Thất Dạ Sủng Cơ

Thất Dạ Sủng Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327243

Bình chọn: 9.5.00/10/724 lượt.

ta lập tức sẽ tìm nàng."

" Chàng đi làm chuyện gì? Không thể mang ta cùng đi sao?" Trình Thiên Miểu giương lên mặt, nhìn vẻ mặt thâm tình Phong Phách lên tiếng hỏi.

"Nàng không thể đi theo, việc này quá nguy hiểm." Phong Phách ôm lấy Trình Thiên Miểu, "Tin tưởng ta, Thiên Thiên, ta sẽ rất nhanh xử lý tốt." Phải xử lý tốt. Bởi vì đây là làm cho "Dụ thân vương" rút lui đại giới. Chỉ khi không còn là Dụ thân vương, mới có thể cùng Thiên Thiên ở một chỗ!

"Ta ở nơi nào chờ Chàng?" Hai mắt Trình Thiên Miểu vẫn mông lung, nước mắt vẫn chưa lau đi.

"Nàngđi nơi nào cũng được, ta nhất định sẽ tìm được nàng." Phong Phách vươn tay nhẹ nhàng lau nước mắt Trình Thiên Miểu.

" Chàng bây giờ tên là Phong Phách? Nhưng chàng là Thanh Vân mà." Trình Thiên Miểu có chút bất mãn.

"Cái này không thể được, bọn thuộc hạ nếu nghe được thì hỏng. Đương kim Bạch Thủy hoàng thượng cũng không phải là một người đơn giản." Phong Phách mỉm cười, "Nàng phải biết rằng, Thượng Quan Thanh Vân đã chết, chết trước mặt nàng ."

Trình Thiên Miểu không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Phong Phách, hắn có chút mềm lòng, chỉ nói: "Được rồi, khi không có ai có thể gọi ta là Thanh Vân."

"Ân." Trình Thiên Miểu gật đầu thật mạnh.

"Có người tới, ta phải đi, nàng phải tự chiếu cố bản thân cho tốt biết không?" Phong Phách nhìn Trình Thiên Miểu nghiêm túc nói.

"n, ta sẽ ." Trình Thiên Miểu cam đoan , "Vậy chàng cũng muốn chiếu cố tốt chính mình, phải nhớ kỹ ta đang đợi chàng!"

Ấy phong phách thản nhiên nở nụ cười, bỗng nhiên cúi đầu, thật mạnh hôn lên môi Trình Thiên Miểu. Tham lam đòi lấy sau tức khắc tách ra, trong bóng đêm kia xa xa tiếng bước chân càng ngày càng gần .

Trình Thiên Miểu giật mình, nhìn mắt người trước mặt cười tà mị, tâm thần có chút lạc. Thanh Vân ôn nhu cũng sẽ có mặt bá đạo? Tiếp theo, Phong Phách lại mang mặt nạ lên, bay lên trời, biến mất trước mắt Trình Thiên Miểu.

Trình Thiên Miểu đứng tại chỗ, chậm rãi vươn tay sờ môi mình. Có một chút đau, Thanh Vân dùng sức hôn mình, bá đạo mà cuồng nhiệt. Cảm giác rất kỳ quái, quen thuộc mà xa lạ. . . . . .

"Thiên Miểu!" Sau đó, Thẩm Mục Bạch cùng Vô Ngọc cũng chạy tới. Thân thiết nhìn Trình Thiên Miểu, "Nàng không sao chứ?"

"Không có việc gì, chúng ta đi thôi." Trình Thiên Miểu thu hồi kinh ngạc trên mặt, thản nhiên xoay người, "Đi thôi, tìm một chỗ nghĩ trọ, ta mệt mỏi rồi."

"Cái kia ~~" Thẩm Mục Bạch rất muốn mở miệng hỏi Trình Thiên Miểu nam tử vừa rồi là ai, nhưng là nói đến bên miệng lại hỏi không ra.

"Người kia là Vương gia nước Bạch Thủy." Trình Thiên Miểu không quay đầu lại, thản nhiên nói, "Hắn đi ngang qua, cho nên đã cứu chúng ta." Dứt lời, tiếp tục đi lên phía trước, không để ý ánh mắt dò xét phía sau.

Thẩm Mục nhìn bóng lưng Trình Thiên Miểu, ánh mắt dần tối xuống, sự tình tuyệt đối không đơn giản như vậy. Vì sao Thiên Miểu gọi hắn là Thanh Vân, mà bây giờ lại nhẹ nhàng bâng quơ bỏ qua. Thẩm Mục Bạch quay đầu nhìn bóng đêm, người nam nhân kia, thật sự là Vương gia nước Bạch Thủy sao?

Vô Ngọc nhìn hai người như có suy nghĩ gì. Cái lão ca gọi là "m mưu" chính là đem đả thương chính mình, để mình đi theo nàng hỏi ra tin tức xác thực. Kỳ thật, chính mình có hứng thú với nàng. Hiện tại xem ra, chuyện xưa của nàng thật sự rất phức tạp. Thẩm Mục Bạch nói câu kia là có ý gì, người nàng dốc hết sinh mệnh yêu. Nam nhân vừa rồi xuất hiện cứu mọi người là ai? Trong lòng có nhiều nghi vấn .

"Đi thôi, Vô Ngọc." Thẩm Mục Bạch lên tiếng kêu Vô Ngọc, kéo suy nghĩ hắn lại.

"Ân." Vô Ngọc đi theo. Rất nhiều chuyện không rõ ràng, không có vấn đề gì, chỉ cần đi theo bên người nàng tất cả đều không sao.

Trình Thiên Miểu nhẹ nhàng tiêu sái phía trước, trong lòng cũng đang mặc niệm: Phong Phách, Thanh Vân, Thanh Vân, Phong Phách ~~~~

Trình Thiên Miểu hai mắt trong suốt, nhìn về phía trước, trong mắt có ý cười. Thanh Vân đã trở lại, Thanh Vân hắn không có biến mất, thật tốt a. Thẩm Mục như có suy nghĩ gì theo phía sau, Vô Ngọc vẻ mặt cũng là suy tư.

"Thiên Miểu, nàng đang ở đây cười cái gì?" Trong hành lang của Khách điếm Thẩm mục hỏi .

"Cái gì? Có sao?" Trình Thiên Miểu kinh ngạc nhìn Thẩm mục.

"Chính nàng không cảm giác?" Thẩm mục lông mày nhăn lại, "Ánh mắt của nàng không dấu được nàng đang rất vui mừng ."

"Cắt, nói bậy bạ gì đó, tốt lắm, nghỉ ngơi một chút, ngủ ngon." Trình Thiên Miểu xoay người đi vào đóng cửa lại.

Thẩm mục nhìn cửa đóng lại kia, chau mày. Cảm giác thấy sự tình không đơn giản như vậy. Người nam nhân kia rốt cuộc là ai? Chính là Vương gia nước Bạch Thủy đơn giản như vậy sao?

" Thẩm Mục Bạch, ngủ ngon." Vô Ngọc hướng Thẩm Mục đang ngẩn người chúc ngủ ngon rồi cũng xoay người vào phòng.

"Nga, ngủ ngon." Thẩm Mục cúi đầu, nhưng không trở về phòng. Chính là xuất thần nhìn phòng Trình Thiên Miểu cửa đóng chặt. Trong lòng dần dần dâng lên cảm giác không thể giải thích.Lại là cảm giác mất mát, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt. Từ lúc nào, trong lòng đã có bóng dáng Thiên Miểu, hơn nữa lờ đi cũng không được. Hiện tại, lại có cảm giác mãnh liệt mất mát, giống như ngay


Ring ring