Thầm Yêu Anh

Thầm Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321881

Bình chọn: 10.00/10/188 lượt.

đám bạn hữu!!! Bọn họ đã sớm “có hẹn” rồi.

Buồn! Chỉ có một chữ! ! Buồn!

Ngủ cả ngày cho rồi! Cô đang dự định như thế, nhưng vừa ăn xong bữa sáng lại nhận được điện thoại của A Ngạn.

“Em đang làm gì vậy?”

“Em? Không làm gì hết!”

“Hôm nay có kế hoạch gì không?”

“Không có.”

“Vậy ra ngoài chơi đi?”

“Em với anh sao?”

“Đúng. Hai người bọn mình cũng không có người yêu không phải sao? Cùng nhau đi đi!”

A Ngạn bộ dạng đẹp trai, đầu óc cũng thông minh, thế nhưng kỳ quái chính là, chưa từng có nghe nói hắn có bạn gái.

Không phải “giá thị trường” của hắn không cao, mỗi lần có trận bóng là có hơn phân nửa nữ sinh hướng về phía A Ngạn, thế nhưng hắn chưa từng hẹn hò với ai cả.

Tuy rằng cảm thấy có điểm bất ngờ, nhưng đề nghị của A Ngạn nghe qua rất hấp dẫn, đặc biệt ngày hôm nay cô thực sự không muốn một mình chôn chân trong nhà.

“Tốt! Đi đâu đây?”

“Anh lái xe, chúng ta đi bờ biển Bắc Hải, sau đó ăn thịt vịt, rồi đi tắm suối nước nóng.”

“Thích vậy! Đã quá à! Chùng nào xuất phát?”

“Bây giờ.”

“Em tới ký túc xá tìm anh!”

“Được.”

Không tới vài phút liền lao ra ngoài cửa, bởi vì cô không giống những nữ sinh khác ra ngoài còn phải trang điểm, bôi kem chống nắng, chọn lựa quần áo. Quải một túi xách giản đơn, đội nón lưỡi trai rất ‘men’, cô coi như đã chuẩn bị xong xuôi.

Ký túc xá của A Ngạn và A Đức cô đã tới lui rất nhiều lần, chì cần gật đầu chào quản lý một chút có thể đi vào, không cần đăng ký.

“Hey!”

A Ngạn đã sớm chờ cô ở cửa.

“Chào!”

“Anh cầm một cái chìa khóa.”

Trong lúc A Ngạn cầm lấy chìa khóa xe, cô nhìn vào phòng thăm dò một chút.

“A Đức không có nhà sao?”

“Em quên hôm nay là ngày mấy à? Sao mà tên đó ở nhà được chứ!”

Ờ ha. . . Cô cười gượng. Bị đâm một đao, thế nhưng hiện tại huấn luyện đã có kết quả, cô nhanh chóng đem cảm giác đau đớn ấy ném sang một bên.

“Chúng ta đi thôi!”

“Ừ! Xuất phát! !”

Cùng A Ngạn một chỗ rất vui vẻ, hắn rất cẩn thận cũng rất săn sóc cô. Bọn họ đi Kim Sơn tắm suối nước nóng, ăn thịt vịt, sau đó lại một đường từ núi Dương Minh dạo chơi trở về. Trên đường về, hắn còn dẫn cô tới một nhà hàng Pháp ở Thiên Mẫu ăn.

Thức ăn rất ngon, bài trí cũng rất sang trọng, nhà hàng này vừa nhìn là biết thuộc hàng cao cấp, người hầu như ngồi chật các bàn. Nói trắng ra, chỉ có thể nói cô thực sự có cảm giác không phù hợp nổi với tình cảnh dùng cơm quá trang trọng như vầy.

Nếu bảo cô chọn, cô thà rằng đi cửa hàng hải sản giá bình dân.

Thêm nữa là trong nhà hàng đều thuần một màu đỏ “tình nhân”. Được rồi, hôm nay là Valentine, lọ hoa hồng trên bàn nhắc nhở cô.

Lại nói, loại ngày như thế này, loại nhà hàng như thế này, làm sao có bàn trống? Hơn nữa bàn bọn họ ngồi là bàn đặt riêng. . . chẳng lẽ. . . A Ngạn đã sớm đặt trước ư?

Không, không có khả năng đâu nhỉ? Sáng sớm hôm nay hắn mới hẹn cô, rõ ràng là đột nhiên nảy ra ý định đó thôi.

Chỉ có một khả năng, chính là người hắn hẹn không thể tới, cô vừa vặn được hắn trám vào để thay thế.

“Hắc hắc, A Ngạn, anh chơi không đẹp nha!”

“Hả?” Hắn dừng lại động tác cắt thịt, nhướng mày nhìn cô.

Bổ sung thêm chút, A Ngạn ăn cơm Tây quả thức rất là ưu nhã.

“Anh có bạn gái hồi nào?”

“Anh? Anh không có bạn gái.”

“Còn giả vờ!” Cô đem tình huống suy diễn kia thuật lại với hắn một lần.

A Ngạn cong khóe miệng. “Suy luận của em có một phần chính xác, có chỗ lại lệch lạc. Đầu tiên, anh đã có người trong lòng; thứ hai, đúng là anh đặc biệt lên kế hoạch cho hành trình hôm nay. Chỉ có điều em đoán sai ở chỗ —— em không phải người bị túm tới thay thế ai cả, ngay từ đầu anh muốn cùng đi với em.”

A? Biểu tình của Lục Vịnh Tiệp giống như nuốt phải quả trứng vịt.

A Ngạn nói cái gì? Ngay từ đầu đã dự định hẹn với cô. . . ở chỗ như thế này? Trong ngày Valentine? Hắn còn nói hắn có người trong lòng. . . Sẽ không. . . Sẽ không là. . . chứ? !

So với cô, Đỗ Thừa Ngạn rất trấn định, thẳng tắp nhìn vào đôi mắt của cô

“Anh rất thích em. A Tiệp.”

Chuyện này thực quá hoang đường! Lục Vịnh Tiệp thiếu chút nữa từ trên ghế nhảy dựng lên.

“Em? Sao lại là em? Một chút nữ tính cũng không có!”

“Anh nói rồi, cũng có loại con trai thích con gái thẳng thắn, tự nhiên, không giả vờ hơn, chính là anh.”

Đúng! Cô còn nhớ rõ A Ngạn từng nói những lời này, lúc hắn nói ánh mắt xa xăm kỳ diệu, còn khiến cô hoảng sợ.

“A Ngạn, em không biết, ý em là, cho tới bây giờ, chưa từng nghĩ tới. . . . . . Em vẫn coi anh là bạn bè. . .”

“Anh biết.” Hắn cười khổ.

Lục Vịnh Tiệp phát hiện, A Ngạn hay cười khổ, cũng rất đẹp trai. Nam sinh ưu tú như vậy, vì sao lại thích cô? Vì sao cô lại không thể nảy sinh cảm giác ngoài tình bạn bè với hắn?

Trong đầu cô quay cuồng rất nhiều suy nghĩ lung tung loạn xạ, A Ngạn lại nói một câu khiến cô cảm giác dường như mình bị một tấn thuốc nổ làm banh xác! !

“Em thích A Đức.”

Cô trợn to mắt.

“Em, em, em. . .” Cô nói không ra lời, toàn bộ gương mặt đều đỏ lên. Bị người khác một dao đâm trúng yếu điểm, khiến cô hoàn toàn không có năng lực phản ứng.

Tay A Ngạn lướt qua bàn, cầm lấy bàn tay không ngừng run rẩy của cô.

“A Đức không biết thưởng th


pacman, rainbows, and roller s