nhi một tay của bà đào tạo lớn
lên sao? Hiện tại lại có
thể nói với mình những lời nói như vậy !
"Trẫm bề bộn nhiều việc." Hiên Viên Cô Vân
không liếc mắt nhìn Thái Hậu vẫn đang cứng ngắc ở tại chỗ xoay người vào cửa.
Thái Hậu kinh ngạc nhìn thân ảnh của Hiên Viên Cô Vân biến
mất, nét ác độc trong mắt trào dâng, mình đã bỏ ra thời gian cùng công sức lâu
như vậy, cũng chỉ mong mỏi có một ngày nó có thể đi lên ngôi vị hoàng đế, để
mình hưởng hết phú quý quyền thế. Hiện tại cũng bởi vì con nữ nhân đê
tiện kia, Cửu nhi lại có thể
nói với mình như vậy, từ lúc nào thái độ của Cửu nhi đối với mình bắt đầu thay
đổi ? Là từ lúc mình giúp hắn nạp thiếp, hay là lần đầu tiên mình triệu người
đàn bà kia tiến cung? Cửu nhi đối với mình hoàn toàn thay đổi, thậm chí
cảnh cáo mình không cần làm những chuyện vô vị. Ngay cả lần này đề nghị lập
người đàn bà kia làm quý phi, Cửu nhi cũng không đồng ý.
Tuyệt đối, tuyệt đối không cho phép người đàn bà kia
còn tồn tại như vậy được, tuyệt đối không cho phép nàng ta phá hư tất cả những
thứ giữ mình và Cửu nhi, Thái Hậu nắm
tay cầm càng ngày càng gấp, thẳng đến đốt ngón tay trắng bệch, tơ máu trong mắt
dần dần dâng lên cũng không có phát hiện.
Kế tiếp chính là nghĩ biện pháp loại trừ con tiện nhân
kia như thế nào. Mình thật sự không tin, một con tiện nhân xuất thân từ nha
hoàn cũng đấu không lại!
Nhưng, những ngày tiếp theo, Thái Hậu làm cách nào
cũng không tìm thấy cơ hội.
Hiên Viên Cô Vân không hề giúp Nhược Khả Phi an bài
tẩm cung, mà đem nàng ở lại trong tẩm cung của mình, ngoài lúc vào triều, vô
luận đi nơi nào đều mang theo nàng, đã làm cho rất nhiều người phê bình chỉ
trích, nhưng không ai dám nói ra. Thậm chí, ngay cả lén phê bình cũng không có,
đơn giản là có cung nữ thái giám nhỏ giọng nghị luận việc này, lập tức liền có
Hắc y nhân mang bọn họ chê đi, cắt lấy đầu lưỡi.
Cơ hội duy nhất chính là lúc Hiên Viên Cô Vân vào
triều, khi đó, con tiểu tiện nhân kia ở tẩm cung một mình, cho dù là dùng sức
mạnh cũng phải xử quyết
nàng, tiền trảm hậu tấu, hoàng thượng dù sao cũng là tự tay mình nuôi lớn, cho
dù về sau có giận dữ, cũng sẽ không dám làm gì mình, sau đó thêm một thời gian
để an ủi hắn, như vậy tim của hắn nhất định sẽ trở về biết lí lẽ, trong mắt của
Thái Hậu bắn ra tia âm hàn, khóe miệng hiện lên cười lạnh. Sáng sớm, ngày mai
Cửu nhi lên triều chính là lúc mình động thủ.
Sáng sớm hôm sau, Hiên Viên Cô Vân mở mắt ra, nhưng
không thức dậy , trở mình thân liền đặt ở trên
người của Nhược Khả Phi, giống như vòi bạch tuột quấn lấy Nhược Khả Phi thật
chặc, Nhược Khả Phi đang ở trong mộng bỗng cảm thấy giống như có một tảng đá đè
mình khó có thể hô hấp, mở mắt ra, lại nhìn thấy khuôn mặt mỉm cười đó của Hiên
Viên Cô Vân.
"Nặng quá a, mau xuống dưới cho ta." Nhược
Khả Phi vươn tay không khách khí ở trên tấm lưng trơn bóng của Hiên Viên Cô Vân
mạnh mẽ bấu một cái thật mạnh, đau đến mức Hiên Viên Cô Vân nhe răng trợn mắt
nhưng vẫn không đi xuống. Thời gian này , Hiên Viên Cô Vân càng lúc càng trở
nên vạm vỡ to lớn, bộ ngực tinh tráng rắn chắc đè áp lên bộ ngực mềm mại của
Nhược Khả Phi hơi đau. Mấy ngày nay , hai người mỗi đêm đều tận tình triền miên
sau đó cứ thế mà ngủ. Theo như cách nói của Hiên Viên Cô mà nói muốn đem tất cả
những ngày thiếu khuyết trước kia, bồi bổ trở về..
"Không đi xuống." Hiên Viên Cô Vân đầu tựa
vào ngực của Nhược Khả Phi, nhẹ nhàng liếm liếm.
"Ngươi hôm nay không lên triều sao? Không nhanh
chóng xử lý xong những sự tình kia sao?" Nhược Khả Phi cảm thấy hạ thân
của Hiên Viên Cô Vân biến hóa, có chút đau đầu nói. Mấy ngày này, đều sắp đem
mình nuốt sạch sẽ. Sáng sớm còn có phản ứng này, không lẽ muốn nàng không thể
rời giường?
"Ưm ~~~" Hiên Viên Cô Vân cúi đầu rên rỉ ,
không muốn đứng dậy, lại càng không đồng ý buông ra ngọt ngào bên môi .
"Vậy không được, vào triều đi!" Nhược Khả
Phi đưa tay nhéo thật mạnh trên tấm lưng kiện mỹ của Hiên Viên Cô Vân.
"Ôi, nhẹ chút a, nàng muốn mưu sát chồng sao. Ta
chết, ngươi đi đâu đi tìm được một nam nhân mạnh mẽ như vậy a?" Hiên
Viên Cô Vân đưa tay qua bắt lấy bàn tay nhỏ bé đang dùng sức nhéo mình.
"Sớm xử lý xong một chút, sớm một chút đi."
Nhược Khả Phi lật người đem Hiên Viên Cô Vân đạt dưới thân, nhẹ nhàng cắn cắn
yết hầu của hắn nói thầm .
"Tuân lệnh, nương tử đại nhân." Hiên Viên Cô
Vân đành phải đứng dậy mặc quần áo vào.
"Ừm, ngoan a. Ta chờ ngươi trở lại." Nhược
Khả Phi cũng đứng dậy ở trên mặt Hiên Viên Cô Vân ấn
xuống một nụ hôn.
"Được. Nàng ngủ tiếp đi." Hiên Viên Cô Vân
đem Nhược Khả Phi lại ấn trở về trên giường, hắn cũng hiểu được mấy ngày qua
chính mình đòi hỏi hơi có chút quá độ.
Nhược Khả Phi kéo chăn lên, nhìn Hiên Viên Cô Vân mặc
quần áo xong, khóe miệng lộ ra nụ cười thản nhiên, trước mắt hắn chỉ nhẹ giơ
tay nhấc chân đều toát lên một mị lực khiếp người, mi tâm tự tin cùng khí phách
khiến người tâm động, làm cho lòng người mê say. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ dù
lạnh lùng với bất kì ai,nhưng chỉ có ở trước mặt mình mới có th