu. "Xin lỗi !" "Anh Sơ Nguyên, anh đã quên chiếc nhẫn nàyư?" Chiếc nhẫn kim cương trên ngòn tay Đình Nghi lóesáng. "Khi mẹ qua đời, bên giường mẹ, anh đã đồngý với em, sau này sẽ cưới em ." "Lúc đó anh mới tám tuổi", Sơ Nguyênnói. "Lúc đó em cũng mới năm tuổi, nhưng em nhớ, em vẫn luôn nhớ", Đình Nghi cười đau khổ,"Em còn hứa với mẹ, khikết hôn sẽ đeo chiếc nhẫn này. Cho nên em vẫn cất giữ nó, đợi đến ngày chúng talàm lễ cưới, anh tận tay đeo nó cho em." Ánh nắng lấp loáng . Chiếc nhẫn kim cương ánh lên những tia lónglánh. Dù đã nhiều năm trôi qua, Sơ Nguyên vẫn nhớ ngàyhôm đó. … Cô Phương ngườiluôn chiều anh như mẹ đẻ năm trên giường sắc mặt nhợt nhạt. ĐỨng ngoài phòngbệnh, mẹ rớm nước mắt nói với anh, cô Phương phải đến một nơi rất xa không quayvề nữa, cần để cho cô yên tâm ra đi. "...Sau nàylớn lên cháu cưới Tiểu Đình làm vợ được không?", cô Phương dịu dàng nắmtay cậu. "Vợ làgì?" "Vợ là...cháu sẽ chăm sóc Tiểu Đình, mãi mãi chăm sóc Tiểu Đình...luôn ở bên tiểuĐình...không được làm Tiểu Đình khóc...không được để Tiểu Đình cô đơn..." "Giống nhưbậy giờ?" Lúc đó anh không hiểu , mỗi lần cô Phương ra nước ngoài thi đấu,Tiểu Đình đều được đưa đến tùng Bách võ quán , cô là đứa trẻ ngoan , suốt ngàyđi theo anh, nhìn anh tập không hề quấy rầy. "Ừ, như bâygiờ." "Được, cháusẽ cưới Tiểu Đình làm vợ", cậu bé gật đầu nói, "Cháu sẽ chăm sóc TiểuĐình, không để Tiểu Đình khóc, không để Tiểu Đình cô đơn ". Đầu ngả trên gốitrắng toát, cô Phương lấy từ bàn tay yếu đuối của mình một chiếc nhẫn. "TiểuĐình... đây là quà cưới mẹ tặng con....hãy nhớ, con là con gái mẹ, con phải làđứa trẻ kiên cường, đừng khóc... con phải hạnh phúc...." ... Trong vườn hoa bên dưới . Một chiếc ghế dài trống không. Sơ Nguyên khàn giọng nói: "Xin lỗi, nếu lúc đó anh biết vợ là nghĩagì..." "Câu này anh đã nói với em, Đình Nghi lạnhnhạt"Đó là lúc em mười hai tuổi, anh nói không nên vì lời hứa chơi thời bémá quyết định cả cuộc đời tương lai của mình. ANh nói có rất nhiều chàng tai đểem thích, để em quên lời hứa đó". Gió đung đưa những giây leo trên thành lan can. "Anh còn nhớ lúc đó em trả ời thế nàokhông", Đình Nghi ngửa đầu nhìn Sơ Nguyên , "Em nói là em thích anh ,chính vì mẹ biết em thích anh mới muốn ah hứa như vậy.Em thích anh , em phảilấy anh , em phải làm vợ anh . ANh đã hứa rồi nhất định phải giữ lời!" Sơ Nguyên im lặng. Nhin anh Đinh Nguyên cười nhạt. "Rất nhiều cô gái thích anh, ngay tư hồitrung học, anh đã nhận được vô số thư, thậm chí có cô công khai theo đuổi anh,bày tỏ tình yêu với anh.Nhưng anh chưa bao giờ chấp nhận. Anh cho phép em ở bênanh,