sáng. “Thật vậy ạ?”
“Mấy cô gái các em, vừa nghe có cơ hội mặc quần áo đẹp, ánh mắt đều phát sáng hết cả lên.” Phó Thực Ân trêu chọc nói.
“Mới không phải đâu. Đó là……” Đó là bởi vì em muốn
cho anh xem dáng vẻ của em khi mặc lễ phục phù dâu. Lục Hân Á không có
nói ra miệng, áp chế khát vọng lui tới trong lòng, tràn ra nụ cười ngọt
ngào “Em nhất định sẽ đi!”
Chạng vạng, Tôn Dư Phi quả nhiên gọi điện tới, sau khi kết thúc bữa
tối bận rộn, Lục Hân Á trước thời gian quẳng cửa hàng lại cho A Thác,
hứng thú vui vẻ chạy tới nhà Tôn Dư Phi.
Từ khi bắt đầu quen biết Tôn Dư Phi, cô chỉ biết trong lòng Tôn Dư
Phi vẫn có một người, người đó chính là em trai Phó đại ca, cô đã thấy
qua người đó trong ảnh chụp, đã trộm mắng trong lòng rất nhiều lần, bao
gồm vì sao anh ta không trở lại chia sẻ áp lực với Phó đại ca, vì sao
nhiều năm vậy rồi không quay lại gặp Tôn Dư Phi…… Nay người bị cô mắng
nhiều năm, hôm nay vẫn là lần đầu tiên xuất hiện trước mắt.
“Xin chào, em là Lục Hân Á.” Yên lặng oán thầm đối phương đã nhiều năm như vậy rồi, khó tránh khỏi có chút chột dạ, Lục Hân Á cũng phá lệ có lễ phép hơn.
Phó Ngộ Hi cùng Phó đại ca tuy rằng ánh mắt có vài phần tương tự,
nhưng hai người là kiểu hình hoàn toàn khác nhau, Phó đại ca anh tuấn
tao nhã, khí chất nội liễm, Phó Ngộ Hi lại là kiểu đại thiếu gia có tiền không ai bì nổi, Tôn Dư Phi đứng ở bên cạnh, căn bản như là dân nữ bị
cưỡng đoạt.
“Tôi biết cô.” Nhị thiếu gia nhà họ Phó quả nhiên có phong phạm “Đại thiếu gia”, ngay cả cách dùng từ cũng ngạo mạn hơn người khác. “Từng ở trong nhà tôi.”
“Ngộ Hi.” Tôn Dư Phi vì vị hôn phu không lễ phép mà thấy xấu hổ, vội vàng kéo kéo cánh tay anh ta.
Phó Ngộ Hi khó hiểu nhìn cô ấy một cái, hồn nhiên không biết sao mình lại bị cảnh cáo.
“À, đúng…… Em từng ở trong nhà anh.” Người bình thường quả nhiên không được nhị thiếu gia để vào mắt, Lục Hân Á ngây ngô cười có lệ.
“Hai người nói chuyện đi, anh đi vào có việc trước.” Phó Ngộ Hi không sao cả nhún nhún vai, không khách khí nhẹ hôn lên môi Tôn Dư Phi một cái, xoay người trở về thư phòng,
Tôn Dư Phi bất đắc dĩ lại thẹn thùng đỏ mặt, kéo Lục Hân Á ngồi lên sô pha.
“Oa, anh ấy thật sự như chị nói, giống như mấy đại thiếu gia trên tivi vậy đó.” Lục Hân Á hưng phấn mà nói.
“Phó đại ca đâu có như vậy, nhìn không ra là em trai của anh ấy đâu.”
“Phó đại ca có vẻ ổn trọng hơn.” Tôn Dư Phi nở nụ cười, không chịu thua nói lại, “Hơn nữa ở trong lòng em, ai có thể tốt như Phó đại ca chứ?”
Lục Hân Á hoàn toàn không phủ nhận, lè lưỡi cười. “Chẳng qua anh ấy xem ra thật yêu chị, như vậy là tốt rồi.” Giọng điệu của cô có chút hâm mộ.
Từ sau khi tình cảm thầm mến với Phó đại ca ngày càng sâu, cô trở nên có chút đa sầu đa cảm, chỉ cần nhìn thấy đôi tình nhân dắt tay nhau
liền hâm mộ, nhìn thấy đôi tình nhân cãi nhau mà không đành lòng, chỉ vì cô rốt cục hiểu được, lưỡng tình tương duyệt là kì tích khó khăn cỡ
nào.
“Hân Á, đã lâu vậy rồi, em không định nói cho Phó đại ca sao?” Tôn Dư Phi nhịn không được hỏi cô.
Nghe vấn đề bạn tốt hỏi, Lục Hân Á thở dài một hơi, đây là vấn đề đầu bảng mà trong lòng cô thường xuyên gặp phải.
Mấy năm nay cô cũng thường tự hỏi bản thân, vì sao không nói được ra miệng vậy?
Mới đầu cô sợ bản thân chỉ là nhất thời mê luyến, lớn hơn một chút
thì lại lo lắng sau khi thổ lộ rồi nhỡ may không được nhận, hai người
gặp nhau sẽ thấy xấu hổ, hiện tại quan hệ đã ổn định, lại lo lắng hiện
trạng trước mắt sẽ bị thay đổi bởi lời tỏ tình của mình.
Nếu Phó đại ca bởi vậy mà không đến quán cà phê của cô ăn cơm nữa? Vậy cô phải làm sao bây giờ?
Cô đã chuyển ra khỏi Phó viên, khoảng thời gian duy nhất hai người
cùng xuất hiện chỉ còn lại mỗi ngày giữa trưa dùng cơm. Nếu anh bị dọa
chạy, cô cái gì cũng không còn.
“Em không biết nên nói thế nào.” Trăm câu vạn chữ, Lục Hân Á chỉ có thể thở dài lại thở dài. “Phó đại ca giống như vẫn đối xử với em như em gái, em thật sự nói không nên lời.”
“Em gái? Em khẳng định sao?” Tôn Dư Phi cười nhẹ. “Phó đại ca cũng coi chị là em gái, nhưng chưa bao giờ mỗi ngày nghĩ cách đi gặp chị.”
“Mỗi ngày nghĩ cách gặp em?” Lục Hân Á khó hiểu hỏi.“Có sao?”
“Mỗi ngày giữa trưa đều tới quán em ăn cơm, em cho là rất dễ dàng sao?” Tôn Dư Phi đơn giản nói rõ.
“Giữa trưa là thời điểm công tác xã giao nhiều nhất, bình
thường không phải cùng khách hàng ăn cơm, thì chính là ăn cơm hộp hội
nghị cấp cho.
Nhưng Phó tổng tài của chúng ta cho tới bây giờ chưa từng
chạm qua cơm hộp của hội nghị, cũng dùng hết khả năng không đi xã giao
giữa trưa, em xem anh ấy mỗi trưa tới đâu ăn cơm vậy, Lục tiểu thư?”
“Thật vậy sao?” Từ trong lời Tôn Dư Phi thấy được một đường hy vọng, Lục Hân Á vừa mong chờ vừa sợ bị tổn thương nhìn bạn tốt.
“Chị không biết Phó đại ca nghĩ như thế nào, nhưng anh ấy sẽ không vì ăn cơm cùng chị mà sắp xếp chuyện gì cả.” Tôn Dư Phi kiên định nhìn cô. “Sẽ không cố ý để bụng đói vài giờ, chỉ vì để ăn cơm với chị.”
“Cho nên…… Em là đặc biệt sao?” Lục Hân Á cảm thấy tim cô đập thật nhanh, giống như cô gái nhỏ ngây thơ, ch