XtGem Forum catalog
Thật Gỉa Vị Hôn Thê

Thật Gỉa Vị Hôn Thê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323005

Bình chọn: 7.00/10/300 lượt.

duỗi ra, trong chớp mắt, hai người đã nằm ở trên giường, mà thân thể mảnh khảnh mềm mại của nàng bị hắn nhanh chóng ôm vào trong lòng.

“Ngươi……”

Kinh ngạc qua đi, Tào Tử Vận hai gò má đỏ bừng, thân thể mềm mại ở trong lòng hắn giãy giụa, bị hành động đường đột của hắn làm cho sợ hãi .

“Đừng động nữa, nếu không ta cũng không cam đoan chính mình đêm nay có thể hết lòng tuân thủ hứa hẹn làm quân tử. Hiện tại nhắm mắt lại đi, hảo hảo ngủ một giấc.”

Thanh âm quát khẽ cảnh cáo ở trên đầu nàng vang lên, sợ tới mức nàng thật không dám lại lộn xộn,thân mình cứng ngắc ở trong lòng hắn một cử động cũng không dám; Nguyên tưởng rằng đêm nay sẽ không ngủ được, không nghĩ tới buồn ngủ cũng rất mau tới .

Đông Phương Ngạo dừng ở dung nhan ngủ xinh đẹp của nàng hồi lâu, cuối cùng nhịn không được ở phấn môi của nàng hạ xuống một nụ hôn , bạc môi kề sát môi non mềm mại của nàng ,nhẹ giọng thầm thì:

“Đông Phương Ngạo ta muốn thê tử, là muốn có thể theo giúp ta đến già, cho nên vô luận như thế nào ta cũng muốn cho nàng tục mệnh sống sót.” (từ bây giờ ta đổi cách xưng hô giữa 2 anh chị cho nó tình cảm nhá ^0^)

Sáng sớm hôm sau, đại sảnh Đông Phương phủ tụ tập một đám người. Đoàn người đều nín thở ngưng thần, chờ Đông Phương Ngạo ra phán quyết như thế nào .

Đông Phương Ngạo ngồi ở vị trí ghế thái sư trong đại sảnh, con ngươi đen sắc bén nhìn quét hai đối chủ tớ phía dưới, ngón tay dài giống như nhàn nhã gõ nhịp trên mặt bàn, thanh âm trầm thấp chậm chạp nói:

“Ta lại cho các ngươi một cơ hội nữa, chỉ cần các ngươi thành thật thừa nhận ai là giả mạo, có lẽ ta có thể xử lý nhẹ nhàng. Nếu không chờ khi chân tướng rõ ràng, đừng trách ta không lưu tình, đem bọn ngươi đưa giao cho quan phủ điều tra.”

Gặp bốn người đều không phản ứng, Đông Phương Ngạo khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, cao giọng hướng ra ngoài kêu:

“Tiêu Lương, tiến vào.”

Nói dứt lời, một gã nam tử thân hắc bào cường tráng đi đến. Ngồi ở trên một chiếc ghế tử đàn bên cạnh Lạc Băng Nhi tới xem diễn, sau khi nhìn thấy người tới , mắt đẹp xẹt qua một chút bừng tỉnh đại ngộ. Thì ra là thế! Nàng còn cảm thấy kỳ quái vì sao Tiêu Lương này đi ngoài thành thu thuế, đi hơn một tháng còn không có trở về, nguyên lai là có nhiệm vụ khác.

“Đem việc ngươi lần này đi kinh thành, và Liễu Nguyệt thôn điều tra được, chuyện tình hoàn toàn nói ra hết.”

Đông Phương Ngạo con ngươi đen xẹt qua một đạo mũi nhọn lạnh lùng , hắn chú ý tới Lý Thải Phượng thân mình khẽ run, thần sắc bối rối, xem ra sự tình quả thực như hắn sở liệu.

“Dạ. Hồi nhị thiếu gia, khi ta đi Liễu Nguyệt thôn, liền tìm tới thôn trường của bọn họ, cũng chính là cha của Tào cô nương. Sau khi ta nói rõ ngọn nguồn, hắn liền giao cho ta một phong thư được giao cho Tào cô nương, cũng chính là phong thư năm đó lão gia tự tay viết, trong thư có nhắc tới tên của Tào cô nương, chứng minh hắn đồng ý hôn sự của nhị thiếu gia cùng Tào cô nương, cũng đem tín vật của nhị thiếu gia giao cho Tào cô nương năm đó được sáu tuổi.”

Tiêu Lương nói đến đây, tạm dừng lại, tiến lên đem thư giao cho Đông Phương Ngạo, thế này mới tiếp tục nói:

“Ta cũng đi kinh thành, tìm rất nhiều hộ, cuối cùng là tìm đến nhà Lý cô nương. Từ trong miệng cha mẹ Lý cô nương , chứng minh được Lý cô nương cũng không có cùng Đông Phương phủ có hôn ước. Ngược lại, Lý cô nương rời nhà trốn đi, là vì bất mãn trong nhà vì nàng sắp xếp hôn sự, mới có thể đi vào Lạc Dương.”

Nói vừa xong, Lý Thải Phượng không chờ Đông Phương Ngạo phản ứng, lập tức chột dạ bỏ chạy, đáng tiếc chạy trốn không đủ mau, bị Tiêu Lương đương trường bắt lại.

“Buông! Tuy rằng ta là giả mạo, nhưng này lại như thế nào?! Nếu Tào Tử Vận là tới từ hôn, như vậy sao không đem cọc hôn nhân này tặng cho ta?! Dù sao đối với nàng cũng không có khác biệt a. Tào Tử Vận, ngươi nếu không nghĩ muốn hôn sự này, vì sao đến bây giờ còn không chịu đi!”

Lý Thải Phượng gặp đào tẩu không thành, sự tình lại bị tố giác, cũng không muốn tranh cãi nhiều. Từ lúc hôm qua hạ mê dược bất thành, nàng sớm đã có chuẩn bị tâm lý. Nàng hận chính là, nếu Tào Tử Vận không cần cọc hôn sự này, mà nàng muốn, vì sao không cấp cho nàng đâu? (NN: không biết xấu hổ, ta khinh a~~)

“Câm miệng! Ta từng nói qua tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho người nào lừa gạt ta . Ngươi không chỉ giả mạo vị hôn thê của ta, còn đem chuyện Tử Vận là người mang dị năng tiết lộ cho người của Trương phủ, làm hại Tử Vận gặp sát thủ hai lần đuổi giết, suýt nữa chết; Cuối cùng còn đối với ta hạ mê dược. Loại người như ngươi là nữ nhân tâm cơ ác độc, cho dù ngươi thật sự là vị hôn thê của ta, Đông Phương Ngạo ta cũng sẽ hủy bỏ cửa hôn ước này . Lập tức đem nàng đưa đến nha môn, ta không nghĩ muốn nhìn thấy nàng!”

Đông Phương Ngạo khuôn mặt tuấn tú âm trầm, gằn từng tiếng lộ ra lạnh lùng tuyệt tình. Giống như loại người tâm tư ngoan độc này, tuyệt đối không thể tha thứ.

“Là ngươi! Tiện nha đầu này dám bán đứng ta! Ta không tha cho ngươi!”

Lý Thải Phượng gặp sự tình bị bại lộ, mắt lộ ra hung quang, giương nanh múa vuốt đã nghĩ muốn đánh Thuý Ngọc, cũng may b