vào cửa tâm hồn của anh chưa bao giờ được mở ra. Thế là cô đưa ra cái vấn đề thứ nhất --
“Ba mẹ anh với anh còn có liên lạc sao?”
“Bọn họ thử qua, nhưng anh cự tuyệt.”
“Vì sao?” cô muốn gia đình ấm áp đều không có được, tuy rằng cha mẹ anh từng phạm sai lầm, nhưng nhiều năm qua đi, băng sơn cũng nên tan rã đi?
“Bọn họ nhìn thấy giá trị của anh, muốn dùng chiến thuật tâm lý kéo anh đi một đơn vị, cũng có thể củng cố địa vị của bọn họ.” Từ nay về sau anh nhận rõ sự thật, chỉ có chính mình có thể tin tưởng bay về phía nơi nào đều được, không có gì ràng buộc.
“Anh chán ghét bọn họ dùng tình thân đả động anh?” cô nghe hiểu được, anh đối bọn họ rất bất mãn.
“Anh với bọn họ không hề có thân tình, anh nghĩ làm như thế nào liền làm như thế nào, anh không chịu trói buộc gì?” anh tối chán ghét chính là quan hệ thân thế, tính tình là ích kỷ, cuối cùng đều chỉ vì chính mình, mà quan hệ thân thích chính là lợi dụng quan hệ nhau.
Không chịu trói buộc? Tâm tình cô trầm trọng, giống như ở bên cạnh anh sắp phải rời khỏi, mà cô không có lý do gì giữ lại anh.
“Tên của anh lý có Vũ, tiếng Anh danh lại bảo Wing, ý tứ là nói anh tùy thời cơ giương cánh bay cao ?”
“Đúng vậy, anh không nhất định ở lại Hoa Liên, ở lại Đài Loan, chờ đến thời điểm đi anh sẽ đi.” anh không ở cùng nơi nào dừng lại lâu lắm, sẽ tạo thành ỷ lại, sinh quan hệ, đều là chuyện phiền toái.
“ Anh đối nơi này cũng không sẽ có lưu luyến?” cô không còn không khí hỏi.
“Sinh ly tử biệt, tụ tán ly hợp, là nhân sinh thái độ bình thường.” nếu gặp lại liền nhất định ly biệt, bởi vậy anh không cho chính mình có cảm tình, toàn bộ tâm lực đều đầu chuyên chú ở nghiên cứu, đơn giản bình tĩnh..
Anh nói đúng, nhưng cô có một loại ý tưởng khác. “ Nhưng là, nhân sinh đáng yêu một nơi nào đó không phải có lưu luyến, có vướng bận? Làm ngươi yêu thương một người, một mảnh đất, một loại cảm giác, anh sẽ muốn vì bọn họ làm cái gì, cho dù đã bị suy sụp, vẫn cảm thấy trả giá chính là hạnh phúc.”
“Yêu? Tựa như tên của em La Phù......love?” anh nhẹ nhàng niệm ra của tên cô, giống như yêu ngay tại trên môi, mỗi một lần kêu cô chính là kêu yêu, nhưng thực sự dễ dàng như vậy sao?
“Uhm......” cô thích anh kêu tên của cô, một loại cảm giác ngọt ngào trong lòng.
“Vậy em nói cho anh biết, cái gìlà yêu?” anh muốn nghe cách nói của cô, cùng Thạch Tĩnh Lam có lẽ có điểm bất đồng.
Vấn đề của anh đối với cô cũng không khó khăn, từ nhận thức anh, cô đã suy tư qua vô số lần, yêu một người rốt cuộc là cảm giác gì?
“ Với em mà nói, yêu hẳn là hy vọng cùng đối phương chia sẻ đi!” Cô mỉm cười một chút, nhìn trần nhà, giống nhìn sao trên trời hứa nguyện. “Mặc kệ là sinh mệnh đau khổ hay ngọt ngào, đều hy vọng cùng đối phương cùng nhau chia sẻ, rồi mới cùng thế giới này cáo biệt, đáy lòng không có tiếc nuối chỉ có cảm ơn.”
Anh nghe được có chút ngây ngốc, vốn là bản thân mình là tò mò đặt câu hỏi, ngoài trừ có đáp án còn bên trong tâm tư rung động.
Thanh âm của cô như vậy chờ đợi, như vậy mềm nhẹ, mặc dù ở hôn ở trán, anh cũng nhìn ra được thần thái trong mắt cô, xinh đẹp mà chói mắt, những chấm nhỏ phóng trong đó, là anh nhìn cô bộ dạng mê hoặc.
Ngực anh tràn đầy không biết tràn đầy loại cảm xúc nào, thậm chí yết hầu đều cứng ngắc, vì sao nữ nhân này tổng có thể đả động lòng anh, vượt qua biên giới của anh thiết lập? Chỉ sợ tại đây trong thí nghiệm này, có một số việc sẽ vượt mong muốn của anh, thậm chí vượt qua khống chế của anh.
“ Anh chưa từng nghĩ như vậy.”
“Có thể là do em ảo tưởng đi!” Cô thè lưỡi, ý tứ không tốt lắm.
“Anh cả đời cũng chưa nói qua nhiều như vậy.” Anh cần trầm điểm một chút, nảy lên trong lòng đủ loại cảm thụ, đến tột cùng nên như thế nào phân tích phân loại? Anh đã học qua phương pháp nghiên cứu vào lúc này đều không phải sử dụng đến, trừ bỏ thực tế trải nghiệm ở ngoài không còn có thể lý giải.
“ Anh cảm thấy mệt mỏi sao?”
“ Có chút mệt mỏi, lại có chút thoải mái, rất kỳ quái.” Trong đầu óc anh đều là dấu chấm hỏi, nhưng mà anh sẽ nghĩ biện pháp giải quyết.
“Ngủ đi! Nói chuyện phiếm không vội, chúng ta có rất nhiều cơ hội nói chuyện phiếm, không phải sao?”
“ Uhm”
Anh không phủ định cách nói của cô, làm cho cô nhảy nhót, sau này ngày đêm, cô chờ mong đều có thể cùng hắn tâm sự, nói vậy, cô nhất định sẽ càng ngày càng tới gần anh, có lẽ có thể đi vào tâm hồn anh, rồi sau đó sẽ định cư ở đây?
Ngọn lửa tình yêu chưa bao giờ tắt, chỉ cần một đốm nhỏ, lại lập tức bốc cháy lên, chiếu sáng ấm áp mưa đêm này. Buổi sáng ngày hôm sau, mưa to chuyển thành mưa nhỏ, từng giọt từng giọt, rơi ở trên mái nhà.
La Phù ngủ thẳng đến mười giờ mới tỉnh lại, đêm qua trắng đêm đều làm…., làm cho cô rất khó có thể nhấc thân lên. Cô ngồi dậy, phát hiện bên cạnh không bóng ai, trong phòng cũng im ắng, nghĩ rằng Hạ Vũ Tuyên có thể đã đi đến học viện.
Chính là chỉ nhìn không thấy anh mà thôi, mà lại có cảm giác mất mát, cô