pacman, rainbows, and roller s
Thất Dạ Sủng Cơ

Thất Dạ Sủng Cơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328012

Bình chọn: 7.5.00/10/801 lượt.

Quan Thanh Vân nhìn Trình Thiên Miểu, nàng sao có thể gọi phụ thân là lão già? Tuy rằng Vạn bá bá là người rất quái dị, không câu nệ tiểu tiết, nhưng bị nữ nhân của mình kêu như vậy, cũng phải có phản ứng chứ.

"Ngươi trở về đi." Trình Thiên Miểu nói thầm, trở mình nằm ngủ.

Khi nàng tỉnh lại, nhìn thấy Thượng Quan Thanh Vân còn ngồi bên cạnh.

"Ngươi làm gì thế?" Trình Thiên Miểu tò mò nhìn đứa nhỏ trước mắt, rõ ràng mới chín tuổi, trên mặt đã có uy nghiêm. Danh môn thế gia dạy dỗ tốt như vậy sao?

"Chờ ngươi tỉnh lại." Thượng Quan Thanh Vân nghiêm túc trả lời.

"Đi thôi, ăn cơm." Trình Thiên Miểu đứng lên, đi về phía trước, "Ngươi muốn theo cũng được, chỉ cần đừng bị trúng độc chết."

Thượng Quan Thanh Vân chợt nhớ Trình Thiên Miểu đã nói, trưa nay Độc quả phụ mời nàng ăn cơm. Độc quả phụ? Chính là nữ nhân trước kia đã đầu độc toàn bộ Lưu gia. Bởi vì chồng mất, bị mấy đại ca, thậm chí cả công công đều muốn chiếm tiện nghi của nữ nhân xinh đẹp như nàng. Nàng giận dữ, giết toàn bộ người Lưu gia bằng thuốc độc, đi tới Vạn Tướng Cốc định cư. Những điều này là do nghe gia gia kể lại. Người nguy hiểm như vậy, nàng lại hoàn toàn không xem ra gì. Nàng rốt cuộc là loại người nào?

"Đi thì đi." Thượng Quan Thanh Vân chịu không nổi khẩu khí miệt thị của Trình Thiên Miểu.

"Ha ha, thật là một đứa nhỏ đơn thuần." Trình Thiên Miểu nở nụ cười, lại ngừng lại, lấy từ trong lòng ngực ra viên thuốc đưa cho Thượng Quan Thanh Vân, "Ăn hết, nếu buổi chiều ta mang thi thể ngươi trở về, lão già chắc chắn sẽ chặt chân ta."

Thượng Quan Thanh Vân vốn khinh thường muốn cự tuyệt, nhưng viên thuốc trên tay lại tỏa ra mùi thơm ngát mê người, khiến hắn không thể cự tuyệt. Một ngụm nuốt vào, khiến thân thể sảng khoái cực kỳ.

"Ăn cơm nhanh còn quay về, lão già kia khỏi đi tìm, phiền toái." Trình Thiên Miểu nói thầm, trên mặt lộ vẻ bất mãn. Cũng không phải là bảo mẫu, làm sao mình lại cùng tiểu hài tử này đi bộ khắp nơi?

Thượng Quan Thanh Vân buồn bực đi theo Trình Thiên Miểu, ánh mắt kiên nghị. Mình nhất định, nhất định sẽ mạnh hơn.

Buổi chiều, Thượng Quan Thanh Vân có người đón đi, Trình Thiên Miểu cũng không đưa tiễn, mà lại trèo lên cây cao nhất,trông về phía xa.

Khi nào thì, mình mới có thể rời khỏi cốc đi ra ngoài?

"Nha đầu, ngươi lại sốt ruột rồi, còn tám năm, ta đã nói rồi, chờ ngươi mười sáu tuổi sẽ để ngươi đi ra ngoài." Cốc chủ bỗng nhiên xuất hiện phía sau Trình Thiên Miểu, sủng nịch nữ nhi bảo bối của mình.

"n, còn tám năm." Trình Thiên Miểu nhẹ nhàng đáp lại.

Tám năm sau, sẽ thế nào đây?

Vạn tướng cốc ngồi chỗ cao nhất trên cây, Trình Thiên Miểu ngồi bên cạnh, nhìn ra phía xa. Tất cả vẫn như cũ không có gì đặc biệt. Nấu cơm, rửa rau. Phía trung tâm quảng trường, đang họp chợ phiên ba ngày một lần. Ngoại trừ các các cư dân trong cốc mua bán trao đổi cũng có các thương nhân bên ngoài vào buôn. Thương nhân đứng đắn có thể thoải mái bình yên vào cốc buôn bán. Từng có người có ý định vào cốc với ý định báo thù, ngày thứ hai liền bị phát hiện chặt thành mấy khúc vứt ra ngoài.

Vừa vào cốc này, ngăn cách.

Đây là lời được khắc trên tấm bia đá.

"Tiểu thư ~~~~ tiểu thư ~~" xa xa truyền đến tiếng gọi của tổng quản.

Trình Thiên Miểu làm như không có nghe thấy, chuyển thân nhẹ nhàng, hướng đến nhà Vương Tiểu Bạch. Hôm nay Vương Tiểu Bạch nói sẽ dạy mình ám khí tận xương đinh, thuận tiện tới nhà hắn trốn.

Tổng quản đi tới gốc cây, nghi hoặc nhìn một chút, nhưng không có phát hiện tung tích tiểu thư. Thở dài, xoay người rời đi. Phu quân tương lai của tiểu thư hàng năm đều phái người đưa tới rất nhiều thứ, nhưng là tiểu thư cũng không nhìn qua. Thiếu gia Thượng Quan Thanh Vân từ bốn năm trước cũng không xuất hiện quá. Nghe nói hắn mỗi ngày đều chăm chỉ luyện công. Xem ra bốn năm trước một cước kia đã làm cho hắn khắc cốt ghi tâm.

"Tiểu Bạch, Tiểu Bạch ~~" Trình Thiên Miểu đi đến trước cửa nhà Vương Tiểu Bạch, đang muốn đẩy cửa vào, lại nhìn đến trên cửa có điều khác lạ.

"m hiểm." Trình thiên nói thầm, cẩn thận lui về phía sau vài bước, nhặt lên cục đá nhỏ, ném tới cạnh cửa, cửa bị văng ra , liên tiếp ám khí trên cửa bắn xuống dưới, đính tại chỗ vừa rồi Trình Thiên Miểu đứng.

"Ai nha, mỗi ngày lại tiến bộ." Trong cửa truyền đến thanh âm trêu tức.

"Dừng! Đồ ăn lấy lòng không có hả?" Trình Thiên Miểu bước qua cửa đi vào.

"Mua xong rồi. Bất quá. Hôm nay ta nghĩ ăn gà kho tàu." Người trong phòng nói chuyện ôm tay mình, nhìn bức họa trên tường không xoay người lại, "Thiên Miểu, ngươi xem bức họa này như thế nào? Ta vẽ đêm qua đấy."

"Xấu." Trình Thiên Miểu không liếc mắt xem bức tranh trên tường, không khách khí trả lời.

"Làm sao có thể? Ngươi xem, trong đêm đen, trong phòng tối đen , một người đang trầm tư, có nhiều tâm sự." Vương Tiểu Bạch đắc ý nhìn bức tranh trên tường đều là màu đen, mặt trên không có bất kỳ nét vẽ gì, tất cả đều là màu đen.

"Được rồi, hôm nay làm gà kho tàu, dạy ta tận xương đinh, vô nghĩa nhiều." Trình Thiên Miểu không khách khí. Người trước mắt rõ ràng không biết vẽ tranh, còn cả ngày nói mình là đại s