Disneyland 1972 Love the old s
Thầm Yêu Anh

Thầm Yêu Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321830

Bình chọn: 9.00/10/183 lượt.

nhỏ!

Ở trong lòng mắng chửi chừng trăm ngàn câu thô tục xong, cô đứng lên, đem hộp quà nắm chặt trong tay, đặt ở giữa đống quà của những người khác tặng, trấn định lại, cứng ngắc mở miệng: “Cám ơn.”

Bạn gái của gã suy nghĩ cái gì, cô không phải không rõ, nói thật dễ nghe là tặng quà, thực chất căn bản là biểu thị quyền sở hữu.

Kỳ thực cô ta không cần làm như vậy, cô rất rõ địa vị của cô trong cảm nhận của gã.

Bằng hữu, chỉ là bằng hữu, cho dù là bạn tốt nhất cũng kém người yêu.

“Hôm nay uống nhiều nên hơi mệt, muốn nghỉ ngơi. Cám ơn quà của anh, cũng giúp em gửi lời cám ơn tới bạn gái anh.”

Cô âm thầm ám chỉ với A Đức — anh có thể cút đi được rồi đấy!

“Cái gì?” A Đức vốn tưởng hôm nay thật vất vả mới có thể cùng A Tiệp một chỗ, nghe cô nói như vậy, vạn phần kinh ngạc.

“A Tiệp, em có khỏe không?” Gã lại ngốc nghếch không phát hiện tâm tình của cô đang tuột dốc, ngược lại còn cho rằng cô đang khó chịu ở chỗ nào, lo lắng vươn tay đặt lên trán của cô.

“Không nóng. . .”

“Đã nói với anh chỉ là mệt mỏi thôi, em muốn ngủ.” Đẩy ra bàn tay hiện tại chỉ khiến cô thống khổ, Lục Vịnh Tiệp nói.

“Vậy được rồi.” Tuy rằng không muốn đi, nhưng A Đức cũng chỉ có thể đồng ý: “Anh đi.”

Cô ngay cả tiễn gã cũng lười. Chờ mong càng lớn thất vọng lại càng nhiều, lúc này Lục Vịnh Tiệp cảm nhận được đạo lý này rất sâu sắc.

Nằm ở trên giường, lăn qua lộn lại tận lực mặc kệ gã. Cô nghe được tiếng mở cửa, gã sắp đi sao? Đột nhiên có chút luyến tiếc. . .

Bằng hữu vẫn là bằng hữu mà! Cô hà tất phải nhỏ nhen như vậy, lấy tình bạn bè ra nói, cô bây giờ còn có thể được tận hưởng thời gian cùng gã uống rượu. . .

Hối hận. . . Có một chút. . .

Cô chú ý đến từng tiếng động nhỏ, đương lúc tiếng đóng cửa vang lên, cô cảm nhận được cảm giác đau lòng.

“A Tiệp!”

Là ảo thính sao? Ngay lúc thanh âm của A Đức phát ra sau lưng cô, cô thực sự hoài nghi.

Xoay người, “Không phải anh về rồi sao?”

“Lẽ ra anh đi rồi, thế nhưng lại nhớ ra còn thứ chưa đưa cho em.”

“Vật gì vậy?”

“Quà sinh nhật.”

“Anh vừa tặng rồi mà.” Người này bị bệnh mất trí nhớ sao?

“Vừa rồi cái kia là San San chọn. Cái này mới chính là anh chọn, muốn tặng cho em.”

Từ trong ba lô gã móc ra một bộ quần áo, chẳng có đóng gói bao hộp gì, thế nhưng vừa nhìn màu sắc cùng kiểu dáng, A Tiệp lập tức hét to từ trên giường nhảy dựng lên.

Cô ra tay đoạt lấy bộ đồ thi đấu nọ, lưng áo chính là số hiệu ngôi sao bóng chày cô sùng bái nhất, không chỉ như vậy, còn có chữ kí của anh ta. Cô trợn tròn hai mắt, không dám tin tưởng. . .

Thấy phản ứng của cô, Phàn Đức Phong đắc ý nở nụ cười.

“Mấy tháng trước, anh nhờ một người bạn ở Mỹ mua giúp anh. Bạn của anh cũng mê Yankees giống anh, bắt hắn đi mua đồng phục đôi Red Sox quả thực là muốn lấy mạng của hắn, huống hồ anh còn ép hắn đi xin cho được chữ kí.”

“A Đức!” Cô cảm động ngẩng đầu nhìn gã.

“Thế nào? Vui hay không vui hả?!”

Gã còn chưa có cơ hội nói xong, đã bị tên gia hoả nhà gã bổ nhào tới cắt đứt.

Lục Vịnh Tiệp ôm chặt lấy gã, vui sướng điên cuồng thét chói tai, khiến cái lỗ tai gã bắt đầu đau nhức.

“Rồi, rồi rồi! Anh biết em rất thích.”

Phàn Đức Phong cười khổ chịu đựng ‘bát trảo triền công’ của cô, ấy thế mà gã không ghét, tuyệt không ghét.

Cô vốn bởi vì rất cao hứng mới ôm chầm lấy gã, mãi đến lúc hơi chút bình ổn được cảm giác hưng phấn, mớii ý thức được mình đang tiếp xúc vô cùng thân mật với A Đức.

Cô không nỡ cứ như thế mà buông ra. . . Để cô sa vào niềm vui xa xỉ này một chút đi. . .

A Đức vì quà sinh nhật của cô mà rốn rất nhiều tâm tư; A Đức quan tâm cô; trong lòng A Đức cô cũng có phân lượng. . .

Vậy là đủ rồi, cô không thể tham lam yêu cầu nhiều hơn được. . .

Hay tay ôm sát cổ A Đức, cô đem đôi mắt bộc lộ quá nhiều cảm tình của mình giấu sau lưng gã. . .

——————————-

Lễ Tình nhân càng ngày càng gần, trên đường nơi nơi đều là quảng cáo quà tặng lễ tình nhân, trong trường học khắp nơi đều tràn ngập cảnh các cặp tình nhân sóng vai. Chủ đề mà các sinh viên thảo luận đều là Lễ Tình nhân nên đến chỗ nào ăn, tặng quà gì, đi nơi nào hẹn hò. . .

Thực sự là. . . đủ rồi nha!

Vậy người không có người yêu phải làm sao bây giờ? Bọn thương nhân lòng dạ hiểm độc kia có suy nghĩ tới chuyện đó hay không vậy? Mấy tên may mắn chìm đắm trong bể tình, có từng để ý tới tâm tình của người khác không hả?

Hiển nhiên là không có.

Lục Vịnh Tiệp đối với chuyện bất công bất nghĩa kiểu như vậy là xem không vừa mắt nhất, vì vậy cô leo lên chỗ cao nhất trường học hô to, tổ chức mặt trận liên minh những người độc thân, khởi xướng hoạt động liên tục, bao gồm cảnh cáo các cặp đôi không được làm ra những hành vi vô cùng thân thiết chướng mắt trong vườn trường , khởi xướng hành động kịch, treo băng rôn trắng, ngồi yên. . . chờ đợi, thực sự gây náo loạn một cái cuối tuần. . .

Thế nhưng, mặc kệ không tình nguyện cỡ nào, ngày 14/2 cũng sẽ không biến mất trên tờ lịch.

Ngày này, dù gì cũng sẽ tới.

Chết tiệt hơn nữa là vừa vặn rơi vào cuối tuần, cô có tròn một ngày đêm không có tiết để lên lớp, không có xã đoàn có thể đi, lại không hẹn được