ộc, Trấn quốc công… Bạch Tiểu Bích đột nhiên cảm thấy đáy lòng lạnh ngắt, trải qua chuyện Lô lão gia hôm trước, nàng vô cùng tôn kính Trịnh lão gia nên cũng vô cùng có hảo cảm với Trấn quốc công, không kìm được hỏi: “Thực sự có người định hại bọn họ sao? Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Ta tự có chủ ý!” Trầm Thanh nói rồi quay sang nhìn Ôn Hải, cười hì hì chắp tay nói: “Lần này tiểu đệ thật muốn chiếm lợi trước, đại ca sẽ nhường cho ta sao? Nếu quả thật được Trấn quốc công coi trọng, tiểu đệ tất sẽ không quên đại ca.”
Rõ ràng lời nói mang ý tham công nhưng biểu tình thì lại giống như tiểu hài tử tranh đoạt đồ, Ôn Hải nhịn không được cười nói: “Ta vốn chỉ tính ngồi xem mà thôi.”
Bạch Tiểu Bích ăn xong con cua trong chén liền đứng dậy thu thập mọi thứ, thấy cửa phòng Hạ Khởi thủy chung đóng chặt, nghĩ là hắn vào thành còn chưa trở lại. Nhớ tới hôm trước Diệp Dạ Tâm có nói chuyện xưa về phong thủy, càng lúc càng cảm thấy tò mò, nếu phong thủy thật sự linh nghiệm như vậy thì mộ Trịnh thái công nhất định là một mảnh bảo địa, “Ngọc Đỉnh thiếu chân trở thành Ngọc Đỉnh lên trời?!”, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì? Mới vừa rồi có Ôn Hải ở đó nên nàng không dám hỏi nhiều, hiện tại nghĩ mấy cũng không thông.
Mưa tạm dừng, sắc trời vẫn còn sớm, Bạch Tiểu Bích hăng hái hẳn lên, định sẽ một mình ra khỏi Trịnh phủ để lên núi.
Mặc dù mưa trắng cả trời đất nhưng người ở bên ngoài cũng không ít, tá điền bận rộn rới lui. Tuy đang là mũa thu nhưng rừng cây vẫn tươi tốt, cả ngọn núi trông như một cái đỉnh bằng ngọc phỉ thúy thượng hạng. Sau cơn mưa lớn, đường núi cũng không khó đi như nàng tưởng, bởi vì đây là quê cũ của Trấn quốc công nên lúc người hồi hương giỗ tổ đã chi ra một khoản tiền lớn để làm đường đá, cũng là cho nông phu tiều tử thuận tiện lên núi.
Con đường đá nối thẳng lên đỉnh núi, mắt thấy sắp lên tới đỉnh, phía cuối đường chính là mộ phần Trịnh thái công rồi. Bạch Tiểu Bích đang đắc ý, hoàn toàn không để ý tới cảnh sắc xung quanh đang biến hoán.
Cây rừng ngày càng rậm rạp, che kín cả bầu trời phía trên.
Dần dần, Bạch Tiểu Bích chìm trong bóng tối. Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng cảm thấy không đúng lắm, cảm giác giống như là đang bị theo dõi, giống như là phía sau nàng có rất nhiều ánh mắt vậy, nội tâm không nhịn được khẩn trương.
Nàng chậm rãi bước đi, đang định quay đầu lại nhìn xem đến tột cùng phía sau mình là cái gì thì một đôi tay đột nhiên vươn tới che miệng của nàng.
Diệp Dạ Tâm ngồi trên ghế, đọc tin tức vừa được gửi tới mà không kìm được nở nụ cười: “Qủa thật đã tới, ta đã sớm nói là không nên gấp gáp, sẽ có người thay ta động thủ mà.”
“Qủa là diệu kế, bọn họ làm sao có thể ngờ tới mọi chuyện lại bại do chính mình.” Người nói chuyện có dáng người cao gầy, một thân trang phục màu lam, bên hông còn đeo theo bội kiếm, thần thái cũng như giọng nói đều hết sức cung kính: “Cũng là nha đầu kia, tại sao Thiếu chủ không mang nàng về?”
“Mang về làm gì?” Diệp Dạ Tâm đặt thư hàm xuống, “Hiện giờ có quá nhiều người đang nhìn vào, phe phái bên kia cũng không ngừng quan sát, nếu chúng ta hành động thì khác nào cho bọn chúng cơ hội ngư ông đắc lợi.”
Nam nhân nọ gật gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Gia chủ…”
Còn chưa kịp nói hết câu thì một cô gái áo đen đã đẩy cửa bước vào, trên tay bưng theo một chén nước cùng mấy viên dược hoàn, thanh âm ôn nhu mà chăm sóc nói: “Thiếu chủ, tới giờ uống thuốc rồi!”
Diệp Dạ Tâm nhìn cũng không nhìn, tiện tay nhận lấy mấy viên dược hoàn, trực tiếp nhai nuốt.
Cô gái áo đen thấy vậy, cau mày hỏi: “Không uống nước sao?”
Diệp Dạ Tâm không đáp, phất tay nói: “Ngươi trở về đi, bảo lão nhân gia người cứ yên tâm.”
Nam nhân nọ đang muốn rời đi thì đột nhiên lại có người vội vã đi tới, cung kính hành lễ với Diệp Dạ Tâm rồi nói nhỏ gì đó vào tai hắn.
Trong nháy mắt, nụ cười trên gương mặt tuấn tú ngưng trệ, tầm mắt từ từ hướng xuống dưới, bình tĩnh cất tiếng: “Có biết lai lịch của những người đó không?”
Người nọ lắc đầu.
Diệp Dạ Tâm đứng dậy nói: “Trở về đi, không có lệnh của ta thì không được vọng động.”
Mùi thơm kì dị ngập trong khoang mũi, Bạch Tiểu Bích mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, phát hiện chung quanh một mảng tối đen, cái gì cũng không nhìn thấy, đỉnh đầu truyền tới những tiếng ‘lộp bộp’ cho biết trời đang mưa to. Đây là đâu? Bạch Tiểu Bích nhịn xuống cảm giác đau đầu như muốn vỡ tung, theo bản năng di chuyển người, ai ngờ toàn thân trên dưới không có cách nào nhúc nhích được, tay chân bị xiết chặt, theo sự giãy giụa của nàng, cái ghế dưới chân phát ra những tiếng ‘kẹt kẹt’.
“Bạch Tiểu Bích!” thanh âm lạnh lẽo mà xa lạ vang lên.
Có người? Bạch Tiểu Bích bị hù đến run rẩy: “Ngươi… ngươi là ai?”
Thanh âm cười lạnh: “Ta chính là quỷ dẫn hồn Vô Thường!”
Quỷ Vô Thường? Bạch Tiểu Bích nổi da gà, toàn thân như chìm trong hố băng, run giọng hỏi: “Ngươi… bắt ta làm gì?”
“Ngươi đã chết, còn không nhận ra sao?”
Đã chết? Bạch Tiểu Bích ngẩn người. Buổi chiều, nàng vì tò mò chuyện Ôn Hải cùng Trầm Thanh nói mà một mình lên núi tìm hiểu, sau lại… nhớ lại những chuyện đã