đi vào nội điện.
Nội điện bài biện so với
Khôn trữ cung cũng không kém chút nào, có thể thấy được địa vị của Từ quý phi
trong lòng hoàng đế.
Chỉ là cửa sổ đóng chặt,
trong không khí có một loại mùi khó ngửi.
Từ quý phi dựa vào thành
giường, hai mắt khẽ nhắm, da thịt vốn trắng hồng nay trở nên tái nhợt tiều tụy.
Trước giường, Lưu viện sĩ
đang bắt mạch cho nàng, hai hàng lông mày nhíu chặt, ánh mắt vô cùng nghiêm
túc, lúc sau, ông nói với Từ quý phi:
- Nương
nương, hôm nay mạch của nương nương đã rất suy yếu, nếu còn không thể ăn, chỉ
sợ chẳng những tổn hại đến thân thể nương nương mà thai nhi sau này dù bình an
ra đời thì thể trạng cũng vô cùng yếu ớt, mắc nhược chứng.
Nhược chứng là chỉ những
đứa trẻ thân thể suy yếu bẩm sinh, ở thế giới y thuật lạc hậu này, khả năng là
sẽ không thể lớn lên được.
Từ quý phi mở mắt, sầu mi
khổ mặt nói:
- Bản
cung không phải không muốn ăn mà chỉ là thật sự ăn không vào.
Nói tới đây, hốc mắt đỏ
bừng lên.
Lúc này, một cung nữ bưng
một chén thuốc đi tới cạnh Từ quý phi nói:
- Nương
nương, uống chút thuốc đi... đây là thuốc an thai, nhất định phải uống!
Từ quý phi gật đầu, ngồi
thẳng dậy, đón lấy chén thuốc trong tay cung nữ, vừa mới bưng lên bên môi, mùi
thuốc nồng nặc xông thẳng lên, trong bụng Từ quý phi bốc lên, tay run lên, chén
thuốc rơi xuống mặt đất mà Từ quý phi lại vội ôm bụng mà nôn ọe, nôn đến nước
mắt chảy ròng, chẳng còn lại khí chất hoa quý bình thường.
Tương Nhược Lan nhỏ giọng
nói cùng Lưu Tử Căng bên cạnh:
- Thật
sự rất nghiêm trọng a.
Lưu Tử Căng nói:
- Nếu
không cũng sẽ không làm phiền phu nhân! Chẳng biết phu nhân có biện pháp?
Tương Nhược Lan nhẹ giọng
nói:
- Ta dù
biết một số cách nhưng là chưa từng dùng thử, cũng chẳng biết có tác dụng hay
không. Lại hỏi: Vạn nhất không tác dụng chẳng biết sẽ có hậu quả gì?
Lưu Tử Căng ngây ngốc,
vừa định trả lời, bên kia Lưu viện sĩ lại gọi hắn. Lưu Tử Căng đi tới bên cha
hắn.
Lưu viện sĩ lấy ra một
bình thuốc cho Từ quý phi ngửi rồi sai một cung nữ giúp nàng vỗ lưng, lúc này
nàng mới vất vả ngừng nôn.
Từ quý phi đầy mặt, đầu
và cổ đều là mồ hôi, nàng thở khẽ, từ từ ngẩng đầu rồi đột nhiên òa lên khóc.
- Như thế
này bao giờ mới hết, ta rất khó chịu, ta rất khó chịu! Ta không cần sinh hài tử
nữa, ta không muốn sinh hài tử nữa!
Nàng dùng sức đập lên
giường, khóc đến khàn giọng.
Cung nữ Thược Dược muốn
bước lên an ủi, lại thấy quý phi tâm tình kích động, sợ gặp chuyện không may,
vội vàng phái người mời Hoàng thượng lại đây.
Không lâu sau, Cảnh Tuyên
Đế, Thái hậu và Hoàng hậu đều tới, có thể thấy được hoàng gia rất coi trọng
thai nhi trong bụng Từ quý phi.
Mọi người trong nội điện
đều quỳ lạy với ba người, hoàng đế xuyên qua mọi người, vội vội vàng vàng tới
cạnh Từ quý phi, Từ quý phi thấy Hoàng thượng đến, tâm tình càng thêm kích
động, khóc ngã vào trong lòng Hoàng thượng.
Thái hậu vẫn không thích
Từ quý phi, thấy thế nói:
- Thân là
quý phi, sao lại không khống chế được tâm tình như thế, trước mặt mọi người lại
thất thố thế này còn ra thể thống gì?
Từ quý phi lúc này mới từ
trong lòng Hoàng thượng ngồi dậy, nức nức nở nở.
Cảnh tuyên đế thấy ái phi
khổ sở như thế, đau lòng hỏi cung nữ bên cạnh:
- Hôm nay
nương nương ăn được gì không?
Các cung nữ hai mặt nhìn
nhau,vẻ mặt sợ hãi, cuối cùng vẫn là Thược Dược đáp lời:
- Hồi bẩm
Hoàng thượng, hôm nay nương nương vẫn ăn cái gì thì nôn cái đó, mãi cho đến bây
giờ cũng chưa ăn được gì...
Một bên hoàng hậu đi qua,
kéo tay Từ quý phi, vẻ mặt quan tâm:
- Muội
muội, ngươi thân mang long thai, không ăn gì thì làm sao được. Phải nghĩ vì
long tử, cho dù là ép buộc chính mình cũng vẫn phải ăn một chút. Xem này, mặt
gầy đi thành dạng gì nữa!
Vừa nói vừa cố ý xoay
người cho hoàng đế nhìn thấy sắc mặt của Từ quý phi.
Từ quý phi lúc này mới ý
thức được mình không còn tư sắc như xưa, vội vàng cúi đầu, không cho hoàng đế
thấy mặt mình, nhưng khóe mắt vẫn phát hiện được hoàng đế nhíu mày, trong lòng
càng thương tâm, nước mắt rơi càng nhiều.
Cảnh tuyên đế trong lòng
phiền não, đem lửa giận phát tác trên đám thái y, hắn chỉ vào cha con Lưu viện
sĩ, tức giận nói:
- Đám
thái y các ngươi rốt cuộc là làm cái gì thế? Tại sao chuyện đơn giản như thế
cũng không làm xong, triều đình nuôi đám các ngươi được tác dụng gì? Trẫm cảnh
cáo các ngươi, nếu bệnh trạng của Từ quý phi không tốt lên hay thai nhi trong
bụng có chuyện gì, trẫm nhất định cho các ngươi đầu người rơi xuống đất!
Những lời này vô cùng
ngoan tuyệt, chẳng những khiến cha con Lưu thị trong lòng run sợ, mà càng làm
cho Tương Nhược Lan cả người toát mồ hôi lạnh
Trị không hết thì đầu rơi
xuống đất? Thật quá bá đạo...
Cha con Lưu thị quỳ trên
mặt đất, vội dập đầu, Lưu Viện sĩ nói:
- Hoàng
thượng, không phải vi thần vô năng mà vì thể chất của Từ quý phi khác với người
thường. Hôm nay, ngay cả thuốc nương nương cũng không uống được. Thai phụ không
thể châm cứu, vi thần nhất thời cũng không nghĩ ra được cách gì. Nhưng giờ An
viễn hầu phu nh