môi, giọng bất an, “cảm ơn anh vì muốn cho emcó nhiều cơ hội quan sát đối thủ, đã liên tục thay đổi người phối hợp”.
Ánh trăng lọt vào qua cánh cửa giấy khép hờ.
Lưng võ phục của Nhược Bạch cũng đầy những vệt mồ hôi, gió đêmthổi tới, mái tóc hơi bết của anh dính vào thái dương.
“Chỉ cần em làm tốt những việc cần làm là được”. Giọng Nhược Bạchkhông thể hiện bất kỳ tâm trạng nào.
Sau đó, bóng anh lẫn vào ánh trăng.
* * *
Nếu trận thắng đầu tiên của cô còn có thể coi là may mắn thì trongtrận đấu ngày hôm sau với võ quán Kim Xương, Bách Thảo thể hiện vô cùng xuấtsắc và chiến thắng với tỷ số 7: 3 đã khiến các đệ tử của võ quán Tùng Bách hoàntoàn tâm phục khẩu phục.
Thắng liền sáu trận.
Sau đó võ quán Tùng Bách gặp võ quán Áo Tĩnh thực lực yếu nhấtnhóm, thua liên tiếp trong nhóm thứ sáu. Trong hiệp hai, với một cú đạp xuốngtấn dứt khoát, Bách Thảo đã khiến đối thủ ngất xỉu, thắng KO!
Thắng liền bảy trận!
Càng đánh càng hăng, suốt chặng đường, thế như chẻ tre, cùng vớinhững cái vẫy tay của trọng tài ra hiệu cô chiến thắng, Thích Bách Thảo của võquán Tùng Bách liên tiếp chiến thắng, tên tuổi nổi như cồn, thu hút chú ý củacác võ quán.
Cuộc đấu vòng loại đã tiến vào nửa sau, tình hình xếp hạng ở cácnhóm cũng dần rõ ràng, những võ quán có khă năng lọt vào vòng sau bắt đầu đuanhau quan sát đối thủ có thể sẽ gặp trong trận đấu sắp tới. Khi Thích Bách Thảothi đấu, các tuyển thủ và đệ tử các võ quán khác đứng quây quanh sàn đấu quansát cô ngày càng đông, thậm chí các đệ tử của võ quán Nhật Thăng còn quay videotrận đấu của cô để làm tư liệu nghiên cứu chuẩn bị ứng phó.
Ngày hôm đó, Tùng Bách giao chiến với võ quán Nhật Thăng.
Nhật Thăng là một trong tám đội mạnh nhất cuộc thi đấu năm ngoái,thực lực rất mạnh. Trước khi cuộc thi bắt đầu, Tùng Bách từng có một trận đấugiao hữu với Nhật Thăng, trong ba trận, ngoài Nhược Bạch may mắn thắng một trận,Diệc Phong và Tú Cầm đều thua.
Hiện nay, võ quán Nhật Thăng và võ quán Tùng Bách đều có thànhtích bảy trận thắng liên tiếp, cùng đứng thứ nhất trong nhóm, tuy nhiên, NhậtThăng dẫn đầu với tổng số trận toàn thắng. Cho nên, trận đấu hôm nay, quyếtđịnh tới thứ tự của các đội trong nhóm thứ sáu xem ai sẽ đứng đầu nhóm!
“Tùng Bách cố lên! Tùng Bách cố lên!”
“Nhật Thăng vô địch! Nhật Thăng vô địch!”
Tiếng hò reo cổ vũ của những cổ động viên hai đội vang lên khôngngớt, cuộc đấu giữa hai đội mạnh nhất nhóm sáu cũng thu hút sự chú ý của rấtnhiều võ quán khác. Bắt đầu từ hiệp một, khi Diệc Phong lên sàn, không khí đãnóng lên nhanh chóng!
“Sư huynh Diệc Phong cố lên!”
Hiểu Huỳnh dẫn đầu các cổ động viên ra sức hò hét, nhưng tuyển thủcủa võ quán Nhật Thăng thực sự rất mạnh. Từ hiệp ba, Diệc Phong đã dùng hết sứclực, nhưng cuối cùng vẫn thua với hai điểm chênh lệch.
Ngồi cạnh sàn đấu, Diệc Phong buồn bã ngửa cổ tu nước ừng ực. Cácđệ tử của Tùng Bách ngồi im như chết, còn các cổ động viên của Nhật Thăng nhảylên hò reo, vây chặt hoan hô chúc mừng sư huynh của mình đã chiến thắng.
“Không hề gì.”
Nhược Bạch vỗ vai Diệc Phong.
Sau khi trọng tài điểm danh hai nữ đệ tử đại diện của hai võ quántham gia thi đấu trận thứ hai, Bách Thảo đang ở bên ngoài sàn, tiếp tục khởiđộng. Hiểu Huỳnh và đồng đội vây quanh vẻ căng thẳng, họ vừa muốn Bách Thảonhất định phải nỗ lực, nhất định phải chiến thắng, vừa sợ gây cho cô áp lực lớnsẽ ảnh hưởng tâm lý thi đấu của Bách Thảo, vì vậy không ai dám nói gì, chỉ nhìncô khởi động xong ngồi xuống là tất cả lập tức ào ra xoa bóp vai, cánh tay vàchân cho cô.
Đây là trận có tính quyết định.
Nếu Bách Thảo cũng thua trận này, coi như Tùng Bách thua, trongkhi chỉ còn lại trấn đấu cuối cùng vào sáng ngày mai, vị trí đứng đầu nhóm sáucủa Nhật Thăng về cơ bản được xác lập. Mặc dù sau những trận đấu vòng loại,mười sáu đội lọt vào vòng sau sẽ rút thăm, chia lại các nhóm đấu, xếp thứ nhất,thứ hai trong nhóm không quan trọng lắm, nhưng thứ tự trong nội bộ nhóm cũngliên quan nhiều tới danh dự của võ quán!
“Bách Thảo!”
Diệc Phong gọi Bách Thảo lúc đó đang đi về phía sàn đấu, chìa bàntay phải ra khiến cô ngớ người, cũng chìa tay phải, “đét”một tiếng, Diệc Phongđập vào tay cô.
“Cố lên!”
Nhược Bạch cũng chìa tay ra, tay ba người đập vào nhau.
“Cố lên!”, anh trầm giọng nói.
Hít một hơi thật sâu, bàn tay phải vẫn còn hơi ấm của bàn tayNhược Bạch, Bách Thảo đi lên sàn đấu. Sau khi cúi chào trọng tài và đối thủPhong Bình của võ quán Nhật Thăng.
“Hây!”
“Hây!”
Hai nữ tuyển thủ lập tức triển khai đợt tấn công đầu tiên, trậnđấu bắt đầu.
Trong nhà thi đấu thành phố, các khu vực đều đang diễn ra nhữngtrận đấu quyết liệt, tiếng hò reo cổ vũ vang trời. Các đệ tử của võ quán ToànThắng đang ngồi chờ đến lượt thi đấu với võ quán Phổ Hải ở nhóm thứ tư, ngẩng đầulà có thể nhìn thấy cách đó không xa, hơi chếch một chút là nơi thi đấu củanhóm thứ sáu, nữ tuyển thủ đại diện cho võ quán Tùng Bách tiến ra giữa sàn đấu,chính là Thích Bách Thảo, đã sống cùng họ sáu năm.
Trên người vẫn vận bộ võ phục ngả màu.
Người luôn bị họ bắt nạt, luôn bị họ coi thường, khinh rẻ, khôngđược chào
