rách Thái Âm nhuốm máu.”
“Ồ?” Cổ họng Vệ Thanh Phong bị mũi kiếm lướt qua, rỉ chút máu. Y nhìn Lý Thanh, bình tĩnh nói: “Vậy ban đầu ngươi tặng nàng kiếm khí, là muốn nàng nhuốm máu của ai?”
…..
Yên lặng.
Vẫn là yên lặng.
Qua một lúc sau, Lý Thanh vẫn không nói.
Vệ Thanh Phong giương mắt nhìn hắn, phát hiện hắn đang ngơ ngác đứng tại chỗ.
“Là ta….” Chẳng biết từ lúc nào, gió mạnh xung quanh đã tiêu tán, Lý Thanh lẩm bẩm: “Là ta đã cho nàng kiếm khí đó….Là ta ư?” Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Vệ Thanh Phong.
“Làm sao ngươi biết người tặng kiếm khí cho nàng là ta?”
Vệ Thanh Phong: “Không phải ngươi thì còn là ai nữa.”
Lý Thanh chợt nhớ đến lời của Hạ Hàm Chi.
Có người khác tặng kiếm khí Thái Âm cho nàng… Ngươi tin à?
“Thật sự là ta…”
Vệ Thanh Phong nhìn Lý Thanh vẫn đang lẩm bẩm, chậm rãi xoay người, chuẩn bị rời đi. Lý Thanh phát hiện, lập tức đứng chắn trước mặt Vệ Thanh Phong.
“Nàng là ai?”
Vệ Thanh Phong không nói.
Giọng Lý Thanh trở nên tàn bạo, gằn từng chữ: “Ta hỏi ngươi, nàng là ai?”
Vệ Thanh Phong: “Tránh ra.”
Lý Thanh giận tím mặt: “Ngươi thật to…“
“Lý Thanh.” Vệ Thanh Phong giơ một tay lên, khẽ đặt lên vai Lý Thanh, Lý Thanh lập tức cứng đờ.
“Đừng làm loạn.”
Một câu nói, tất cả đều kết thúc.
Chẳng biết vì sao, cơn giận của Lý Thanh lại biến mất một cách khó hiểu như thế.
“Ngươi đã đi con đường của mình, vậy thì hãy thuận theo thiên mệnh đi. Những chuyện trước kia, nếu đã nhập vào kiếp số, thì cũng đừng lưu luyến nữa.”
“Kiếp số….”
Giọng nói Vệ Thanh Phong trầm thấp, chậm rãi, tựa như một trưởng bối lạnh lùng lại thâm trầm, nhưng nếu nghe kĩ, trong giọng nói kia lại có một phần tình nghĩa khó có thể nhận ra.
“Hạ Thu xuất thân chính thống, nay lại chính là kì tài kiếm thuật đệ nhất, nếu hai người hỗ trợ lẫn nhau, kiếm đạo sẽ ngày càng được nâng cao, đừng dây dưa những chuyện trước đây nữa.” Vệ Thanh Phong ngừng một lúc rồi khẽ nói: “Hãy buông tha cho nàng đi….”
Câu nói vừa dứt, gương mặt Lý Thanh lại càng trắng hơn mặt Vệ Thanh Phong mấy phần.
“Ta chỉ muốn biết trước kia đã xảy ra chuyện gì…”
Vệ Thanh Phong: “Chỉ là một câu chuyện xưa rất bình thường mà thôi.”
“Câu chuyện ấy có gì?”
Vệ Thanh Phong cười nhạt, khẽ nói: “Có non có nước, còn có hai kẻ ngốc.”
Đôi môi Lý Thanh khẽ run: “Còn gì nữa?”
Vệ Thanh Phong nhìn người trước mặt, khẽ nói: “Chỉ có thế thôi.”
Lý Thanh đứng đó sững sờ.
Vệ Thanh Phong vỗ vỗ vai Lý Thanh, sải chân bước qua.
Lý Thanh xoay người, do dự nói: “Thương thế của ngươi…”
Vệ Thanh Phong: “Không sao.”
Rời khỏi sân, Vệ Thanh Phong đi xuống núi.
Nửa đường, y giơ tay vuốt vuốt ngực, cảm thấy luồng khí mạnh mẽ trong cơ thể vẫn chưa tiêu tán.
“Thật đúng là xưa không bằng nay….”
Vệ Thanh Phong hít thật sâu, ngẩng đầu nhìn trời.
Chân trời là một màu xanh xám, có cảm giác đè nén.
Vệ Thanh Phong nhìn bầu trời như thế, nhất thời cũng cảm thấy hoảng hốt. Y nhớ lại những chuyện trước kia, phát hiện những điều mình nói, đúng là không hề sai.
Non, nước, và hai kẻ ngốc. Ngoài những điều đó ra, không còn gì khác.
Hồi lâu sau, Vệ Thanh Phong chậm rãi thở dài, bất đắc dĩ cười một tiếng.
“Đúng là một câu chuyện xưa rất bình thường….”
Trong sân, Lý Thanh vẫn đứng ngơ ngác ở đó một lúc lâu, hắn kéo tấm vải trên mắt xuống, nhắm hai mắt, khẽ vuốt ve tấm vải ấy.
Gió quanh quẩn bay quanh hắn, dịu nhẹ thổi lướt qua gương mặt hắn.
Hôm đó, mây mù phiêu đãng, sông núi vang vọng, những cánh hoa Vân Đào bay đầy trời…
Tựa như cả trời đất đều đang an ủi cho kiếm linh đang hoang mang này.
Hai ngày sau đó, Lý Thanh cứ như đã biến mất vậy, không thể tìm được tung tích.
Mới đầu Tiểu Xuân còn lén lút đi ngang qua căn viện ấy, sau đó nàng chuyển thành nghênh ngang đi qua đi lại trước cửa, vậy mà bên trong không hề có chút động tĩnh gì.
Nhớ tới thái độ của Lý Thanh hôm đó, Tiểu Xuân vẫn hơi lo lắng cho hắn, thế nhưng hai ngày nay phải lo việc tổ chức đại hội luận kiếm khiến nàng bận đến chân không chạm đất, cũng không còn tâm trí đâu mà lo cho Lý Thanh.
“… Cái đám môn phái này!” Vương Thành kéo tay áo, vừa cầm giỏ vừa oán trách “Cả đám giàu nứt vách, thế mà đến tham gia đại hội luận kiếm chẳng thèm mang theo tí lương khô nào!”
Trong giỏ là một đống bánh màn thầu trắng bóc, Tiểu Xuân đi đến nhìn một cái, đau lòng nói: “Tốn hết bao nhiêu tiền của chúng ta, cuối cùng đều vào bụng bọn họ, thật là… Aizz!”
Huynh đệ Vương Thành cũng rất đau lòng, Tiểu Xuân thừa dịp hai người họ không chú ý, lén cầm một cái bánh bao, nhét vào trong tay áo.
“Chúng ta đưa cái này tới đó đi thôi, đại sư huynh vẫn đang chờ đấy, chậm trễ chút xíu không khéo bọn người bang Long Kiếm ăn ta luôn ấy.”
Tiểu Xuân vẫy vẫy tay: “Đi đi đi đi.”
Sau khi huynh đệ Vương Thành đi, Tiểu Xuân ngồi một mình trong bếp, nàng ngồi xuống một băng ghế nhỏ, sau đó lấy cái bánh màn thầu ra ngửi ngửi.
“Hê hê, thơm quá….”
Tiểu Xuân nhìn cái bánh màn thầu trắng bóc, nàng chia làm đôi, dùng một miếng vải gói kĩ, sau đó hít sâu, há miệng thật lớn, cắn lên nửa cái bánh màn thầu còn lại.
“Cô đang làm gì đó?”
“
