Vũ ngạc nhiên, đây là ý gì?
“Mỏi mắt mong chờ.” Nhược Khả Phi tiếp tục dọn đi quân tướng trên bàn cờ,
“Vương gia đã không còn là hài tử nữa rồi. Chúng ta chỉ cần im lặng nhìn.
Hắn tự nhiên sẽ có chừng có mực.” Nếu là nam nhân của mình ngay cả chuyện
này cũng xử lý không tốt, còn có tư cách gì để tiếp tục làm nam nhân của
mình? Lúc này đây, đem quyền chủ động giao ở trên tay hắn.
Tiểu Vũ mở miệng lớn, nhưng không biết nên nói cái gì cho phải.
“Xếp lại bàn mới đi.” Nhược Khả Phi chậm rãi bày biện lại quân cờ, nếu
nàng ta an phận giữ mình liền thôi, nếu không phải. . . . . . Bất quá, nàng
thật sự hy vọng nàng ta thật sự sẽ im lặng đi. Bởi vì, nàng cũng không hy
vọng hắn sẽ làm ra loại chuyện đó.
“A.” Tiểu Vũ chợt đứng dậy, nhìn về phía sau của Nhược Khả Phi. Nhược Khả
Phi khó hiểu quay đầu nhìn theo tầm mắt củaTiểu Vũ liền nhìn thấy Thu nhi
một thân áo lông tuyết trắng chậm dãi đi tới, phía sau là nha hoàn đang
che ô đi theo.
“Trời, không có tuyết rơi mà bày đặt ô, mặt trời lại không gắt.” Tiểu Vũ khinh
thường, đứng dậy đứng ở phía sau Nhược Khả Phi .
“Thu nhi tỷ.” Nhược Khả Phi đứng lên mỉm cười nhìn nữ nhân trước mắt.
“Muội muội, không cần đa lễ.” Thu nhi vĩnh viễn cười ôn nhu, tựa như việc
xưng hô từ phu nhân sửa thành muội muội.
“Thu nhi tỷ mời ngồi, Tiểu Vũ đi đổi ấm trà .” Nhược Khả Phi phân phó Tiểu Vũ
đang đứng ở một bên làm mặt lạnh.
“Dạ” Tiểu Vũ lạnh lùng đáp một câu rồi xoay người ra khỏi đình.
“Muội muội đang đánh cờ?” Thu nhi mỉm cười ngồi xuống, nhìn bàn cờ trên bàn
đá .
“Dạ, rảnh rỗi lại nhàm chán, rồi cùng Tiểu Vũ đánh cờ thôi.” Nhược Khả Phi
cũng ngồi xuống.
“Như thế, tỷ muội chúng ta cùng nhau đánh tiếp bàn cờ này, được không?” Thu nhi
nhẹ nhàng cầm quân cờ lên, ý cười không chạm đến đáy mắt. Mình và Đỗ Vũ
còn non nớt kia hoàn toàn không giống nhau.
“Được.” Nhược Khả Phi nhìn nữ tử trước mắt đang cười đến ôn nhu, “Thu nhi
tỷ trước đi.”
Khi Hiên Viên Cô Vân quay trở về, nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong
đình, hai người đều đang mỉm cười đánh cờ.
“Phi nhi, Thu nhi tỷ.” Hiên Viên Cô Vân trên mặt hiện lên ý cười, theo
thói quen đi đến trước mặt Khả Phi cúi đầu hôn một cái. Nhìn đến nữ tử mà mình
yêu thương nhất cùng với tỷ tỷ mà mình để ý nhất ở chung một chỗ hài hòa như
thế, tự nhiên tâm tình cũng trở nên thật cao hứng.
Thu nhi mỉm cười đứng dậy: “Vương gia, ngài đã trở lại.”
“Ừ.” Hiên Viên Cô Vân cười nhìn nhìn bàn cờ, “Hai người các ngươi ai thắng
ai thua thế?”
“Vẫn là cờ hoà.” Thu nhi ôn nhu nói.
“A, hai người các ngươi đều lợi hại như vậy a?” Hiên Viên Cô Vân có chút kinh
ngạc.
“Là muội muội luôn luôn nhường cho ta đây.” Thu nhi cười, khom người hành lễ, “Thiếp thân xin cáo lui trước.”
“Được.” Hiên Viên Cô Vân cũng không giữ lại, mà đồng ý ngay, hắn cũng thực muốn
cùng Phi nhi chơi một ván,thật muốn xem xem tiểu Phi nhi của mình có phải lợi
hại như vậy hay không .
Thu nhi đi từ từ ra khỏi đình. Hàn quang trong mắt không ai nhìn thấy. Người
đàn bà kia cùng mình chơi cờ cư nhiên có thể khống chế thế trận cờ từ đầu tới
cuối! Vương gia trở về chuyện đầu tiên làm đó là hôn nàng ta, chính
mình khi nói rời đi thì ngay cả câu giữ lại cũng không có. Hơi hơi nghiêng
đầu sang bên, dùng khóe mắt liếc qua hai người đang chơi cờ ở trong đình, Thu
nhi không lộ ra vẻ gì, bước khỏi chỗ đang đứng.
Trong đình, hai người im lặng đặt xuống từng quân cờ, thật lâu sau, khi
một ván kết thúc.
“Ưm, tiểu Phi nhi của ta thật lợi hại a.” Hiên Viên Cô Vân cố tình thâm
trầm, ngẩng đầu nhíu mi nhìn Nhược Khả Phi, “Cư nhiên nhường cho ta,
còn làm thành hòa cờ.”
“Đứa ngốc, nói bậy bạ gì đó, lần này cũng không có nhường ngươi, chứng
thật là ngang tay.” Nhược Khả Phi buồn cười nhìn người trước mắt. Khi nào
đã lớn như vậy, hắn trước mắt đã không còn là đứa trẻ. Ánh mắt trong
sáng đã không còn mê mang, có khi còn kiên định cùng bá đạo, thậm chí ngay cả
chính mình cũng nhìn không thấu sự thâm trầm đó. Trên mặt tràn
đầy là vẻ tự tin, không, hoặc đã là kiêu ngạo.
” Như thế chính là nói, vừa rồi cùng Thu nhi tỷ đánh cờ vẫn luôn là nàng
nhường?” Hiên Viên Cô Vân nhíu mày, cười.
Nhược Khả Phi chỉ cười không đáp,ngầm thừa nhận chuyện vừa rồi.
“Cám ơn nàng, Phi nhi.” Đột nhiên, Hiên Viên Cô Vân lại nói ra câu mạc
danh kì diệu như vậy.
“A?” Nhược Khả Phi nghiêng đầu khó hiểu.
“.” Hiên Viên Cô Vân đứng dậy, đưa tay ra. Nhược Khả Phi không do dự, cũng đưa
tay ra cho Hiên Viên Cô Vân cầm tay nàng.”Chúng ta đi đến tiểu viện một
chút.” Hiên Viên Cô Vân nhẹ nhàng nói với Tiểu Vũ cùng Diễm Diễm đứng ở phía
sau , Tiểu Vũ cùng Diễm
Diễm tự nhiên hiểu được có ý tứ, không tiếp tục theo sau nữa.
Mùa đông ở Hứa Thành thường dài hơn, trong viện mai vàng nở thật
tươi tốt. Từng đợt hương thơm say lòng người bay tới.
“Phi nhi ~~” Hiên Viên Cô Vân vươn tay, vịn vào cành mai vàng, “Cám ơn
nàng.”
“Làm sao vậy, sao lại nói như vậy.” Nhược Khả Phi sủng nịnh nhìn
Hiên Viên Cô Vân.
“Có biết không? Mẫu phi của ta đã rời ta khi ta còn rất nhỏ. Cung
điện to như vậy cũng chỉ