vượt qua, đạt được điều mình muốn!
Cô không biểu lộ tâm ý trước mặt Quan Hằng Trạch, ít nhất phải thành thực đối mặt, cô suy nghĩ logic về tình cảm của mình với Quan Hằng Trạch, đã nhiều năm như vậy, nếu như đã không quên được anh, tại sao cô không thử làm ngược lại, dứt khoát đoạt được anh, làm anh yêu cô a!
Cô không lo lắng mình kém hơn so với Hà Lỵ Diễm, thậm chí tự thấy mình xinh đẹp hơn Hà Lỵ Diễm, cô cho rằng Quan Hằng Trạch chỉ là lạc đường, chỉ cần để anh chăm chú nhìn cô, đợi một thời gian, cô chắc chắn Quan Hằng Trạch sẽ yêu mình.
Đúng! Cô muốn mình tốt hơn, để cho mình trở thành mỹ nhân độc nhất vô nhị, muốn xứng đôi với anh, nếu như anh là rồng, cô sẽ là phượng, hai người gặp nhau sẽ trở thành một đôi đẹp nhất thế giới!
Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu, cô phải cố gắng hoàn thành tâm nguyện ấy.
Sau khi đã nghĩ thông suốt, cô đã định cho mình mục tiêu -- muốn tiếp tục việc học đại học, đồng thời trở thành ca sĩ nổi tiếng toàn cầu, trở thành mỹ nhân được toàn thế giới công nhận, cuối cùng, cô phải có được anh!
Ý nghĩ rối rắm vừa mở ra, cô cũng tìm được phương hướng mới, cả người nhất thời bừng tỉnh.
Buổi chiều nhận được điện thoại của Lãnh Tần Vũ, anh ấp úng nói: "Lăng Lăng, tâm tình tốt lên chưa? Tối nay... anh có thể sẽ về trễ, anh nhất định phải về nhà của mình một chuyến!"
"Nhanh về nhà đi! Đừng lo cho em... em rất tốt!" Lãnh Tần Vũ đã nhiều ngày không về nhà, cô giữ anh ấy quá lâu, quên mất anh là người có gia đình, đã lâu chưa gặp mặt vợ mình.
Mỗi người đều có nhà, chỉ có cô là không có, nghĩ đến không khỏi khiến cô buồn bã.
Buổi tối thời tiết thay đổi, đột nhiên nổi lên cơn gió lạnh, Lăng Lăng đóng cửa sổ, không để ý có một người đàn ông cao lớn đứng ngoài kia.
Mấy ngày nay, dù là trời mưa gió, trước cửa chung cư luôn xuất hiện bóng dáng của người kia.
Quan Hằng Trạch không hiểu nổi mình rốt cuộc bị làm sao, tại sao không yên lòng với Lăng Lăng, vì cô mà trở nên nóng ruột nóng gan?
Mấy ngày trôi qua, anh nhìn thấy Lăng Lăng cùng một người đàn ông đi với nhau, anh không tin vào mắt mình, cô không thể ở chung cùng người đàn ông khác!
Anh đương nhiên nhận ra người đàn ông kia, là kỹ sư máy tính nổi tiếng thế giới Lãnh Tần Vũ, Lăng Lăng ở chung với anh ta, một tháng này hầu như không bước chân ra khỏi nhà. Không phải là Lãnh Tần Vũ đã kết hôn rồi sao? Lăng Lăng lại ở trong căn hộ của anh bao lâu, có thể thấy được quan hệ của hai người không đơn giản, Lăng Lăng là người tình của anh ta sao?
Lửa giận hừng hực thiêu đốt lý trí của anh. Không ngờ cô lại như vậy!
Mặc dù cô đã đến tuổi để ý đến chuyện yêu đương, chỉ cần là chuyện yêu đương nam nữ, căn bản anh không có quyền hỏi tới chuyện riêng của cô. Chỉ là anh muốn cản trở cô, Lăng Lăng chỉ là một người con nuôi của nhà họ Quan, điểm này anh có quyền lợi quan tâm đến, anh không thể để cho nhà họ Quan phải hổ thẹn.
Sự tức giận rất nhanh bị che giấu đi, anh không muốn thể hiện phản ứng quá độ của mình, thấy Lăng Lăng vẫn ở tại chỗ của Lãnh Tần Vũ, không muốn biết ở lại bao lâu, anh lén lút quyết định tìm gặp Lãnh Tần Vũ, bàn về "thân phận" kia vì anh là anh trai của Lăng Lăng!
Đêm khuya, Lãnh Tần Vũ kéo thân thể mệt mỏi của mình trở về nhà trọ, anh mới từ Lãnh gia trở về, vợ Bạch Tuyết thấy anh đêm không về cảm thấy uể oải, thậm chí hiểu lầm anh, làm cho tâm tình của anh vô cùng rối loạn.
Đang đứng trước cửa nhà trọ, Quan Hằng Trạch ngạo mạn chặn đường đi của anh --
"Tôi là Quan Hằng Trạch!"
Quan Hằng Trạch tuổi không lớn lắm, nhưng ngoại hình vô cùng đẹp trai, lạnh lùng, trên người đều là hàng hiệu, uy thế phi phàm, Lãnh Tần Vũ vừa nhìn là biết rõ, anh là đại thiếu gia trong lòng Lăng Lăng!
Quan Hằng Trạch nhìn vẻ mặt của anh, tựa như đang đánh giá, Lãnh Tần Vũ cũng đang đánh giá thấp Quan Hằng Trạch.
Mặc dù bây giờ anh đang kích động, nhưng đợi một thời gian, tin rằng sẽ trở thành một người đàn ông có khí chất lớn.
Lăng Lăng ngoài miệng nói chán ghét Quan Hằng Trạch ỷ thế hiếp người, nhưng Lãnh Tần Vũ cũng thấy em gái đang yêu, vào lúc này, anh cũng thấy được trong ánh mắt của Quan Hằng Trạch, cũng liều chết che giấu tâm tình của mình.
"Anh với Trầm Lăng Lăng có quan hệ như thế nào?" Quan Hằng Trạch không khách khí mở miệng hỏi.
"Thì ra là..." Lãnh Tần Vũ lạnh lùng cười. "Tôi để ý cậu nhiều ngày, cậu giống như cảnh vệ đứng trước tòa nhà không chịu về... Ồ!Không! Phải nói là rất giống chó Nhật!"
Dám chửi anh là chó! Quan Hằng Trạch nhìn chằm chằm anh. "Anh cùng Trầm Lăng Lăng rốt cuộc có quan hệ gì?" Trước mắt anh chỉ quan tâm đến chuyện này, ngoài chuyện đó ra thì đều không quan trọng.
Lãnh Tần Vũ cũng tức giận, một Bạch Tuyết hồ đồ là đủ rồi, hiện tại lại gặp phải một người đàn ông nữa. "Lăng Lăng bây giờ ở cùng với tôi, vậy thì sao? Đúng! Chúng tôi là người yêu, tôi đã kết hôn, hơn nữa Kim Ốc Tàng Kiều, hay còn gọi theo cách khác, thì theo cậu nên nói như thế nào?"
Lãnh Tần Vũ dứt khoát lên tiếng, khiến Quan Hằng Trạch nhất thời ngẩn ra.
"Có gan cậu chiếm cô ấy đi, không cần ở đây nói lung tung, làm tôi rất coi thường!" L
