ông…”
“Hửm?”
…
“Nếu anh không đồng ý cho em một phần tài sản giá trị, đánh chết em cũng sẽ không đồng ý ly hôn với anh.” Lúc
Trần Mặc Đông gần như sắp nổi giận, Lộ Nghiên cuối cùng cũng có đủ dũng
khí để nói ra câu này.
Trần Mặc Đông khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng gõ hai cái sau gáy Lộ Nghiên.
“Em không biết đám tư sản đều là những người rất hẹp hòi sao?”
Lộ Nghiên từ trước ngực Trần Mặc Đông
ngẩng đầu dậy, cô hiểu rõ trọng lượng của câu nói này, nhẹ nhàng cúi đầu hôn lên nụ cười tươi đẹp của Trần Mặc Đông.
“Thực ra em đã biết từ lâu rồi.”
- END-
Lời người dịch:
Đây đã là đoạn cuối của chính truyện
“Thiên đường.” Khi dịch đến đây mình có hơi hững vì cảm giác trong lòng
vẫn còn đang lâng lâng, lấp lửng quá. Nhưng mình nhớ lại ngày xưa khi
đọc truyện, mình cảm thấy truyện rất liền mạch, cảm giác kết hợp lý và
nhẹ nhàng. Có lẽ cảm giác hiện tại là do thời gian vừa rồi bận quá, mình đã bỏ bê, nên bây giờ mạch không được nối tiếp nhau. Nếu các bạn đọc mà cũng có cảm giác như thế này thì mình thực sự xin lỗi.
Mình chỉ hơi buồn vì kết thúc, tác giả
vẫn chẳng để cho Lộ Nghiên có thai. Nhưng tình huống hiện tại, Lộ Nghiên không có thai, Trần Mặc Đông vẫn lựa chọn chung thủy với cô, yêu thương và chiều chuộng, đó chẳng phải là cái kết còn cao trọng hơn cả việc tác giả để cho Lộ Nghiên mang thai ở chương cuối cùng này sao? Chứng tỏ
người đàn ông ấy yêu thương cô gái thật lòng, ít nhất ở bên cạnh cô vẫn
vì tình nghĩa của hai người. Và nữ chính của truyện, có thể mở đầu bằng
nỗi đau, tưởng chừng “thiên đường” của mình đã mất, nhưng cô gái đã lựa
chọn đi tiếp, và có được “thiên đường” của riêng mình, dù rằng ngay từ
đầu, khi đưa chân vào con đường này cô gái ấy vẫn mơ hồ và mông lung.
Không biết mọi người đọc xong còn nhớ
những lời mở đầu khi tớ đăng chương đầu tiên của truyện không? Hi vọng
mọi người đọc xong sẽ khắc ghi được tư tưởng của truyện:
[Hạnh phúc giống như thiên đường, con đường đi tới thiên
đường đâu chỉ có một, có thể không thiếu đường tắt, nhưng đa số mọi
người lại phải đi vòng vèo, tìm tòi lăn lộn mới đến được nơi đó;
Con đường đầy hấp dẫn mê hoặc thì lại nhấp nhô gập ghềnh, nhiều cạm bẫy, tuy nhiên vẫn cầu xin được thuận lợi bước đi;
Nếu một ngày lòng hoài nghi, sẽ ngồi xuống ngắm cảnh ven đường;
Đường đi…
Có thể là hoa thơm cỏ xanh, nhưng ai có thể ngăn được sự tiêu điều khi trời đông giá rét;
Trong quá trình dò đường vẫn luôn tiến về phía trước, một ngày nào đó sẽ đi đến nơi ấy, khi ấy…
Đừng quay đầu nhìn lại con đường đã đi, hãy cứ hưởng thụ sự hạnh phúc và ngọt ngào của thiên đường;
Nhưng hãy nhớ lại sự lựa chọn mê muội ban đầu, khi đó sẽ biết con đường hạnh phúc không chỉ có một.
Lời người dịch: Dịch
chỉ đơn giản theo quan niệm: Những khổ đau, tang thương, kí ức đau buồn
rồi cũng sẽ qua. Cái gì đến và đi cũng đều có lí do của nó. Đừng buồn và u mê mãi, rồi mọi chuyện sẽ qua. Những niềm đau đã qua chỉ là dạy mình
cách trưởng thành hơn, để mình chín chắn hơn khi đón nhận những gì được
gọi là “Right Things” của mình thôi. Cố lên nhé, các cô gái!
Đau khổ đi qua, để mình kiên cường hơn bước đến Thiên đường của chính mình mà thôi!'>
P/S: Còn với những bạn nào chưa thỏa mãn với cái kết thì yên tâm, mình sẽ sớm cho ra một cái ngoại truyện ^^
Nguyễn Minh Ngữ là một người bình thường
như bao nhiêu người khác, cuộc đời không có quá nhiều sóng gió: thuở
nhỏ, Nguyễn Minh Ngữ được bố mẹ yêu chiều, gia đình hạnh phúc, cuộc sống no đủ; khi trưởng thành, có chí cầu tiến, thi vào trường sư phạm nổi
tiếng; sau khi tốt nghiệp dễ dàng trở thành nhà giáo nhân dân của một
trường trung học; năm 24 tuổi, thông qua giới thiệu của người nhà, bà
làm quen với Lộ Quốc Văn, một năm sau, hai người kết hôn.
Lộ Quốc Văn hơn Nguyễn Minh Ngữ ba tuổi,
là trợ lý giảng viên đại học, tính cách khá ôn hòa. Sau khi kết hôn, hai người chuyển tới căn hộ do bố mẹ Lộ Quốc Văn mua cho. Kết hôn rồi, Lộ
Quốc Văn càng chăm sóc cho Nguyễn Minh Ngữ hơn, hai người tôn trọng
nhau, chưa hề cãi nhau lấy một lần. Hai người cùng bàn bạc chưa vội có
con, dù sao công việc của họ cũng mới thăng tiến chưa lâu.
Sự nghiệp của hai người từng bước thăng
tiến và ổn định khi Nguyễn Minh Ngữ đã hai mươi tám tuổi. Vào thời điểm
đó, chuyện hai vợ chồng cưới nhau lâu mà chưa định có con là chuyện vô
cùng mới mẻ, vì thế bố mẹ hai bên gia đình càng thêm gấp gáp. Hai người
cũng cảm thấy lúc này nên sinh một đứa con mới trọn vẹn hạnh phúc, vì
thế chuẩn bị chào đón đứa trẻ ra đời.
Nhưng trời không hay chiều lòng người. Lộ Quốc Văn an ủi Nguyễn Minh Ngữ, mà chính Nguyễn Minh Ngữ cũng cảm thấy
rất nôn nóng, lớn tuổi mới sinh đẻ là chuyện tổn hại cho cả người lớn
lẫn đứa trẻ. Vì thế sau khi được sự đồng ý của cả nhà, họ quyết định
nhận nuôi một đứa trẻ, muốn nuôi nó lớn lên như chính con đẻ của mình.
Năm đó Nguyễn Minh Ngữ đã ba mươi hai tuổi.
Đi thăm mấy trại trẻ mồ côi, cuối cùng
tại một trại trẻ gần ngoại thành, Nguyễn Minh Ngữ nhìn thấy một bé gái.
Đứa bé rất xinh đẹp, đôi mắt to mà sáng. Lúc Nguyễn Minh Ngữ bư
