lại gầm gừ một tiếng, Tiểu Xuân bị dọa lập tức lùi về sau. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy Lý Thanh kêu ra âm thanh như thế.
Nhưng tình huống bây giờ, nàng cũng không thể băn khoăn được gì.
“Tránh ra! Huynh tránh ra cho ta!” Tiểu Xuân xông lên “Không thể làm mạnh tay như vậy! Huynh phải để ông ấy nằm ngang—-” Khi Tiểu Xuân cố kéo hắn ra, Lý Thanh lại cuống cuồng gầm khẽ một tiếng, nghiêng người một cái, Tiểu Xuân trượt chân, bị hắn quăng ra xa.
Tay của nàng bị va mạnh lên mặt đất.
“A…” Cả ngày Tiểu Xuân vẫn chưa ăn gì, bây giờ lại bị đẩy như thế thì cảm thấy vô cùng choáng váng. Nàng nhịn đau, ôm tay đứng lên.
Nàng đá một phát sau lưng Lý Thanh: “Nếu huynh muốn ông lão chết thì cứ việc không buông tay đi—–!”
Lý Thanh vừa nghe thấy chữ “chết” thì dáng người cao lớn hơi co lại, hắn cúi thấp đầu, bi thương gầm lên.
“Muốn cứu mạng ông ấy thì huynh biết điều một chút cho ta!” Tiểu Xuân đi đến, tát cho Lý Thanh một cái “Đỡ ông lão lên giường, sau đó đi lấy một chậu nước.”
Lý Thanh hơi lung lay, rốt cuộc thả tay ra, nghe lời Tiểu Xuân đỡ ông lão lên giường, sau đó đi ra ngoài múc nước.
Hắn hơi hoảng hốt, lúc ra ngoài lại quên không khom lưng, đụng bộp một phát vào khung cửa.
Tiểu Xuân: “…..”
Thở dài, Tiểu Xuân từng chút từng chút giúp ông lão thuận khí.
Mặc dù ông lão bị bệnh vô cùng nghiêm trọng nhưng lần này không phải không có cách cứu, chỉ là do giận quá mà thôi. Tiểu Xuân vừa thuận khí cho ông lão, vừa nhớ lại lúc Lý Thanh bối rối lục lọi thuốc, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.
Hắn không hiểu gì cả, cho rằng chỉ cần có thuốc là có thể cứu mạng ông lão. trên đời làm gì có chuyện đơn giản như thế. Nhìn dáng vẻ này của ông lão, e là bệnh của ông không thể kéo dài được nữa.
Ông lão rốt cuộc là gì của hắn, mà khiến hắn hoảng hốt đến mức đó.
Trong lúc Tiểu Xuân suy nghĩ, Lý Thanh đã bưng một chén nước vào nhà. Tiểu Xuân nhận lấy chén nước….
“…..”
Mặt nàng không biểu cảm nhìn chén nước đục ngầu: “Huynh muốn độc chết ông lão à?”
“…..”
Tiểu Xuân thở dài: “Huynh không nhìn thấy được, chén này đã bẩn lắm rồi, không còn chén khác à?”
Lý Thanh lắc đầu.
Tiểu Xuân: “Ông lão không sao, huynh không cần lo, nào, dẫn ta đến chỗ múc nước, ta rửa cái chén luôn.”
Tiểu Xuân nói xong liền ra khỏi ngôi nhà nhỏ, sau đó nàng nương theo ánh trăng nhìn quanh một lần, lại không phát hiện có cái lu nước nào. Nàng xoay người ra sau hỏi: “Bồn nước ở—-?”
Vừa mới nói đến đó, Tiểu Xuân bỗng nhiên bị khiêng lên, còn chưa kịp kêu to thì cả người đã như đang bay.
“A a a—-!” Đợi đến lúc nàng kêu thành tiếng, Lý Thanh đã đi được một đoạn xa rồi.
Ngay lập tức, gió nổi lên bốn phía, cây cối xung quanh lướt nhanh qua.
“Hừm!” Tiểu Xuân thích ứng cục nhanh, đợi nàng kịp phản ứng lại xem chuyện gì đang xảy ra thì lại vui vẻ cười lớn. Lý Thanh dùng một tay khiêng cả người nàng lên, khoác lên vai mình, vừa nhảy về phía rừng sâu.
Tiểu Xuân không phải lần đầu tiên nhìn thấy hắn nhảy, thế nhưng thấy và được trải nghiệm thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lý Thanh di chuyển rất ổn định, Tiểu Xuân không biết rốt cuộc thể chất của hắn thế nào hay hắn đã luyện loại võ công kì quái gì, nàng chỉ cảm thấy hắn đi rất ổn định. Tiểu Xuân nhoài người ra khỏi vai Lý Thanh, nhìn xuống dưới chân hắn. Chân của Lý Thanh không hoàn toàn chạm đất, mỗi một bước nhảy, lòng bàn chân hắn như đang giẫm trên một cái đệm khí, giúp hắn nhảy xa hơn.
Tiểu Xuân thầm nghĩ, khó trách quanh vườn thảo dược không hề có dấu chân.
Con đường này Lý Thanh khá quen thuộc, một lúc sau Tiểu Xuân đã nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, Lý Thanh khom người xuống, mang nàng đi đến gần một cái thác nước.
Thác nước không cao, nước chảy nhẹ nhàng, óng ánh trong đêm hè.
Thác nước đổ xuống, chảy vào một cái đầm nước nhỏ, bắn ra một làn hơi nước mông lung.
Tiểu Xuân đi đến bên đầm nước, nhìn thử một chút. Đầm nước rất sâu, dưới nước đen ngòm, không thể thấy đáy. Nàng quay đầu, Lý Thanh vẫn đứng yên ngay sau lưng nàng, vẻ mặt hơi hoang mang.
Tiếng thác nước chảy rất lớn, ào ào, lúc Tiểu Xuân không nói gì, Lý Thanh khó có thể nhận ra nàng đang ở đâu.
Tiểu Xuân ngồi cạnh đầm nước, cầm cái chén rửa sạch. Đó là một cái chén bằng sứ, miệng chén đã bị mẻ, dưới đáy chén còn dính vết bẩn khó rửa, Tiểu Xuân cố chà rửa thật mạnh tay.
Chắc hắn không dùng cái chén này để uống nước đâu nhỉ, còn không thì dùng chén này đút nước cho ông lão uống…..Trong lòng Tiểu Xuân tự hỏi, nghĩ đến việc ông lão có thể sống đến tận bây giờ quả thật là không đơn giản.
Nàng rừa chén xong, lại đứng lên, xoay đầu thấy Lý Thanh đang đứng đó như đầu gỗ. Nàng cố ý nín thở, rón ra rón rén đi đến cạnh Lý Thanh, Lý Thanh vẫn không hề phát hiện ra.
“A a a—-!”
Tiểu Xuân chợt kêu to, Lý Thanh giật bắn cả người, vội lui về sau mấy bước, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi nhưng lại có phần ngạc nhiên.
“Ha ha ha ha!” Tiểu Xuân chỉ Lý Thanh đã lui về sau mấy bước, không nhịn được cười to: “Bị ta dọa rồi đúng không, nhìn cái dáng vẻ nhát gan của huynh kìa, nói cho huynh biết, đây là hậu quả vì huynh dám đẩy ta!”
“……….”