tại sao muốn Dung Hoan chết? Hắn không thích ta, tại sao hắn còn muốn tự tay giết chết người yêu ta? Tại sao . . .”
“Không có tại sao, đây vốn là thế giới cá lớn nuốt cá bé.” Hân Liệt không khỏi trầm giọng, ngồi xuống bên người nàng, “Hôm nay Minh giới và Thiên giới đoạn tuyệt, hắn tuyên bố muốn diệt ta.”
Bảo Thù hai mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn: “Bởi vì ngươi đã cứu ta cùng Bảo Dung?”
Hân Liệt buông mắt xuống không nói, một lúc lâu mới ngưng giọng nói: “Thù Nhi, Bảo Dung bị trúng hàn độc.”
Bảo Thù khuôn mặt vốn đã trắng như giấy bây giờ lại càng trắng hơn, giống như bị ném vào hàn đàm không đáy, ngay cả đại sư huynh đều là vẻ mặt như vậy, Bảo Dung, hắn . . . Hắn còn có thể cứu sao?
Cúi đầu nhìn đôi môi tái xanh của Bảo Dung, nàng còn tưởng rằng hắn là đói bụng.
Dạ Vi, huynh thật là độc ác!
Hân Liệt không biến sắc quan sát nàng, thản nhiên nói: “Thiên Cung có thiên trì, có thể giải bách độc, cứ cách mười ngày nửa tháng dẫn hắn đi ngâm nước một thời ba khắc, đợi qua mười năm, hắn sẽ hết bệnh.”
Mười năm?
Bảo Thù lúng túng hồi lâu, lẩm bẩm nói: “Thiên đế, hắn đồng ý sao?”
Hân Liệt cuối cùng cũng nhếch môi lên: “Tự nhiên là đồng ý, Thiên đế bây giờ là ta.”
“Vậy Mặc . . . Phụ hoàng huynh đâu?”
“Hắn lẻn vào Vân Hải Tuyết Vực bị Lưu Dục Thiên quân giết hại, hôi phi yên diệt.”
Bảo Thù khiếp sợ, mồ hôi lạnh trên trán toát ra: “Công công ta giết Mặc . . . Phụ hoàng huynh?” Dừng một chút, nàng cười khổ một tiếng, “Như vậy, ngươi còn bằng lòng cứu Bảo Dung? Cho dù ngươi bằng lòng, người khác nói như thế nào?”
Hân Liệt lơ đễnh cười cười: “Ngươi đừng quan tâm người ngoài nói như thế nào, cứ yên tâm ở lại đây, đợi mười năm sau, ngươi mang theo Bảo Dung rời khỏi cũng được.”
Bảo Thù trong lòng ngũ vị hỗn loạn, ôm bảo bảo ngồi tựa vào mép giường, nước mắt không ngừng rơi xuống sàn nhà bằng bạch ngọc.
Vân Hải không có, Dung Hoan không có, trời đất bao la, không còn chỗ dung thân cho nàng nữa. Hôm nay Bảo Dung, cũng chỉ có thể ở chỗ này ở mười năm.
Mười năm, có dài lắm không? Có xa lắm không?
*****
Mười năm, đối với yêu quái mà nói, có lẽ chỉ là trong nháy mắt. Nhưng nếu là trong lòng nhớ thương một người, thì dù chỉ là một ngày một đêm thôi thì cũng đã như bị moi tim nhai xương rồi.
Chỉ mới nửa năm, Bảo Thù đã không chịu nổi.
Hễ chỉ cần nhắm mắt lại một cái, toàn bộ thế giới sẽ lâm vào một màu đen vô tận, loại sợ hãi này, không có từ ngữ nào có thể tả được.
“Muội quả nhiên là đã yêu hắn.” Đó là câu đầu tiên mà Vô Cửu nói khi đi vào Liệt Dương Điện thăm nàng.
“. . .” Bảo Thù im lặng.
Vô Cửu khẽ run lên, khom người đem Dung Nhi ôm vào trong ngực, ngồi ở bên cạnh Bảo Thù. Cũng là im lặng, nhưng là vì hắn cũng không biết nhà còn có thể nói gì, yêu hận không được, hối hận thì đã muộn, đúng là tâm trạng hắn hiện giờ.
“Lang Hoa Sơn thế nào?” Bảo Thù rốt cục mở mắt ra, ngước mắt nhìn hắn.
“Vẫn tốt.” Nhàn nhạt trả lời, “Li Diên làm việc luôn luôn ngoan tuyệt, thập nhị trưởng lão tuy rằng không muốn nhưng cũng chỉ có thể nhẫn xuống, chấp nhận ta làm tân chưởng môn.”
“Hắn không phải Li Diên, hắn là phụ thân của ngươi . . .” Giọng nói run rẩy, Bảo Thù nức nở nói, “Vô Cửu ca, thật ra sư phụ rất thương yêu huynh, không chỉ đem thần tiên gân của mình cho huynh, hắn còn gạt bỏ mọi khó khăn để huynh trở thành Lang Hoa chưởng môn . . .”
Vô Cửu im lặng một lúc lâu, nhìn đứa trẻ trong ngực mình cười nói: “Đúng vậy, thử hỏi trong thiên hạ, có cha mẹ nào không thương yêu con mình.”
Bảo Thù một tay vòng qua đầu gối , một tay vuốt khuôn mặt nhỏ mập mạp của Dung Nhi.
Trong nửa năm này, nàng gầy đi rất nhiều, Dung Nhi lại béo ra không ít, trẻ con thật tốt, cho dù là chuyện gì xảy ra chuyện gì thay đổi thì chúng vẫn ngây thơ không biết.
Vô Cửu biết nàng nghĩ gì, giơ tay lên xoa mặt nàng như an ủi. Trong mắt hắn, nàng đã không còn là một đứa trẻ ngây thơ vô tri . . . Giãy dụa do dự mấy lần, lời đến khóe môi mấy lượt, hắn cuối cùng quyết định đem tâm sự đẩy sâu xuống đáy lòng.
Ra khỏi Liệt Dương Điện, hắn liếc mắt nhìn Hân Liệt đã đứng chờ đã lâu ở ngoài cửa.
“Ngươi không sợ ta vạch trần ngươi?”
“Trời đất bao la, trừ đem nàng ở Thiên Cung, ngươi còn có một nơi khác yên ổn cho nàng sao?” Hân Liệt lắc đầu một chút, giọng nói hơn ba phần buồn bã, “Nói cho nàng, chỉ khiến nàng lại căm hận thêm một người mà thôi, cái gì cũng không thay đổi được. Huống hồ, chuyện ngươi giấu nàng đâu chỉ một hai chuyện?”
“. . .”
“Động tiên phía sau núi Lang Hoa sớm đã sụp đổ, thúc phụ, Già Di La, Diệu Ca cùng nhau hôi phi yên diệt . . . Hôm nay, ngươi dám nói cho nàng về thân thế của nàng sao?”
Vô Cửu vẫn không nói gì, Hân Liệt lại nói tiếp: “Thúc phụ chọn cách này, bởi vì hắn không muốn Diệu Ca tỉnh lại, hắn biết một khi Diệu Ca tỉnh lại, sự đau đớn mà nàng, thúc phụ, Già Di La phỉa đối mặt lớn đến mức nào. Hôm nay, chính là kết cục tốt nhất.”
Nói thật dễ nghe.
Vô Cửu cười nhạt một tiếng: “Ngươi sau cổ độc lên người Dung Nhi, giữ lại Bảo Thù mười năm, chỉ là vì muốn tốt cho nàng, đơn giản vậy sao? Hôm nay Thiên giới toàn cục không bình tĩ