hòng, Ảm Đạm đem Nhược Khả Phi đặt ở trên ghế ngồi xong, lại mình
ngồi ở đối diện, nhìn chằm
chằm vào Nhược Khả Phi.
"Nói đi, tới tìm ta, chuyện gì?" Nhược
Khả Phi có chút bất đắc dĩ, hơi hơi thở
dài.
Nhược Khả Phi nhìn nam nhân trước mắt cười đến mặt mày
cong cong, trong lòng lại chỉ có thể dâng lên hàn
ý. Đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác như vậy với một người.
"Cũng không có gì, chỉ là không muốn thả
ngươi quay về bên cạnh hắn thôi!” Ảm Đạm cười nói một cách thoải mái tùy ý,
"Đối với ngươi rất hứng thú, muốn nhìn thử một
chút ngươi là hạng người gì."
"Hiện tại không phải đang nhìn sao?" Mắt
Nhược Khả Phi lạnh xuống. "Chờ ngươi nhìn chán rồi, nhìn đến ghét rồi
nói sau."
Ảm Đạm hưng phấn giống như một tiểu hài tử bình
thường có món đồ chơi mới, nữ nhân trước mắt cho
hắn cảm giác thực mới mẻ thực chờ mong.
"Khi đó sẽ đem ngươi trả lại."
Nhược Khả Phi nhìn hai mắt Ảm Đạm tỏa ánh sáng, tâm
không ngừng mà chìm xuống.
"Đúng rồi, ngươi cũng không cần khảo nghiệm tính
nhẫn nại của ta, nếu ngươi nghĩ mình có thể đào tẩu..., ngươi phải biết ta có
thể làm những gì. Ta tuyệt đối sẽ khiến ngươi trở thành tro bụi trước khi ngươi
kịp gặp mặt hắn. ." Ảm Đạm cười đến sáng lạn, "Nói vậy, ngươi sẽ rất
không cam tâm đúng không?"
Nhược Khả Phi khép hờ đôi mắt thu hút, trở thành
tro bụi? Còn Vô Hồn thì sao?
"Ha ha, ta biết ngươi đang nghĩ gì, ngươi đang
nhớ đến Vô Hồn của ngươi sao?" Ảm đạm vuốt cằm của mình đắc ý nói
"Huyết tế ? Ngươi chết hắn cũng sẽ chết,
nhưng không phải chết ngay lập tức. Ít nhất cũng phải vài ngày, khi đó ta đem
huyết tế của hắn giải là được rồi chứ sao." Ảm Đạm cao thấp nhìn Nhược Khả
Phi, trong giọng nói tràn đầy ý cười.
"Ngươi muốn ta làm cái gì?"
Nhược Khả Phi bình tĩnh hỏi.
"Ừm, ta thích ngươi nói chuyện như vậy, không tốn
sức lực." Ảm Đạm gật gật đầu,
"Ngươi bây giờ trước tiên đem chân dưỡng
cho tốt, chờ ngươi khỏe hẳn sẽ nói cho ngươi biết nên làm cái gì. Nếu làm tốt
sẽ có thưởng." Ảm đạm nhíu mày.
"Thực hoài nghi ngươi đang muốn ta trả giá chuyện
gì đó.” Nhược Khả Phi mặt không đổi sắc cười đểu.
"Ha ha ha ha ~~~" Ảm Đạm cười to, cười đến
mắt nheo lại, "Tốt lắm, nữ nhân, không nói nhiều lời, trước thưởng cho
ngươi một phần thưởng nhỏ đây. Tiểu nam nhân của ngươi đăng cơ rồi, lễ đăng cơ
tiến hành thật to a, chậc chậc ~~ Hoàng đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử."
Mắt của Nhược Khả Phi trong nháy mắt sáng rỡ, thật
không, hắn rốt cục đã đăng cơ rồi, thật tốt.
"Hắn vẫn đang liều mạng tìm ngươi đó, ha
ha." Ảm Đạm cười đến không có tim không có phổi, "Nhưng là ta bây giờ
vẫn chưa muốn để hắn tìm được ngươi."
Dứt lời, cửa bỗng nhiên bị đá văng ra, lực đạo thật
mạnh, thế cho nên cửa bị đá rung rẩy chấn động không ngừng. Ngoài cửa là Vô Hồn
đang đứng, khuôn mặt yêu nghiệt xem ra rất phẫn nộ. "A nha, chú bé ham
chơi lạc đường đã tự mình tìm được đường về nhà ."
Ảm Đạm vui cười , không một chút xin lỗi.
"Tên khốn kiếp này, muốn làm gì?" Vô Hồn
xông đến, hung tợn nhìn Ảm Đạm, Ảm Đạm
cũng không chờ Vô Hồn ra chiêu, vươn tay rất nhanh đã điểm trên người của Vô
Hồn một chút, Vô Hồn lập tức hóa đá ngay tại chỗ.
. "Trước kia ta dạy ngươi như thế sao? Ngươi nên
kính già yêu trẻ a." Ảm Đạm duỗi ngón tay ra ở trên trán của Vô Hồn bắn
một cái, một cục u sưng đỏ nhanh chóng nổi lên.
"Ngươi rất già sao?" Vô Hồn đau đến nhếch
nhếch miệng, "Thả nàng đi."
"A? Đây là lời thật lòng của ngươi sao?"
Ngón tay kia của Ảm Đạm nhẹ nhàng chọc chọc vào ngực Vô Hồn, "Sao ta lại
cảm thấy ở đây là ngươi đang nói dối?"
"Mẹ kiếp, ngươi nói bừa cái gì? Mau thả nàng
đi." Vô Hồn tức giận tới mức muốn giơ chân lên, bất đắc dĩ đã bị điểm
huyệt đạo nên làm sao cũng không nhúc nhích được.
"Trước kia ta đã dạy ngươi phải thành thực
." Ảm Đạm chậc chậc tiếc hận lắc
đầu, "Bất quá, quên đi, lần này nha, ngươi nên ngoan ngoãn đứng ở một bên
nhìn là tốt rồi, nếu như ngươi dám lén mang nàng chạy " Ảm Đạm dừng một
chút, quay đầu nhìn vẻ mặt sắc lạnh của Nhược Khả Phi nở nụ cười: "Như
vậy, khi tiểu nam nhân kia của nàng nhìn thấy tuyệt
đối là thi thể của nàng."
Nhược Khả Phi lạnh lùng quét
mắt nhìn Ảm Đạm, không nói gì thêm.
"Cho nên, ngươi phải ngoan, biết không, ngươi có
biết lúc tâm tình lão ca ngươi không tốt hậu quả thực sẽ nghiêm trọng ."
Ảm Đạm cười tủm tỉm sờ sờ
đầu Vô Hồn, hoàn toàn là một đại ca từ ái .
"Được rồi, ngươi mang nàng đi nghỉ ngơi đi, đợi nàng khỏe hẳn, sẽ dặn dò
nàng làm một số chuyện, nếu làm xong thì có lẽ ta sẽ vui vẻ thả nàng đi."
Ảm Đạm giải khai huyệt đạo của Vô Hồn, thân mình Vô Hồn được tự do lại muốn
dùng toàn lực để ra tay, Ảm Đạm quệt quệt khóe môi, lại đưa tay điểm trúng
huyệt đạo của Vô Hồn, nhíu mày. "Ngươi có phải muốn ta tức giận hay
không?" Lời nói của Ảm Đạm nhẹ nhàng , nhưng lại ẩn chứ một sự khủng bố
không lường trước được.
. Vô Hồn không cam lòng không dám lên tiếng. Nhược Khả
Phi nhìn sự tình trước mắt, trong lòng rất rõ ràng, người này không phải đang
nói đùa, hắn là nghiêm túc.
"Tốt lắm, tiểu hài tử phải biế