80s toys - Atari. I still have
Thần Hi Chi Vụ

Thần Hi Chi Vụ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326573

Bình chọn: 8.00/10/657 lượt.

g nhiều năm ròng.”

“Sau đó có tìm được không ạ?”

“Có lẽ là không. Khoảng mười một mười hai năm trước, cậu ấy có nói rốt cuộc đã không còn cảm giác được hơi thở của mẹ nữa nên đã cho dừng việc tìm kiếm, đứa trẻ này đôi khi rất kỳ quái. Giống như khi cậu ấy hôn mê cũng vậy, bác sĩ đã nói chắc chắn về cái chết của cậu ấy nhưng kết quả cậu ấy vẫn sống sót.” Khi Lý Từ nói về Chu Lê Hiên thì không kiệm lời giống với ngày thường chút nào.

“Tử Dữu, con không khỏe sao?”

“Có thể là do mặt trời quá gắt thôi, cha đừng lo.” Trần Tử Dữu bỗng chóng mặt, đột nhiên nhớ đến bức hình thiếu nữ mặc trang phục màu trắng trên bức tường hôm đó sao lại quen mặt đến vậy.

Cách đây vài năm, khi cô điều tra bối cảnh của Giang Ly Thành thì thám tử tư đã từng cung cấp cho cô ảnh chụp ngày xưa lúc mẹ Giang Ly Thành còn trẻ. Bà qua đời tính đến nay cũng vừa tròn mười hai năm mà bức ảnh trên tường lại rất giống với bức ảnh đó.

Cô đem bí mật này giấu kín trong lòng, theo Lý Từ đi tham quan hầm rượu của trang viên.

Trong hầm rượu xây bằng đá hoa cương ánh sáng rất tối, trong không khí nhiệt độ thấp tràn ngập mùi gỗ sồi và rượu nho. Không gian thăm thẳm, cao rộng, những thùng gỗ lớn lẳng lặng nằm trên kệ thành từng dãy, trên trường chất đầy chai rượu, trên nóc nhà chiếu xuống ánh sáng lờ mờ, những chai rượu bằng thủy tinh nằm nghiêng phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Mỗi chai đều có nhãn ghi lại năm sản xuất. Nơi này như một thư viện lưu giữ lịch sử trang nghiêm và đồ sộ.

Trần Tử Dữu vuốt lên những thùng gỗ sồi và chai rượu, nghe Lý Từ thuyết mình về lịch sử của trang viên. Tòa trang viên này vốn là của hồi môn của Chu lão phu nhân, rượu trong này lâu năm nhất là hơn 70 năm, sau đó bà đem trang viên tặng cho đứa cháu nội bà cưng nhất. Hai người chủ của trang viên đều khá cổ quái. Lão phu nhân phản đối kế hoạch bán rượu của trang vì cho rằng rượu sẽ biến chất, còn định ra một ngày cấm rượu trong năm. Còn thiếu gia thì không cho phép sản xuất rượu vang đỏ.

“Nhiều năm trước, Lê Hiên không cẩn thận làm đổ một chai rượu đỏ nên sau đó cậu ấy bắt đầu chán ghét màu rượu đỏ.”

Khi đang nói chuyện, họ đã đến hầm rượu cuối cùng, ở đó có một cánh cửa ngầm, Lý Từ mở cửa ra: “Cho con xem những chai rượu tốt nhất của trang này.”

Trong phòng một màn tối đen. Lý Từ mở tất cả đèn lên, trong nháy mắt cả căn phòng chìm trong ánh sáng, phản chiếu trên cả ngàn chai rượu nho bằng ngọc lưu ly sáng lấp lánh.

Đèn vừa bật lên thì thấy trên cái thang giữa giá rượu có một người đang ngồi, vì ánh sáng đột ngột làm lóa mắt nên lập tức giơ tay che trước trán, lại đúng là Chu tiên sinh vừa cổ quái vừa thần bí mà họ đang nói tới.

“Chú Lý.” Anh lễ phép chào, rồi gật đầu với cô, “Chào tiểu thư.” Anh ý nhị tránh gọi họ của cô, chậm rãi leo xuống khỏi thang. Lý Từ lập tức tiến lên đỡ anh và nhắc nhở: “Cẩn thận một chút.”

Cho dù đang ở trong bóng tối nhưng lại bị quấy rầy như thế, con người Chu Lê Hiên được giáo dục tử tế cũng không biểu hiện chút bực bội hay ngạc nhiên nào. Ngược lại, giọng nói của Lý Từ có pha chút trách cứ: “Cậu đi lại không tiện, đến những chỗ thế này không giống những nơi quen thuộc, phải mang theo người chứ.”

Chu Lê Hiên chỉ vào camera: “Có camera, có cả chuông báo động nữa mà.”

“Vậy cũng không nên ngồi trên thang, nguy hiểm lắm.”

“Vì ở đây không có ghế.”

Trần Tử Dữu cúi xuống để tránh bị bắt gặp cô đang cười. Mấy lời đối thoại này khiến cô nhớ tới những năm tháng cô và bạn bè từng trải qua kiếp sống trẻ em chịu sự dạy dỗ ngắn ngủi.

“Tôi đưa Tử Dữu đi tham quan hầm rượu, không ngờ lại quấy rầy cậu.” Dạy bảo không được, Lý Từ giải thích.

“Không sao, cháu chỉ ngồi một lúc thôi, xem có thể tìm lại cảm giác trước kia được không.”

“Tìm được không?”

“Không.”

“Đương nhiên không tìm được rồi. Cậu chỉ đến đây tổng cộng có hai lần, lần cuối là 5 năm trước kìa.”

Giữa chừng bị xen ngang nên Chu Lê Hiên cùng họ ra khỏi hầm rượu luôn, bước chân của anh rất chậm.

Trời cao mây trắng, gió nhẹ phơ phất. Họ đi cùng nhau một đoạn đường ngắn, hàng rào hoa kim ngân vừa nở. Trần Tử Dữu tâm sự nặng nề, một mình đi phía trước một quãng xa. Lý Từ và Chu Lê Hiên đi sau nói chuyện.

Điện thoại của Lý Từ đột ngột vang lên. Ông dùng tiếng Anh lưu loát nói: “Biết rồi. Ngay bây giờ sao?” Ông băn khoăn nhìn Trần Tử Dữu và Chu Lê Hiên: “Tôi đang có chút việc. Để mai được không? Không thì 2 tiếng nữa vậy?’

Chắc là công việc vì thái độ của ông hơi bối rối, có lẽ đang lo nhỡ việc nhưng không muốn để Chu Lê Hiên cảm thấy ông vì chuyện riêng mà bỏ bê chuyện công, cũng không muốn lỡ hẹn với cô. Cô thông cảm nói: “Cha đi mau lên, con có thể tự đi được.”

Lý Từ vui vẻ nhìn cô: “Cha kêu Mộc Trừng đến đi với con.”

“Không cần, con nhớ đường mà. Chiều nay Mộc Trừng có hẹn với bạn rồi.”

“Hai người định đi đâu?” Chu Lê Hiên lễ phép chen vào một câu.

“Chúng tôi định ra trấn đi dạo, hôm nay có đoàn múa rối dân gian rất được yêu thích đến đó biểu diễn.” Lý Từ nói.

“Cháu cũng đang định ra trấn đi dạo. Vậy để cháu đi cùng cô ấy.” Chu Lê Hiên lịch sự nói. Hai giây sau, anh sửa lại, bổ sung