XtGem Forum catalog
Thanh Mai

Thanh Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322154

Bình chọn: 7.5.00/10/215 lượt.

i tạo không khí. Đáng tiếng, một đám mông hướng vào mặt chúng ta, nhìn thế nào cũng thấy mất uy nghiêm. Trải qua sự náo loạn này, không khí bi ai trong nhà giam được hòa tan, tôi ở trong lòng Trương Giới Thụ cười trộm.

Hắn ngẩng mặt, chất vấn Trương Giới Thụ: “Họ Trương kia, ta nói cho người hay, thân ngươi ta không cần, lúc này ngươi đang ôm tỷ tỷ ta, ngươi định hủy đi danh dự của nàng sao, là rắp tâm của ngươi sao?”

“Tỷ tỷ ngươi?” Thấy Triệu Phi Huân nhìn chằm chằm tôi, Trương Giới Thụ kinh hãi: “Ngươi nhìn thấy nàng?”

“Người sống lớn như vậy đương nhiên thấy được, nàng không phải là tỷ tỷ của ta sao?”

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Trương Giới Thụ nâng mặt tôi xem xét tinh tế một lần: “Nàng rõ ràng là thê tử của ta!”

Triệu Phi Huân cười lưu manh: “Đúng vậy nha, ta chưa từng nói nàng không phải thê tử của ngươi, ta chỉ nói rằng nàng là tỷ tỷ của ta thôi.”

Trương Giới Thụ bị một phen đả kích, đầu óc choáng váng, tôi ở bên nói Triệu Phi Huân: “Tốt lắm! Đừng ép buộc chúng ta, mau cho chúng ta rời đi. Nơi này thật ẩm ướt khó chịu!”

Nói xong, tôi đỡ Trương Giới Thụ đứng dậy, đi thẳng ra khỏi địa lao, lướt qua Triệu Phi Huân ra ngoài. Trương Giới Thụ vẫn còn mê man, chỉ tùy tôi lăng lăng kéo đi.

“Uy! Làm sao đã đi rồi?” Triệu Phi Huân ở phía sau than thở: “Ta còn một đống tiết mục chưa được trình diễn nha.”

Chúng ta không để ý đến hắn, hắn không thú vị mà vẫy vẫy tay, thét lệnh thủ hạ: “Tất cả giải tán!!”

Một đám người đi rồi, Triệu Phi Huân ủ rũ đi sau chúng ta, miệng còn lẩm bẩm: “Thật sự là, biến ta thành như vậy, không để cho ta kìm cách trở về nha. Ta thế nào mà toàn gặp gỡ nữ nhân vô tình vô ý. Mẹ đã như thế, thật vất vả gặp được tỷ tỷ thì cũng vậy, trong mắt chỉ trượng phu, một chút cũng không để ý tình mẫu tử hay “anh em như thể chân tay”. Hừ! Ta nhất định cũng phải tìm được nữ nhân trong mắt CHỈ CÓ MÌNH TA!…”

Chúng ta mặc hắn lẩm bẩm, không có người rảnh rỗi mà để ý hắn. Trương Giới Thụ từ nơi xa xăm trở lại, bấu bấu cánh tay tôi, sờ sờ gương mặt tôi, run rẩy nói: “Thanh Mai, nàng thực sự còn sống? Nàng thật sự không có chuyện gì? Ta không phải đang nằm mơ chứ?”

“Thật sự, thiếp còn sống!” Tôi dừng lại, cấu hắn một cái: “Chàng xem, đau chứ?!”

Hắn mừng rỡ như điên: “Thật sự là đau, là đau. Thanh Mai, thật tốt quá, thật tốt quá, thật sự tốt quá…” Thanh âm hắn nghẹn ngào, gắt gao ôm lấy tôi, không ngừng nói “thật tốt quá!”

Triệu Phi Huân không can lòng quấy rối: “Uy! Hai người các ngươi điên rồi nha, đây chính là trước mặt nhiều người. Ấp ấp bão bão còn ra thể thống gì?”(ấp ấp bão bão có thể hiểu là ôm hôn nhau, nhưng mà ta thấy để thế này cute lắm :”>)

Trương Giới Thụ dường như không nghe thấy, chỉ ôm lấy tôi mãi không buông, tôi ở trong lòng hắn cũng tha thiết không muốn rời, dùng sóng não mắng Phi Huân: “Trừ ngươi phá phong cảnh ra, bên cạnh còn ai nữa? Đi mau! Đi nghĩ cách kiếm vợ đi!!”

Triệu Phi Huân oán hận than thở: “Trọng sắc khinh đệ!”, không cam lòng mà đi.

Hồi lâu sau, Trương Giới Thụ mới buông, chúng ta ôm nhau trở lại chỗ ở của tôi. Dì cũng thật cẩn thận phân phó, vú già hầu hạ gặp lúc chúng ta trở về, mang tới thùng tắm và quấn áo rồi rời đi.

Tôi giúp Trương Giới Thụ cởi áo: “Giới Thụ, hảo hảo gột rửa đi, rửa hết xui xẻo đi.”

Hắn chỉ si ngốc nhìn tôi, mặc tôi an bài. Hắn ngồi trong thùng tắm, tôi giúp hắn tắm rửa, chạm đến xương sườn lởm chởm cúa hắn, lại cảm thấy đau lòng, nhịn không được mà rơi nước mắt.

Hắn lau nước mắt cho tôi, nói: “Đừng khóc! Thanh Mai, có thể gặp lại nàng, ở chung với nàng một chỗ tại nhân thế, giống như nàng tái thế vậy, chúng ta nên vui mừng mới đúng.” Nhưng chính hốc mắt của hắn cũng có chút hồng hồng.

Chúng tôi cùng năm trên giường, cái gì cũng không làm, chỉ bốn mắt nhìn nhau, đã cảm thấy nhân sinh mỹ mãn cũng chỉ có thể.

Nhiều ngày dày vò, cả thể xác và tinh thần của Trương Giới Thụ đều mệt mỏi đến cực điểm, hơn nưã, cả một ngày cảm xúc thay đôi liên tục, tâm tình lên lên xuống xuống, rất nhanh liền chìm vào giấc nồng. Chính là trong lúc ngủ mơ cũng không an ổn, nắm chặt tay tôi không buông. Thỉnh thoảng, chau mày, khuôn mặt lộ ra thần sắc thống khổ. Tôi dùng tay kia vỗ về hắn: “Thiếp ở đây!”. Hắn mới bình tĩnh lại.

Tôi một đêm trấn an hắn, cho đến bình minh mới mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ, lúc tỉnh lại mặt trời đã nhô cao. Tròn mắt nhìn Trương Giới Thụ chống tay nghiêng đầu ngắm tôi. Ánh mắt đã khôi phục sự trong trẻo. Cái loại thần sắc mệt mỏi đã cạn sạch, cả người lập tức tràn ngập ánh sáng hạnh phúc.

Thấy tôi thức dậy, hắn cũng không ngồi dậy, hỏi tôi: “Đêm qua không chú ý để hỏi, hiện tại, nàng có thể kể cho ta mọi việc rốt cuộc là như thế nào? Nàng cùng Hầu gia là có quan hệ gì?”

Tôi đem mọi chuyện giải thích với hắn, Trương Giới Thụ chấn kinh nghe, nghe xong hỏi tôi cuộc sống mấy ngày nay ra sao, sắc mặt ngày càng ác liệt.

Tôi không yên hỏi hắn: “Giới Thụ, chàng làm sao vậy?”

Hắn trầm mặc một lúc mới nói: “Nàng hận ta như vậy sao? Nàng cũng biết ngày đó thấy quần áo của nàng trong nước, lòng ta có bao nhiêu là đau? Thật