XtGem Forum catalog
Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Thiếu Nữ Toàn Phong 3: Cầu Vồng Trong Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323200

Bình chọn: 10.00/10/320 lượt.

ớc khi cô vào, họvừa bàn tán về cô nên không khí vẫn gay gắt như đẩy mùi thuốc súng Nhìn cô đi vào, thần sắc mọi người lập tức thayđổi. ĐÌnh Nghi đứng cạnh tủ đồ cũng từ từ quay người lại “ Bách Thảo …”Mai Linh cau mày, giọng nôn nóng “ Bách THảo, cậu say rượu đúng không?” vội vãngắt lời Mai Linh, Hiểu Huỳnh cướp lời, hình như suốt đêm qua không ngủ nêndưới mí vẫn còn quầng thâm lớn “…” Bách Thảo ngẩn người “ Say rượu, đúng không?” Hiểu Huỳnh nôn nóngnhắc lại giọng càng gay gắt “ Hừ, tôi đã nói mà, nhất đinh là Bách THảo uốngsay, sau đó Sơ Nguyên sư huynh nhìn thấy Bách Thảo say, đứng không vững muốnngã cho nên mới ôm cậu ấy, không ngờ bị chúng ta nhìn thấy, vậy là xảy ra hiểulầm” Hiểu Huỳnh như trút gánh nặng, cười nhạt “ Ôi dào có gì đâu, chỉ là hiểulầm thôi, chẳng liên quan gì đến Bách Thảo, cứ coi như tôi say thì e Sơ Nguyênsư huynh cũng không giương mắt nhìn tôi ngã gục đâu, nên việc dìu lên hay ômlấy cũng là chuyện bình thường” “ Vậy sao?” Mai linh nghi ngờ nhìn Bách Thảo “ Không sai, tớ cũng cảm thấy như vậy” Quang Nhãgật đầu phụ họa sau đó bổ sung thêm “ Bách Thảo, mau thay quần áo đi” “Ừ.” Bách Thảo đi đến, vẫn cảm thấy ánh mắt Mai Linhtheo sát., còn bên tai truyền đến giọng nói lạnh lùng của Đình Nghi. “Cô cố ý phải không?” “...” Bách Thảo ngây người nhìn Đình Nghi. Khóe miệng Đình Nghi nhếch lên vẻ khinh miệt,ánh mắt có phần khiêu khích nhìn Bách Thảo , chậm rãi nói: “Tối qua cô cố tình uống say, cố tình tiếp cậnanh Sơ Nguyên, cố tình buộc Sơ Nguyên không thể không ôm cô, đúng không?” “Cái gì?” Mai Linh kinh ngạc, ánh mắt nhìn Bách Thảo độtnhiên thay đổi. “Đình Nghi đừng nói linh tinh, Bách Thảo không phảingười như vậy”, Hiểu Huỳnh nhào đến bên Bách Thảo. “Sao?” Đình Nghi bật cười, sắc mặt không đổi. “Vậy cô ta là người thế nào? Hiểu Huỳnh ngay từđầu tôi đã không thích Bách Thảo, cô có muốn biết vì sao không?” “…” Hiểu Huỳnh nhìn Đình Nghi , lại nhìn BáchThảo vẻ bối rối, “vì…vì sao?” “Bởi vì cô ta quá giả tâm, diễn kịch quá giỏi” “Hồi cô ta mới đến tùng bách võ quan luôn tỏ rangoan ngoãn, ít nói . Nhưng chỉ vì Nhược Bạch không chọn cô ta mà chọn Tú cầmtham dự cuộc thi năm của võ quán cô ta tức giận chất vấn Nhược Bạch rồi côngkích Tú Cầm trước mặt mọi người. Trong lòng cô ta hoàn toàn không có ý thức vềdanh dự tập thể chỉ muốn bản thân được thi đấu, được thể hiện.” Bách Thảo mím chặt môi. “Đó là bởi vì …”, Hiểu Huỳnh giải thích. “Sau đó cô ta thầm yêu anh Sơ Nguyên”, Đình Nghingắt lời Hiểu Huỳnh ,”Ngày nào cô ta cũng tìm đủ cớ đến phòng Sơ Nguyên, thậmchí trong kh tập, cô ta còn cố ý gây thương tích để anh Sơ Nguyên lương thiệnchăm sóc cho cô ta.” “Tôi không…tôi không cố ý làm mình bị thương,tôi không tìm cớ”, khí lạnh từ trong người trào ra, Bách Thảo cảm thấy ngườiđang run. Đình Nghi tiếp tục giễu cợt. “Cô ta còn lợi dụng Nhược Bạch , để Nhược Bạchtình nguyện phụ đạo thêm cho cô ta , cô ta còn lợi dụng tình cảm của Nhược Bạch, hẹn hò với anh ấy…” “Tôi không…” Bách Thảo kinh ngạc, hoảng hốt. Mọi lời chế nhạo cô đều chịu được, nhưng NhượcBạch không thể! “Cô không ư?”, Đình Nghi nhìn xoáy vào cô, ápsát, “Buổi tối hôm đó, ở trên phố lẽ nào khôn phải cô và Nhược Bạch?” “Đúng là tôi và Nhược Bạch sư huynh, nhưng chúngtôi không …” “Điều tôi không hiểu là”, Đình Nghi vẫn lạnhlùng, “Thích Bách Thảo, cô đã thầm yêu anh Sơ Nguyên, quan hệ với Nhược Bạch,vậy vì sao còn quyến rũ anh trai tôi?” Quyến rũ?! Đình Hạo tiền bối?! Trong phòng như sét đánh. Mai Linh, Hiểu Huỳnh nhìn Bách Thảo với ánh mắtkỳ lạ, Lâm Phong và Quang Nhã cũng ngây người. “Tôi không!” Bách Thảo nắm chặt nắm đấm. “Hôm đó, rõ ràng tôi tận mắt nhìn thấy cô cốtình xô ngã anh tôi, đè lên người anh ấy, hôn anh ấy, lẽ nào tôi nhìn nhầm?” “Tôi không cố ý, là do tôi không cẩn thận …” “Ha ha, lại không cố ý”, Đình Nghi cười khinhbỉ, “Nhiều sự không cố ý quá nhỉ, vậy bày trò để Sơ Nguyên ôm cô cũng không cốý đấy nhỉ, cô biện hộ giỏi lắm!” “…” Bách Thảo đứng sững, cơ thể biến rừ run rẩythành rùng mình. “Được, cứ coi như tôi tin cô, tin cô hoàn toànkhông cố ý”, Đình Nghi hít một hơi thật sâu, dừng giây lát nói,”Tôi chỉ hỏi cômột câu, mong cô trả lời thành thật!” Giọng Đình Nghi lạnh như băng. “Cô…rốt cuộc có yêu anh Sơ Nguyên không?” “Nếu câu này khó trả lời , tôi sẽ hỏi một câuđơn giản hơn”, nhướn mày nhìn Bách Thảo , “Liệu tôi có thể xin cô một điều, vềsau haỹ dẹp bỏ những thủ đoạn hèn mạt đó và đừng bám lấy anh SƠ Nguyên nữa đượckhông?” “Đình Nghi”, Lâm Phong lên tiếng”Chúng ta đều làđồng đội”. “Đồng đội?, Hừ, tôi quả thật không dám gọi mộtngười tìm cách đoạt được bạn trai của tôi là đồng đội”, Đình Nghi cười nhạt sauđó quay sang nhìn Bách Thảo”Thế nào?” Không làm được phải không ? Sau này vẫntiếp tục đeo bám anh SƠ Nguyên phải không ?” Ánh mắt đó… Giống như trong cơn ác mộng, cô từng nhìn thấyánh mắt khinh thị nghiệt ngã đó, nhìn thấy vẻ kinh ngạc bất lực cảu Hiểu Huỳnh,vẻ hoải nghi của Mai Linh , vẻ lo lắng của Lâm Phong, vẻ căng thẳng của QuangNhã. Toán thân lạnh buốt chỉ có thể nắm chặt nấm đấm mới có thể kiềm chế nổicơn giận dữ của cơ thể. “T