Có phải sư huynh Nhược Bạch đã không chịu nổi cô ta rồikhông?"
"Cô ta càng ngày càng ngớ ngẩn!"
Chỉ trong vài ngày, hầu hết các đệ tử của võ quán Tùng Bách đềuđược Nhược Bạch cho thử sức với Bách Thảo, hơn nữa tốc độ thay người ngày càngnhanh, từ mỗi ngày một người đến nữa ngày một người, hai ngày gần đây, chỉ mộtbuổi sáng mà thay đến hai người luyện tập cùng Bách Thảo.
Ai cũng nhận thấy Bách Thảo đã ngớ ngẩn đến mức không thuốc nàochữa nổi!
Hầu hết thời gian cô ta chỉ chăm chú quan sát, cũng chẳng biếtđang quan sát cái gì, ra đòn đánh trả thì không đâu vào đâu, chẳng ai biếtđường nào mà lần. Đến khi cô ta có vẻ phấn chân ra đòn phản kích tương đối hữuhiệu thì sư huynh Nhược Bạch lại thay người phối hợp.
Ai cũng thấy kỳ lạ.
Không biết rốt cuộc Nhược Bạch đang làm cái gì, tại sao phảithường xuyên thay người đấu luyện với Bách Thảo? Nếu nói sư huynh Nhược Bạchmuốn hoàn toàn vứt bỏ Bách Thảo thì có vẻ không giống, nếu nói sư huynh NhượcBạch đang tiến hành huấn luyện đặc biệt cho Bách Thảo thì kiểu phản đòn chả đâuvào đâu của cô ta, quả thực cũng không giống huấn luyện đặc biệt.
Nhưng, mọi người cũng không có thời gian chú ý đến Bách Thảo.
Vì cuộc thi đấu chính thức giữa các võ quán chỉ còn bốn ngày nữalà khai mạc.
Không khí ở võ quán Tùng Bách chưa bao giờ sôi động, khẩn trươngđến thế!
Để giúp nhóm sư huynh Nhược Bạch toàn tâm toàn ý luyện tập, các đệtử đều tự giác tập luyện theo thời gian biểu hằng ngày, không để Nhược Bạch mấtthời gian nhắc nhở. Ngoài những buổi tập sáng và tập tối, thời gian còn lại,mọi người đều cố ý nhường phòng tập cho sư huynh Nhược Bạch, sư huynh DiệcPhong và sư tỷ Tú Cầm tập luyện!
Trong khi nhhoms ba người tăng cường luyện tập, các đệ tử đều túctrực bên cạnh, chuẩn bị sẵn nước uống và khăn bông. Giờ giải lao, họ vừa ngừngtập là có đệ tử chạy đến giúp xoa bóp thư giãn.
Đội cổ động cũng gấp rút luyện tập.
Bách Thảo cũng dốc sức tham gia công tác chuẩn bị cho cuộc thi.
Không chỉ tham gia đội cổ động, ngoài quét dọn vệ sinh thôngthường, mỗi ngày trước khi nhóm ba người đến, cô đều đến sớm, dọn dẹp lau chùiphòng tập sạch sẽ. Hơn nữa, để ba người có võ phục sạch mặc cho mỗi ngày, dùmuộn đến mấy cô cũng ở lại, chờ họ tập xong cho là lập tức mang những bộ võphục ướt đẫm mồ hôi đi giặt.
Ngày nào Bách Thảo cũng bận rộn như vậy.
Cho đến hai ngày trước hôm khai mạc cuộc thi, Hiểu Huỳnh thông báocho đội cổ động nghỉ để cô đi thăm dò tình hình chuẩn bị của đội cổ động các võquán khác thì Bách Thảo mới có thời gian rỗi.
Cuối cùng đã có thể thong thả quét dọn, không cần phải vội vàngnhư mấy ngày trước.
Khua cây chổi trong tay, Bách Thảo cặm cụi quét dọc theo con đườngnhỏ. Trời gần tối, ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn phủ lên con đường lát đálát hình quả trứng, hắt ra tia sáng dịu dàng, gió xuân xào xạc trong vòm lá. Cômải miết quét, lát sau, con đường đã trở nên sạch bóng.
Cầm cán chổi, nhìn về phía xa, thấp thoáng nhìn thấy căn nhà gỗnhỏ, có bỗng ngây người.
Mấy ngày rồi không quét bên ấy.
Có lẽ con đường bên ấy.
Có lẽ con đường bên ấy đã phù đầy bụi, người ưa sạch sẽ như SơNguyên hẳn sẽ không thích.
Nhưng mà, ngộ nhỡ lại gặp sư tỷ Đình Nghi...
…
Cô ấy giống hệt mấy cô bétrước đây, cứ bám lấy anh, tìm đủ lý do để được gần anh. Anh Sơ Nguyên, anh dễmủi lòng quá, lúc cần từ chối thì phải từ chối...
…
Cắn chặt môi, định quay đi, nhưng trong lòng thấy không yên, côlại dừng bước, quét dọn là một phần công việc của cô, sao có thề để chỗ sưhuynh Sơ Nguyên không sạch sẽ?
Bách Thảo vừa ngập ngừng vừa thận trọng đi về phía căn nhà.
Ồ, cửa khóa!
Sư huynh Sơ Nguyên không ở nhà!
Tốt quá, cô thở phào, quét như bay! Trước tiên vẩy ít nước lên mặtđường, sau đó cẩn thận quét sạch từng góc nhỏ, từng khe hở bên đường, cố quétcàng nhanh càng tốt, phải nhanh hơn nữa, tranh thủ quét sạch trước khi sư huynhSơ Nguyên trở về.
Sau này phải nhân lúc chỗ này không có ai, tranh thủ đến quét dọn.Dù không muốn khiến sư tỷ Đình Nghi hiểu lầm cũng không nên để nơi này dơ bẩn.
Ráng chiều như say.
Cây chổi như đang múa, vì mặt đường đã vẩy nước nên không làm baybụi, cô quét thật nhanh, chợt nghe đằng sau có tiếng bước chân và giọng nói!
"... không biết anh Sơ Nguyên đã tan học về chưa, em muốn quađó một chút..."
Giọng nói êm ái này...
Rõ ràng là của sư tỷ Đình Nghi!
"Ồ, Bách Thảo, là em hả?"
Nghe thấy giọng nói hơi ngạc nhiên cua Đình Nghi, Bách Thảo cảmthấy như bị dòng điện chay qua người, toàn thân cứng đờ.
"...Em...em chỉ đến quét dọn!" Mặt đỏ bừng, Bách Thảoluống cuống, tay nắm chặt cây chối, những lời Đình Nghi nói hôm trước lại lóetrong đầu. "... Em quét dọn xong rồi!" Vừa dứt lời, cô lập tức quayngoắt người bỏ chạy!
"Bách Thảo!"
Hình như Đình Nghi gọi, nhưng đầu cô đang ong ong, không, khôngphải cô lại muốn tìm cớ đến gặp sư huynh Sơ Nguyên, cô đến quét dọn vệ sinhthật mà!
Nhưng sư tỷ Đình Nghi nhất định sẽ không tin cô!
Có trời mới biết, cô thà đối mặt với mười võ sĩ, dù thảm hại đếnmấy cũng còn hơn bị người ta nói cô không biết liêm sỉ đi yêu thầm một ngườicon trai!
"Uỵch!"
Ch