Tuấn vẫn dạy kèm cho Dương Tử Hân, đốc thúc cô cố gắng học tập. Dương Tử Hân cũng không phụ công của Diệp Thư Tuấn, cô thi đỗ vào một trường đại học với số điểm thật khiến người khác hài lòng. Bọn họ vốn ghi danh thi cùng một trường, sau đó tiếp tục học cùng một chỗ, vĩnh viễn ở bên nhau. Nhưng vào thời điểm Diệp Thư Tuấn điền nguyện vọng, chủ ý nhất thời thay đổi, hơn nữa trước tình thế cấp bách, anh đã quên không báo cho Dương Tử Hân biết.
Sau khi Nhậm Tuyết Hề biết chuyện, cô ta tưởng ông Trời trao cho mình cơ hội, bởi nguyện vọng mà Diệp Thư Tuấn điền vào chính là trường đại học của cô ta. Vì vấn đề nguyện vọng mà Dương Tử Hân và Diệp Thư Tuấn đã cãi nhau. Diệp Thư Tuấn phải giải thích, hứa hẹn với Dương Tử Hân cuối tuần sẽ chăm chỉ đi thăm cô, lúc ấy mới lừa được Dương Tử Hân.
Nhưng Nhậm Tuyết Hề biết, vì chuyện này mà Dương Tử Hân bất mãn với mình. Bởi Dương Tử Hân vô tình đến trường cô ta và Diệp Thư Tuấn, Dương Tử Hân đã nhìn cô ta bằng ánh mắt không đơn giản, như lo sợ cô ta sẽ nhân cơ hội này mà cướp mất Diệp Thư Tuấn. Thời gian đó cũng là thời điểm quan hệ giữa Dương Tử Hân và Nhậm Tuyết Hề căng thẳng nhất. Đến một Diệp Thư Tuấn luôn bận rộn cũng nhận ra không khí giữa bọn họ rất không tốt. Sau này mỗi lần Dương Tử Hân đến, Diệp Thư Tuấn sẽ không gọi cô ta cùng đi.
Mối quan hệ của Diệp Thư Tuấn và Dương Tử Hân vẫn không nóng không lạnh. Có lẽ không nói quá, quả thực dạo này Diệp Thư Tuấn không có thời gian rảnh rỗi để dành cho Dương Tử Hân. Thi thoảng anh cảm thấy có lỗi với Dương Tử Hân, vì thế mà đối với cô rất tốt.
Thực ra, chương trình học của Diệp Thư Tuấn cũng không quá bận nhưng cả ngày không nhìn thấy bóng dáng anh đâu như đang dự tính làm chuyện gì đó. Sau Nhậm Tuyết Hề mới biết, Diệp Thư Tuấn vẫn thường kiểm tra tình hình kinh doanh và có ý định tiếp nhận Nam Hưng. Trước kia, Diệp Thư Tuấn chưa bao giờ tỏ ra hứng thú, bây giờ bỗng có ý định tiếp nhận khiến Nhậm Tuyết Hề cũng cảm thấy bất ngờ.
Sau đó một năm, Diệp Tiến Minh công khai đưa Diệp Thư Thần vào Nam Hưng. Diệp Thư Tuấn cũng muốn vào nhưng Diệp Thư Tuấn là một tên nhóc chưa từng ra ngoài xã hội, không có khả năng sẽ có người mua tài khoản của anh, vì thế còn lại một khả năng. Diệp gia sẽ đính hôn với Nhậm gia, như thế mới ngăn cản Diệp Thư Thần tiến vào Nam Hưng.
Ngày đó, tâm trạng của Diệp Thư Tuấn vô cùng tệ, anh là một thiếu niên sáng sủa hào phóng nhưng trong thời gian ngắn, anh như người bị kích động, hy vọng lớn nhanh dần. Có lẽ do tâm trạng uất ức lên tới đỉnh điểm, rốt cuộc anh đã không chịu nổi, lựa chọn đi quán bar để uống.
Nhậm Tuyết Hề sau khi biết tin đã vội vã chạy tới quán bar
Diệp Thư Tuấn liên tục uống rượu, nét mặt hiện vẻ cô đơn. Nhìn thấy Nhậm Tuyết Hề, anh vẫn nhận ra và mỉm cười với cô ta. Anh cầm ly rượu ra hiệu với cô ta, mỉm cười tự giễu, sau đó uống hết ly.
“ Cậu đừng uống nữa”. Nhậm Tuyết Hề muốn cướp ly rượu trong tay anh nhưng không thành công: “ Làm sao vậy? Có phải gặp vấn đề gì không? Chuyện về Dương Tử Hân à?”.
Diệp Thư Tuấn nghe đến tên Dương Tử Hân, động tác uống rượu dừng lại nhưng khóe miệng cười châm biếm càng cong hơn: “ Tới hôm nay mình mới biết mình là một kẻ vô dụng. Anh trai mình đã cố gắng bao năm qua để bảo vệ Nam Hưng. Còn mình, hưởng thụ sự chăm sóc của anh ấy từng đấy năm, muốn trợ giúp anh ấy mà không thể. Mình thật sự muốn giúp anh ấy, cùng sánh vai với anh ấy để đối phó...”. Anh không nên nói lời đối phó với cha ruột mình, vì thế mà trái tim vừa thấy chua xót vừa đau khổ: “ Mình muốn giúp anh ấy, nhưng lần này...”.
Sao anh có thể nói cho Dương Tử Hân biết mình và người con gái khác sẽ đính hôn. Với cá tính của Dương Tử Hân, chỉ cần anh dám nói ra, cô sẽ không hiểu được nỗi khổ tâm đó, còn cho rằng anh là một kẻ vô cùng yếu đuối.
Anh không thể chịu đựng được việc Dương Tử Hân sẽ không để ý đến anh, càng không chịu nổi việc bọn họ cứ như vậy mà kết thúc.
Nhậm Tuyết Hề cái hiểu cái không, lần này cô ta cầm lấy bình rượu anh chưa uống hết lên, trực tiếp uống một ngụm. Động tác uống rượu quá nhanh, cô ta vươn tay lau chất lỏng trên khóe miệng, nhìn Diệp Thư Tuấn mỉm cười: “ Cậu vì chuyện nhỏ ấy mà khó chịu à? Chỉ là việc nhỏ thôi, cậu có thể tìm mình thương lượng mà”.
“ Cái gì?”.
“ Ví dụ, cậu có thể tìm mình thương lượng. Chúng ta sẽ giả kết hôn và nói với họ rằng mình yêu nhau. Sau đó, mình sẽ đi xin cha mẹ, bảo họ gây áp lực với Nam Hưng, cho phép cậu tiến vào Nam Hưng. Chờ đến khi mọi chuyện ổn thỏa, mình sẽ nói lại cho cha mẹ biết, chúng ta không hợp nhau. Cậu tiến vào Nam Hưng rồi, anh trai cậu chắc chắn sẽ mở đường cho cậu, bọn họ không thể đuổi cậu ra, dù sao cậu cũng là con trai của Lăng Tích Đồng”.
“ Mình...”. Diệp Thư Tuấn do dự trong chốc lát rồi lại lắc đầu: “ Mình không thể lợi dụng cậu”.
“ Lợi dụng?”. Cô ta cười cười: “ Diệp Thư Tuấn, nhiều năm như vậy, cậu đừng nói với mình cậu thật sự không biết mình có tình cảm với cậu. Mình biết, cậu không thể yêu mình. Vậy hãy để mình làm việc cuối cùng cho cậu, như vậy mình sẽ cảm thấy thỏa mãn. Cậu đừng cảm thấy