Polaroid
Thất Dạ Sủng Cơ

Thất Dạ Sủng Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327335

Bình chọn: 8.00/10/733 lượt.

g?" Vô Ngọc có chút suy nghĩ, rốt cuộc bất chấp mặt mũi. Suy nghĩ cho kĩ nếu bị nữ nhân khác biến thành đồ chơi, thì cô gái trước mắt dường như an toàn hơn.

"Nga?" Trình Thiên Miểu quay đầu, giọng mỉa mai nhìn nam tử, không nói gì. Vô Ngọc nhìn Trình Thiên Miểu giọng mỉa mai, mặt nhất thời đỏ lên, mình cũng đã mở miệng cầu nàng, nàng lại còn như vậy!

"Không phiền toái cô nương . Ta sẽ tự nghĩ biện pháp." Vô Ngọc căm giận nói, kích động chuẩn bị nhảy xuống xe ngựa.

"Được rồi, đừng xuống dưới, chúng ta đưa ngươi." Trình Thiên Miểu trên mặt không có biểu tình, lạnh lùng nhìn Vô Ngọc, lại chép miệng, "Lên đi, chúng ta sẽ đem ngươi đưa trở về . Đến lúc đó hỏi thù lao, ngươi đừng chối là được." Vô Ngọc giật mình, nhất thời không có phản ứng, ngơ ngác đứng ở nơi đó.

"Tiểu Bạch, không có phu xe." Trình Thiên Miểu chỉ trước mặt xe ngựa, phu xe sớm đã bị giết rồi. Thẩm Mục Bạch khóe môi run rẩy, kêu một cái. Đã thăng cấp thành phu xe. Trình Thiên Miểu nhìn xe ngựa, lại nhìn bầu trời không mặt trời, trở mình xuống ngựa, vào xe ngựa. Mắt liếc Vô Ngọc lạnh lùng nói:

"Ngươi cưỡi ngựa?" Vô Ngọc không nói gì, cũng vào xe ngựa. Thẩm Mục Bạch ngồi trên phía trước xe ngựa, làm phận sự phu xe. Trong xe ngựa rộng mà thoải mái. Trình Thiên Miểu tựa vào một bên, không liếc mắt một cái nhìn Vô Ngọc, nhắm mắt lại tĩnh tâm.

Vô Ngọc mới bắt đầu còn có chút khẩn trương nhìn Trình Thiên Miểu, không biết nên cùng nàng đối mặt thế nào, bây giờ nhìn Trình Thiên Miểu nhắm mắt lại không để ý đến mình, trong ngược lại có chút mất mát. Ngay từ đầu, Trình Thiên Miểu chỉ nhắm mắt dưỡng thần, lát sau lại buồn ngủ. Đầu nhẹ nhàng nghiêng một cái, tựa vào bên cửa sổ ngủ.

Vô Ngọc liếc nhìn Trình Thiên Miểu, thấy nàng thật sự đang ngủ, lúc này mới xoay đầu lại, nhìn kỹ cô gái trước mắt. Trên mặt trắng noãn gần như trong suốt, nhíu mày, trên mắt có gì đó đang lóe lên. Nàng rơi lệ? !

"Thanh Vân ~~" bỗng nhiên Trình Thiên Miểu phát ra hơi thở dài, cúi đầu lẩm bẩm, ánh mắt vẫn chưa mở. Thanh Vân? Thanh âm nàng dường như rất đau thương. Người này là người nào? Nàng cùng người đánh xe không phải một đôi sao?

Trong xe ngựa một mảnh im lặng, thẳng đến một khu nhà trong tiểu trấn thì dừng lại, Thẩm Mục Bạch quay đầu nói:

"Thiên Miểu, phía trước có gian trà, muốn uống chút trà ăn qua cái gì rồi đi không?" Trong xe ngựa không có thanh âm, Trình Thiên Miểu đang ngủ say.

Vô Ngọc do dự, nhấc màn xe thấp giọng nói: "Nàng, đang ngủ."

"Nga, Vô công tử có đói bụng không, có muốn ăn chút gì hay không?" Thẩm Mục Bạch khách khí hỏi.

"Ta nghĩ ta nên ở trên xe, phiền công tử mua ít đồ đến đây. Đúng rồi vẫn chưa thỉnh giáo đại danh công tử cùng vị cô nương này." Vô Ngọc có chút ngượng ngùng, hiện tại mới nhớ tới vấn đề này.

"Ta là Thẩm Mục Bạch, nàng là Trình Thiên Miểu. Vô Ngọc công tử, quán nhỏ thôi nên sẽ không có gì ngon nên đành ủy khuất công tử vậy." Thẩm Mục nhìn Vô Ngọc ngón tay trắng noãn, hiểu được nam tử này ở trong sơn trang nhất định là hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất.

"Vô phương, phiền Thẩm công tử." Vô Ngọc cười có chút ngại ngùng, nhưng trong suy nghĩ Thẩm Mục Bạch vì sao lại cảm thấy quen thuộc, nhưng nhất thời nhớ không nổi đã nghe qua ở đâu.

" Vô Ngọc công tử xin chờ một chút." Thẩm Mục xuống xe ngựa, một mình đi hướng trà phô. Vô Ngọc buông màn xe, ngồi trở về. Hắn hiểu được, cái khuôn mặt này nếu bị người khác nhìn đến chỉ rước lấy phiền toái.

Vô Ngọc nhẹ nhàng tựa vào chỗ ngồi, trong lòng nghĩ đến Thẩm Mục Bạch, Thẩm Mục Bạch, Thẩm Mục Bạch, thật sự đã từng nghe qua, hay là! Trong đầu hiện lên một cái ý niệm, chẳng lẽ là hắn, Thẩm Mục Bạch? Có bao nhiêu anh hùng giang hồ đang tìm hắn, hiện tại giang hồ một mảnh hỗn loạn. Ai cũng đều muốn tìm được người này, đoán một quẻ, tìm ra người nhất thống giang hồ. Nhưng là không ai tìm được hắn, đơn giản là chưa từng có ai nhìn thấy mặt hắn. Trước mắt có phải là Thẩm Mục Bạch trong truyền thuyết hay không? Vô ngọc trong lòng nổi lên hoài nghi.

" Vô Ngọc công tử." Một lát sau, Thẩm Mục Bạch kéo màn xe xốc lên, đưa bọc giấy trong tay đưa cho Vô Ngọc, “Có bánh bao, thịt bò cùng gà nướng, gà quay. Phiền Vô công tử chờ một lát, ta đi phía trước mua ít đồ sẽ về."

Vô Ngọc nhận lấy gói đồ lại buông màn xe, quay đầu nhìn Trình Thiên Miểu vẫn đang ngủ, do dự có nên đánh thức nàng hay không. "Trình cô nương ~~~" do dự một lát, Vô Ngọc vẫn lên tiếng đánh thức Trình Thiên Miểu.

"Cái gì?" Trình Thiên Miểu chậm rãi mở mắt ra, nhìn người trước mắt, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh.

"Cái kia, cô có đói bụng không? Nơi này có đồ ăn." Vô Ngọc đưa thức ăn trong tay tới trước mặt Trình Thiên Miểu, trong lòng có chút không yên, chẳng biết tại sao, trong lòng luôn có chút e ngại với cô gái trước mắt. Người trước mắt đã cho hắn một áp lực.

"Có chút đói." Trình Thiên Miểu không khách khí nhận lấy, mở ra nhìn, đều là thịt, còn có vài cái bánh bao, "Tiểu Bạch đâu?"

"Thẩm công tử nói đi phía trước mua ít đồ sẽ trở lại." Vô Ngọc lập tức theo phản xạ trả lời.

"Nga, chúng ta ăn trước đi." Trình Thiên Miểu ách xì 1 cái, nàn