hổ hải cười rộ lên!
“Sư tỷ Mai Linh, người ta không đánh nổi nữa rồi, dứt khoát KO đi,để người ta sớm nghỉ ngơi dưỡng thương!”
Không biết đệ tử nào của Phổ Hải lên như vậy khiến các đệ tử kháccũng cười rộ tới tấp phụ họa.
“Đúng rồi K.O đi!”
“K.O!”
“K.O! K.O!”
“K.O!K.O!”
Trong tiếng hô đều đặn K.O của các cổ động viên đội Phổ Hải, QuangNhã gắng gượng đứng lên, còn chưa kịp tránh mấy cú phản kích lại bị một cú nữađá ngã.
Tiếng hò hét.
Tiếng cười rộ.
Quang Nhã một lần nữa loạng choạng từ trên đệm đấu đứng dậy, miệngcó mùi máu tanh tanh, tiếng hò hét cổ vũ của các đệ tử Phổ Hải muốn cô bị KOchấn động màng nhĩ, khiến tai cô ù đặc. Cố nhìn đồng đội của mình, mặt ai nấysa sầm, tuyệt vọng.
Trong lòng cô cũng tuyệt vọng như thế.
Có lẽ, cô hoàn toàn không nên tập Taekwondo, có lẽ cô hoàn toàn khôngcó tư chất tập Taewondo, bảy trận thi đấu không trận nào thắng, với bất kỳ đốithủ nào cô cũng không đánh nổi.
“K.O! K.O!”
“K.O! K.O!”
Nghe thấy tiếng hét đầy kích động của các cổ động viên võ quán PhổHải, Quang Nhã đột nhiên tuyệt vọng rã rời, ngây người nhìn trọng tài phát khẩulệnh tiếp tục thi đấu, cô đã mất khả năng phản ứng. Thậm chí ai cũng có thểnhận ra trận thua không thể tránh khỏi của cô, không chỉ võ quán Phổ Hải, ngaycả các đồng đội Toàn Thắng, ngay bản thân cô cũng biết mình thua là tất yếu.
Bảng ghi điểm số của cô vẫn là số 0.
Mai Linh hét lên một tiếng, phi chân tấn công! Vậy thì thi đấutiếp còn có ý nghĩa gì, đằng nào Toàn Thắng cũng không còn bất kỳ khả năng bứtphá nào nữa, cô đứng trên sàn đấu càng lâu, con số 0 nhục nhã kia sẽ dừng lạicàng lâu trên bảng số.
Đờ đẫn, Quang Nhã nhìn bóng chân ra đòn nhanh như chớp.
Vậy thì bị K.O thôi…
“Quang Nhã cố lên!”
Trong lúc tê dại chờ đợi bị đá gục, một giọng cổ vũ đột nhiên vanglên khiến Quang Nhã giật mình như vừa tỉnh mộng. Né tránh một cách vô thức đòntấn công của Mai Linh, nhưng vẫn bị đá trúng, ngực đau nhói, loạng choạng mấybước mới đứng vững.
0 : 11
Tỷ số trên bảng lại thay đổi.
Là ai đã cổ vũ mình, giọng nói như quen quen, lại như chưa bao giờnghe thấy. Quang Nhã ngây người nhìn về phía phát ra tiếng nói, các đệ tử củaToàn Thắng đang ủ rũ cũng quay đầu nhìn, tiếng nói đó là từ bên cạnh họ phátra…
Môi mím chặt.
Một đôi mắt mở to như mắt nai.
Ánh mắt quật cường.
Cô ta vẫn để tóc ngắn, vẫn bộ võ phục cũ, tay nắm lại, khi trọng tàihô khẩu lệnh tiếp tục thi đấu, cô ta một lần nữa hét to với Quang Nhã:
“Quang Nhã cố lên! Không bao giờ nói thua!”
Cô ta đang khoe khoang!
Ngọn lửa phẫn nộ đột ngột bùng cháy trong lòng mỗi đệ tử của ToànThắng! Đại diện cho Tùng Bách thi đấu, cũng giành được mấy trận thắng, đến nhạobáng Toàn Thắng liên tiếp thất bại sao? Họ không muốn sự cổ vũ giả nhân giảnghĩa đó! Đã bị họ tận tay đẩy ra khỏi cổng võ quán, bị đuổi khỏi Toàn Thắng,cô ta nhất định sẽ rất hận, cô ta nhất định rất hả hê khi nhìn thấy họ thảm bạinhư vậy, cô ta tuyệt đối không thật lòng cổ vũ, cố ý dùng thắng lợi của bảnthân để nhạo báng họ!
“K.O! K.O!”
“K.O! K.O!”
“Quang Nhã cố lên!”
“Quang Nhã cố lên!”
Như không nhận ra những ánh mắt thù hận của các đệ tử Toàn Thắng,Bách Thảo tiếp tục gào to, dùng một giọng đơn độc đối chọi với tiếng hô đồngloạt của các cổ động viên Phổ Hải.
“Giả nhân giả nghĩa!”
“Cút đi!”
“Cút về Tùng Bách đi!”
“Câm mồm! Quang Nhã không cần mày cổ vũ!”
Các đệ tử Toàn Thắng phẫn nộ chửi rủa, có mấy đệ tử thậm chí xônglên mấy bước định đuổi cô, cũng không biết vì sao lúc này họ vô cùng căm hậntiếng cổ vũ của cô dành cho Quang Nhã!
“Vậy sao mọi người không cổ vũ cho cô ấy?”
Bách Thảo cũng phẫn nộ nhìn họ, ánh mắt căm giận, lạnh tanh quétqua mặt từng người:
“Vì sao thấy Quang Nhã thi đấu khó khăn như vậy, khi bị người takêu gào KO mà các người không một tiếng cổ vũ!”
Từ khi Tùng Bách kết thúc thi đấu, ánh mắt cô không thể nào rờikhỏi nơi thi đấu của võ quán Toàn Thắng.
Không liên quan đến cô.
Cô đã không còn ở Toàn Thắng nữa.
Không muốn nhìn nữa, rất muốn cùng với các đệ tử của Tùng Báchcùng hò reo ăn mừng chiến thắng. Nhưng khi nhìn thấy Quang Nhã liên tục bị đángã, thậm chí không hề có ý chí phản kích, cơ hồ chỉ muốn trận đấu kết thúcthật nhanh, một ý nghĩ khiến cô tức ngực, không thể nào kìm chế…
Đó là một đội ngũ không hề có ý chí vươn lên, họ đã mặc nhiên chấpnhận kết cục thất bại, ngay một tiếng hô, một lời cổ vũ cũng không có, họ đãhoàn toàn muốn bỏ cuộc!
“Sư tỷ Bách Thảo, sư tỷ Quang Nhã đã thua quá nhiều, không thểthắng được nữa…”Một nữ đệ tử người nhỏ bé của Toàn Thắng đột nhiên bật khóc.“,,, Không phải chúng em không cổ vũ…nhưng dù có cổ vũ cũng chẳng ích gì… chúngem năm nay toàn thua, trận nào cũng thua…”
“Không được gọi nó là sư tỷ!”
“Nó là kẻ phản bội võ quán Toàn Thắng!”
Các đệ tử của Toàn Thắng tức giận chỉ trích khiến cô bé bật khóc.
Bách Thảo cắn môi, hai tay nắm rất chặt. Không muốn tranh cãi mìnhkhông phải là kẻ phản bội, nhìn Quang Nhã trên võ đài bị bủa vây trong nhữngtiếng hét đòi KO của các cổ động viên đối phương, mắt cô tối sầm… hạ giọng nói:“Các người thích nói gì cứ việc, đó là
