Polly po-cket
Thất Dạ Sủng Cơ

Thất Dạ Sủng Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327861

Bình chọn: 7.00/10/786 lượt.

h, bên trong một mảnh tối như mực. Đột nhiên, trong bóng đêm, Liễu Thúy Nhi cảm giác đại huyệt trên người bị điểm trúng, ngay cả á huyệt cũng bị điểm. Thân thể mềm nhủng không thể nhúc nhích.

Sao lại thế này? Này tiểu tiện nhân điểm huyệt đạo của mình? Muốn mở miệng tức giận muốn mắng, lại như thế nào cũng nói không ra được.

"Ngoan a, hảo hảo hưởng thụ lần đầu tiên của ngươi." Trình Thiên Miểu cúi đầu, thanh âm nói nhỏ bên tai Liễu Thúy nhi.

Cả kinh, hồn phi phách tán! Nữ nhân này không trúng xuân dược? Nàng là giả bộ! Liễu Thúy Nhi bị ý nghĩ của mình làm cho sợ tới mức thân mình đều run run, kế tiếp Trình Thiên Miểu trong lời nói càng làm cho nàng tâm muốn chết tâm .

"Ông, ngài muốn cô nương đến đây, thỉnh điểm ôn nhu a. Đây chính là hoàng hoa khuê nữ a." Trình Thiên Miểu thanh âm lạc lạc mạnh mẽ đem Liễu Thúy Nhi đẩy hướng nàng định đưa mình tới.

Liễu Thúy Nhi tâm sợ hãi tới cực điểm, càng là oán hận. Nữ nhân này cái gì nàng cũng biết, nàng đang giả bộ! Từ đầu tới đuôi đều ngụy trang! Xong rồi! Xong rồi! Cái này tự làm tự chịu? ! Mà làm cho nàng khó chịu là, thân thể giống như muốn bốc hỏa, nóng đến đòi mạng. Trong cổ họng phát ra tiếng kêu rên kỳ quái. Lại tưởng là rên rỉ, nhưng bị điểm á huyệt nói không nên lời, chỉ có thể ở trong cổ họng cúi đầu nức nở. Vì sao thân thể lại kỳ quái như thế?

Trong phòng vang lên tiếng cười dâm đãng, không đợi người trong phòng thắp sáng đèn, Trình Thiên Miểu liền lui ra. Trình Thiên Miểu xoay người trở về phòng cách vách, ngồi xuống tiếp tục ăn. Tai cẩn thận nghe..., có thể nghe được phòng cách vách truyền đến tiếng quất roi cùng tiếng cười dâm đãng của nam nhân. Còn tiếng hỗn tạp của nữ nhân ở trong cổ cúi đầu nức nở. Trình Thiên Miểu bất đắc dĩ nhún vai, đối với người muốn thương tổn mình, nàng chưa bao giờ nương tay.

Thượng Quan Thanh Vân cuối cùng cũng tìm tới , phá cửa đi vào thì lại chỉ thấy Trình Thiên Miểu đang uống rượu, ăn thức ăn.

"Thiên Miểu?" Thượng Quan Thanh Vân nghi hoặc thử kêu một tiếng. Trong phòng không có bóng dáng Liễu Thúy Nhi. Khi biết Liễu Thúy Nhi đem nàng tới địa phương này, lòng mình liền dâng lên cảm giác bất an. Gấp gáp đi tìm, tới rồi lại nhìn đến thiên hạ mà mình lo lắng đang ở trước mắt nhàn nhã ăn cơm.

"Di, ngươi cũng tới, ngồi xuống cùng nhau ăn cơm đi." Trình Thiên Miểu ha ha cười rộ lên, chỉ chỉ chỗ bên cạnh, ý bảo Thượng Quan Thanh Vân ngồi xuống ăn cơm.

Thượng Quan Thanh Vân sắc mặt nháy mắt khó nhìn, đây là nới có thể dùng để ăn cơm sao?

"Chúng ta trở về. Đây không phải nới để ăn uống." Thượng Quan Thanh Vân mặt đen nghẹn ra một câu.

"Ngươi lần trước nói nơi này là nơi uống rượu, vì sao không thể tại đây ăn?" Trình Thiên Miểu bất động, ngược lại vì chính mình rót rượu. Thượng Quan Thanh Vân thật sự là chết vì miệng của mình, nhất thời sửng sốt không biết nên nói cái gì cho phải.

Trình Thiên Miểu cũng mỉm cười không để ý tới hắn, tiếp tục ăn.

"Thúy nhi đâu?" Thượng Quan Thanh Vân lúc này mới nhớ tới một người khác.

"Ta sao biết được." Trình Thiên Miểu không thú vị lắc đầu. Hiện tại chuyện cách vách cũng vẫn chưa làm xong, nói cho hắn biết để hắn đi cứu người a. Nếu đổi lại là Liễu Thúy nhi, nàng sẽ nói cho Thượng Quan Thanh Vân mình đang bị hại ở cách vách sao? Không bao giờ. Cho nên mình cũng không cần nói.

"Chúng ta đi về đi." Thượng Quan Thanh Vân nhíu mày, bất kể như thế nào, nàng hiện tại không có việc gì là tốt rồi. Nhưng là chỗ như thế không thể ở lâu.

"Trở về? Vẫn chưa ăn xong a?" Trình Thiên Miểu mở to mắt xấu hổ nhìn người ở cửa đứng cũng không được ngồi cũng không xong. Thượng Quan Thanh Vân, trong lòng đang rối. Tiểu tử này thật đúng là ngây thơ. Bỗng nhiên, cách vách thanh âm tiếng rên rỉ cao vút truyền tới.

Thượng Quan Thanh Vân nhìn Trình Thiên Miểu vẻ mặt nghi hoặc, sắc mặt lại lúng túng, không nghĩ tới cách vách lại có người đang tầm hoan! Này có thể thế nào là may như vậy!

"Thiên Miểu, đi thôi, đi về trước, chổ này đồ ăn khôgn ngon. Ngày mai ta dẫn ngươi đi tửu lâu, nơi đó là tửu quán ngon nhất Tế thành được không? Trước cùng ta về nhà." Thượng Quan Thanh Vân đầu đầy mồ hôi.

"Cách vách giống như rất hài lòng về thức ăn a, ăn được còn kêu rất to ." Trình Thiên Miểu sốt ruột nhìn Thượng Quan Thanh Vân, khóe miệng không để cho hắn phát hiện nàng đang cười.

"Có người kỳ quái đi, tóm lại chúng ta đi về trước đi." Thượng Quan Thanh Vân còn thiếu nước là mạnh mẽ lôi Trình Thiên Miểu đi.

"Được rồi." Trình Thiên Miểu nhìn Thượng Quan Thanh Vân đang sốt ruột , quyết định không trêu hắn nữa, đứng dậy, duỗi lưng một cái, đi theo phía sau Thượng Quan Thanh Vân, đi ra từ cửa sau Bách Hoa Các. Trên đường, vẫn chưa vào đêm, người đi đường còn rất nhiều. Bỗng nhiên Thượng Quan Thanh Vân đứng lại, xoay người qua.

"Về sau, đi đâu nhất định phải nói cho ta biết." Thượng Quan Thanh Vân nghiêm túc nhìn phía sau Trình Thiên Miểu trịnh trọng nói.

"Tại sao phải nói cho ngươi biết?" Trình Thiên Miểu miễn cưỡng hỏi.

"Bởi vì ta quan tâm nàng." Thượng Quan Thanh Vân mặt tuấn mỹ có chút dữ tợn nhìn nàng, quay đầu đi lên