Ring ring
Thê Nô

Thê Nô

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323891

Bình chọn: 7.00/10/389 lượt.

– Trường học cho cô ấy nghỉ, ngày thứ 2 liền đi.

– Vâng, như vậy là cách giao thừa gần 10 ngày, hai người phải im lặng

rời đi, tốt nhất đừng để cho ba mẹ em biết. Sau đó, cách giao thừa 1

tuần, em sẽ đến tìm 2 người, kết quả, đương nhiên là không có ai ở nhà!

Chị cả của em nhất định sẽ gọi điện thoại cho anh, anh nhớ ghi âm lại

một cuộc nói chuyện, nói là hai người muốn chờ đến ngày khai giảng của

chị hai mới quay về, như vậy bọn họ mới chịu để yên được.

– Ba em không dám qua đây cùng anh nói chuyện, sợ lại bị anh mắng là sĩ

diện cùng giả tạo, lại nhịn không được muốn danh tiếng giáo sư của anh

có thể giúp cho địa vị của ông, cho nên, bọn họ dự định kêu cô ấy trở về mừng năm mới, sau đó liền đem cô ấy nhốt lại, không cho cô ấy ra ngoài. Tiếp theo là lợi dụng quan hệ giữa anh và Vân Điệp, đưa ra yêu cầu với

anh, anh nói có đúng hay không?

– Anh thật lợi hại, anh Vu! – Cảnh Thụy Võ ánh mắt lộ vẻ bội phục.

– Hơn nữa, chị cả của em đang muốn theo đuổi anh, đúng hay không?

– Tại hạ thật vô cùng nể phục, Vu huynh! – Cảnh Thụy Võ hướng anh chắp tay.

– Hừ! Sớm hay muộn bọn họ cũng sẽ biết, lên kế hoạch với Vu Kiệt anh, chẳng phải là chuyện dễ dàng. Đêm hôm đó, Vu Kiệt vừa nói chuyện điện thoại vừa đi vào phòng bếp.

Anh nghiêng đầu hôn xuống cổ của Vân Điệp một cái xong liền tắt điện thoại.

– Anh đi tắm đã.

Nói xong, anh liền để điện thoại ở trên bàn ăn, Vân Điệp thì đang đánh lòng trắng trứng bên cạnh bàn.

– Có cầm quần lót chưa?

– Buổi sáng ngày mai mặc luôn.

Anh nói xong, liền ra khỏi phòng bếp đi đến phòng tắm nằm ở bên ngoài ban công, nhưng cửa phòng tắm vẫn đang mở.

Anh nói đóng cửa sẽ làm cho hơi nước không thoát ra được, đến lúc đó sẽ bị nóng chết.

Bất quá, là do ban công bị che kín nên anh ấy mới dám làm như vậy.

Vu Kiệt mở ra vòi hoa sen để tắm, đồng thời làm chuyện mà mỗi người con trai đều rất thích là ca hát ở trong phòng tắm.

Anh hát bài “Inside of my guitar” của Chu Hiếu Thiên.

Vân Điệp cũng hát theo, thân thể còn chậm rãi lắc lư, ngay cả động tác

đánh lòng trắng trứng cũng làm theo nhịp điệu của bài hát.

Reng…reng…

Vân Điệp đang say mê trong giai điệu tuyệt đẹp thì bị tiếng chuông điện

thoại đột ngột vang lên làm cho giật cả mình, tay cũng run lên một chút.

Cô vội bước qua bàn ăn đến nhìn, chỉ thấy màn hình điện thoại đang không ngừng nhấp nháy.

– Tiểu Điệp, nghe điện thoại! – Vu Kiệt ở trong phòng tắm lớn tiếng nói.

Vân Điệp chán nản cầm lấy điện thoại.

– Alo! – Cô không kiên nhẫn lên tiếng.

– Hello! Tôi là Craig, Jamie có ở nhà không? – Đầu dây bên kia liên tiếp truyền đến những câu tiếng anh.

Vân Điệp mở to miệng, cô nghe hiểu được nhưng lại không biết nói như thế nào.

Đột nhiên trong lúc này, Vân Điệp mới phát hiện, cô dám cùng Vu Kiệt nói tiếng Anh là vì thái độ dạy học của Vu Kiệt khi cùng cô nói chuyện, cho dù cô có nói sai đi nữa cũng không sợ bị xấu mặt.

Bởi vì Vu Kiệt sẽ không cười cô.

Đương nhiên, lúc nói chuyện cùng với cô giáo tiếng Anh hay bạn học cũng sẽ giống như vậy.

Nhưng mà, vào tình huống bây giờ, muốn cô cùng với người nước ngoài xa

lạ nói tiếng anh thì đầu của cô liền lập tức trở nên trống rỗng.

Những câu nói học được đều trở thành những chữ độc lập, mà những chữ độc lập này lại biến thành những chữ cái bay đầy trời.

Trong cổ họng thì giống như bị mắc nghẹn, cho nên cô chỉ có thể “a a a” cả buổi vẫn không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

– Hello? Thật xin lỗi, tôi có thể nói chuyện cùng với Jamie sao? – Đối phương lại dùng tiếng anh hỏi.

Vân Điệp lại a một lát, rốt cuộc không nhịn được lên tiếng cầu cứu.

– Vu Kiệt, là tiếng anh! Là tiếng anh!

– Ai?

– Anh ta nói anh ta là Craig. – Cô sốt ruột nói.

– Ồ! Nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

– Nhưng là em…em đã quên cách nói như thế nào rồi! – Cô khẩn trương nói.

– Đã quên? Làm sao có thể quên? – Vu Kiệt buồn bực ló đầu ra liếc nhìn cô một cái.

– Chính là em nói không được ấy! – Vân Điệp vẻ mặt cầu xin nói.

– Làm sao có thể nói không được? Lúc anh dạy không phải đều nói tốt đó sao?

– Vì đối tượng là anh! Lúc chúng ta nói chuyện, em đều biết nên trả lời

anh như thế nào, nhưng là người này nói đầu em liền quên hết.

Vu Kiệt cảm thán một tiếng, sau đó dùng tiếng anh nói lại câu vừa rồi.

– Nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

A! Như vậy sao? Thế thì cô đã biết!

Vì thế, Vân Điệp nói y chang vào điện thoại:

– Anh ấy nói, nói với anh ta là anh đang tắm, kêu anh ta lát nữa gọi lại.

Đối phương im lặng một lát, rồi sau đó mang theo ý cười nói:

– Có thể nói cho tôi biết cô là ai không?

Vân Điệp lại kêu to.

– Vu Kiệt, anh ta hỏi em là ai?

– Thì em liền nói cho anh ta biết em là thôi!

– Em không biết nói sao mà!

Vì thế, Vu Kiệt đành phải dùng tiếng anh nói tiếp:

– Nói cho anh ta, em là bạn gái của anh.

A! Đã biết! Cô lại một lần nữa nói y chang.

– Anh ấy nói, nói cho anh ta, em là bạn gái của anh.

Đối phương bật cười ra tiếng một chút, liền lập tức nhịn xuống.

– Hai người…dự định kết hôn sao?

Vân Điệp lại kêu lên:

– Anh ta hỏi