đầu taocũng không tin, nhưng mày và sư phụ mày cùng một giuộc, miễn là thắng phảikhông? Bất luận dùng thủ đoạn xấu xa nào, bất luận mất mặt đến đâu, miễn làgiành phần thắng đúng không?!"
Trong ngực như có vật gì nứt toác, máu nóng trào lên cô họng, cỗphẫn nộ áp sát Tú Đạt, nói:
"Cậu..."
"Tú Đạt""
Không biêt Tú Cầm đến từ lúc nào, dường như không nhìn thấy BáchThảo người cứng đờ do có kẻ vừa nhắc đến sư phụ, đi thẳng đến lôi Tú Đạt đanghầm hầm tức tối ra khỏi phòng tập, lạnh lùng nói:
"Đi mau, sao lắm lời thế!"
Mặt trời lặng lẽ chìm dần giữa biển mây ngũ sắc.
Phòng tập đã diễn ra cuộc thi đấu lúc này trống không, chỉ còn lạimột mình Bách Thảo, Hiểu Huỳnh lúc đầu còn lau sàn cùng với cô, nhưng được mộtlúc đã bị mấy tiểu đệ tử một mực gọi di. Lau dọn sạch sẽ phòng tập thì trời đãtối, đóng cảnh cửa kính có dán giấy che ánh nắng, cô lặng lẽ đi trên con đườngtrở về phòng.
Thỉnh thoảng gặp tốp năm, tốp ba các đệ tử.
Ai nấy hình như không nhìn thấy cô, chỉ khi đi qua mới ngoái lại,sau đó hoặc là phớt lờ như không, hoặc là khinh khỉnh cười nhạt, hoặc thì thầmgiễu cợt.
"Bách Thảo, cậu không nên quá để ý tới mọi người."
Nhìn Bách Thảo lặng lẽ ăn cơm, Hiểu Huỳnh nói vẻ đắn đo:
"Thực ra, từ khi cậu đá bay Kim Mẫn Châu khiến Tùng Bách nởmặt nở mày trước võ quán Xương Hải, mọi người đã bắt đầu thích cậu, chấp nhậncậu. Chỉ có điều, mọi người đều rất coi trọng cuộc thi đấu giữa các võ quán sắptới, chỉ sợ cậu thay thế sư tỷ Tú Cầmxuất chiến, sẽ làm cho thực lực của TùngBách yếu đi, sợ là áp lực dồn lên sư huynh Nhược Bạch và Diệc Phong quá lớn,nên mới..."
Ngón tay Bách Thảo cứng lại.
Như vậy sao? Nếu cô xuất chiến mà không phải Sơ Vy hoặc Tú Cầm thìsẽ khiến cho thực lực của Tùng Bách giảm sút. Đây chính là nguyên nhân cô bịmọi người ghét bỏ hay sao? Nếu đã quyết định người đại diện tham gia thi đấuchỉ cần chọn ra giữa Sơ Vy và Tú Cầm thì sao còn phải tiến hành thi đấu lựachọn trong võ quán? Mà khi đã tiến hành thi đấu lựa chọn chẳng phải là tạo cơhội cho tất cả mọi người cạnh tranh bình đẳng hay sao?
"Hơn nữa, có lẽ bọn họ hiểu nhầm cậu." Hiểu Huỳnh lắcđầu nói: "Bọn họ cho là cậu đánh lén sư tỷ Tú Cầm, cho nên giành thắng lợikhông đàng hoàng...".
"Mình không đánh lén chị ấy."
Tay cầm chặt bát ăn cơm, Bách Thảo nhìn chằm chằm vào trong.
"Đúng, mình biết", Hiểu Huỳnh rầu rĩ nói, "nhưngdưới con mắt của bọn họ, rõ ràng cậu đánh lén sư tỷ Tú Cầm mà vẫn cứng mồmkhông chịu thừa nhận. Có điều, ôi dào, thực ra cũng khó trách họ, tình cảnh lúcđó, rõ ràng sư tỷ Tú Cầm ngoái đầu nhìn về phía sân võ quán, còn mắt cậu thìlại mở rất to...".
"Cho nên", Bách Thảo buông cái bát trong tay xuống,nghẹn giọng, "cậu cũng cho là mình cố ý đánh lén?".
Hiểu Huỳnh ngớ người.
Suy nghĩ một lát, lại cau mày nói:
"Bách Thảo, nói thật là, nếu dựa vào những gì mắt thấy, cảnhtượng đó thật sự rất giống cậu cố ý nhân lúc sư tỷ Tú Cầm phân tán tư tưởng màtấn công chị ấy. Nhưng cậu tuyệt đối không phải là người nói dối, cậu nói cậukhông đánh lén, vậy chắc chắn là không đánh lén."
Bách Thảo mím chặt môi.
Nỗi uất ức trong lòng ngực dâng lên. Cô muốn khóc, nhưng lại khôngmuốn bị Hiểu Huỳnh phát hiện mình trở nên mềm yếu, cô đứng phắt dậy, nói.
"Mình đi tập đây."
"Bách Thảo, cậu đừng giận bọn họ, được không?" Sau lưngvang lên giọng cầu khẩn của Hiểu Huỳnh. "Từ nhỏ mình đã sống cùng mọingười, ai cũng đều tốt, rất tốt, hiểu lầm cậu chỉ là nhất thời. Lâu dần mọingười sẽ hiểu cậu là người thế nào, cho nên đừng giận mọi người, đượckhông?"
"Mình biết rồi."
Bách Thảo trầm tư một lát rồi trả lời gọn lỏn, đi ra ngoài, ngẩngđầu nhìn những đốm sao chi chít trẽn trời, mình có tư cách gì giận mọi người,là bản thân mình đã thi đấu khó coi, tồi tệ như vậy.
Đi vào phòng tập.
Bên trong không có một ai, ấn công tắc điện, tối om, điện khôngsáng. Dưới ảnh sao lờ mờ, cô dò dẫm kiểm tra dây bảo hiểm, phát hiện dây bảohiểm đã bị ai đó cắt dứt, còn dụng cụ sửa chữa mọi khi vẫn để bên cạnh hộp bảohiểm cũng bị đem đi mất.
Cô lẳng lặng đi ra ngoài.
Vậy đi giặt quần áo trước đã, hôm nay thi đấu suốt một ngày, võphục của mọi người chắc đều đẫm mổ hôi, cần giặt sạch sẽ. Đi đến phòng giặt, côbỗng ngẩn người, bên trong không có một bộ quần áo bẩn nào cần giặt, ngay cảcái chậu cô vẫn dùng hằng ngày cũng bị dẫm bẹp.
Bách Thảo sững người đến mấy giây.
Cô quyết định về phòng lấy dụng cụ sửa chữa dây bảo hiểm, chỉ cònhai tuần nữa là phải tham dự trận thi đấu quan trọng đó rồi, thời gian luyệntập mỗi buổi tối đối với cô là vô cùng quý báu.
Nhưng cứ đi, đi miết, nhưng không hiểu sao cô không trở về phòng,mà lại đến một nơi. Ánh trăng chiếu qua kẽ lả, ánh sáng lờ mờ mông lung, lá câyreo rì rào, ở nơi này dẫu lòng rối bời đến đâu hình như cũng có thể yên tĩnhtrở lại.
Bách Thảo ngồi trên cây.
Cô ôm chặt đầu gối, giấu mình trong tán lá dày dặc. Thực sự côkhông hiểu tại sao mình chiến thắng mà không những không được thừa nhận, tráilại còn bị mọi người thù dịch? Nếu lúc đó Tú Cầm không phân tán tư tưởng, nếucô không tấn công thì người thua có lẽ là cô.
Nếu cô thua.