ý Thanh rút tay về, tung người, vô hiệu hóa kiếm lực, sau đó khoanh tay đứng tại chỗ.
Vệ Thanh Phong đi đến đằng sau Tiểu Xuân, vịn bả vai nàng, khẽ ôm nàng từ phía sau.
Tiểu Xuân vuốt vuốt cánh tay, ngẩng đầu.
“Đại sư huynh.”
“Ừm.” Vệ Thanh Phong cúi đầu nhìn nàng, khẽ nói: “Luyện kiếm xong rồi à?”
Tiểu Xuân gật gật đầu: “Luyện xong rồi.”
Vệ Thanh Phong: “Đằng trước có mấy môn phái vừa đến, khoản hơn ba mươi người, Ngô Sinh đang tiếp khách, muội đi sắp xếp chỗ ở cho khách.”
?
Sắp xếp chỗ ở?
Không phải đã sắp xếp xong rồi sao…
Tiểu Xuân chớp chớp mắt.
Vệ Thanh Phong cũng chớp chớp mắt.
À….
Tiểu Xuân bừng tỉnh, cảm kích cười với Vệ Thanh Phong, nói: “Được được, ta đi đây.”
“Đợi đã.”
Một giọng nói trầm thấp truyền đến, Tiểu Xuân và Vệ Thanh Phong đều nhìn sang. Lý Thanh cứ như một ngọn núi đứng bên cạnh.
Vệ Thanh Phong thản nhiên nói: “Các hạ có chuyện gì à?”
Lý Thanh chậm rãi giơ tay lên, Vệ Thanh Phong lặng lẽ chắn ở trước mặt Tiểu Xuân. Lý Thanh vươn ra một ngón tay… hai mắt hắn bị bịt kín nhưng lại chỉ chính xác hướng Tiểu Xuân.
“Ta muốn nàng ấy ở lại.”
Lục Tiểu Xuân được Vệ Thanh Phong cao lớn đứng chắn, không thể nhìn thấy Lý Thanh, nàng định thò đầu ra, lại bị Vệ Thanh Phong kìm trở lại.
“Nếu là đệ tử của Kiếm Các tiếp đón không chu toàn, Kiếm Tôn có thể cho tại hạ biết.”
Lý Thanh không tỏ vẻ gì, tay cũng không động.
“Ta muốn nàng ấy ở lại.”
Vệ Thanh Phong yên lặng một lúc, giương mắt nhìn Lý Thanh.
“Nếu ta nói không thì sao?”
“Hửm…?”
Một tiếng hỏi khẽ, lại không hề che giấu cảm giác áp bức.
Gió vốn đang thổi nhẹ lại lập tức trở nên cuồng bạo!
“Ối!” Tiểu Xuân bất thình lình bị gió lớn thổi trúng, nhắm chặt hai mắt lại, mãi một lúc sau mới có thể mở mắt ra.
Trời đất lạnh băng, Lý Thanh và Vệ Thanh Phong đứng đối diện nhau, vạt áo hai người bay bay trong gió, nhưng cả hai người đều đứng vô cùng vững vàng.
Trời đất quay cuồng, người không nói, kiếm cũng không.
Gió mạnh gào thét, thứ đang chuyển động chính là không khí trong núi, thứ không hề nhúc nhích, lại chính là khí khái của con người.
Không biết yên lặng đã bao lâu, Lý Thanh thản nhiên nói một câu.
“Không tồi.”
Lời vừa dứt, gió cũng ngừng.
Nhưng Vệ Thanh Phong vẫn không hề chuyển động.
Tiểu Xuân cảm thấy không khí hơi lạ, nàng thử ló đầu ra nhìn mặt Vệ Thanh Phong. Sắc mặt Vệ Thanh Phong nặng nề, mặt hơi trắng bệch. Nàng kéo tay áo Vệ Thanh Phong, khẽ gọi y.
“Đại sư huynh?”
Vệ Thanh Phong cúi đầu, sờ sờ đầu Tiểu Xuân. Tiểu Xuân hơi lo lắng nhìn y, Vệ Thanh Phong cười nhạt một tiếng, nói: “Ta không sao, muội đi đi.”
“Thế nhưng…” Tiểu Xuân liếc nhìn Lý Thanh.
Vệ Thanh Phong: “Ở đây giao cho ta, muội ra ngoài hỗ trợ đi.”
Tiểu Xuân còn muốn nói gì đó, Vệ Thanh Phong lại bình tĩnh nhìn nàng, Tiểu Xuân há miệng, cuối cùng vẫn gật gật đầu rời đi.
Vệ Thanh Phong yên lặng nhìn Tiểu Xuân rời đi, mãi đến khi nàng biến mất khỏi tầm nhìn, y bỗng phun ra máu, trên mặt đất lập tức hiện ra một mảng đỏ sẫm, nhưng lưng y cũng chỉ cong trong một lúc, Vệ Thanh Phong lấy tay xoa xoa khóe miệng nhiễm đỏ, đứng thẳng dậy.
Lý Thanh vẫn đứng chắp tay sau lưng, hắn mặc một bộ quần áo màu đen, cứ như một vị thần nơi núi sâu, đứng sừng sững bên vách núi.
Vệ Thanh Phong chậm rãi giơ tay lên, sờ sờ tai mình, khẽ nói: “Ta nghe thấy.”
Lý Thanh: “Nghe thấy gì?”
Vệ Thanh Phong: “Sát ý của ngươi.”
Lý Thanh không nói, môi của hắn cong thành một đường cong quỷ dị, cười như không cười.
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.”
Vệ Thanh Phong: “Vậy sao?”
Lý Thanh: “Sao ta lại muốn giết ngươi?”
Vệ Thanh Phong: “Điều này ngươi phải tự hỏi bản thân mình rồi.”
Lý Thanh: “Ngươi biết ta.”
Vệ Thanh Phong khẽ lắc đầu: “Điều này không quan trọng.”
Lý Thanh: “Vậy thì cái gì mới quan trọng?”
Vệ Thanh Phong chậm rãi giương mắt, nhìn gương mặt rõ nét của Lý Thanh, tầm mắt của y dừng lại ở tấm vải bịt mắt kia. Vệ Thanh Phong lẳng lặng nói: “Quan trọng là, ngươi có hiểu rõ chính mình hay không.”
Lý Thanh yên lặng hồi lâu, sau đó lại nói: “Vì sao ngươi lại muốn tẩy trừ kiếm khí trong cơ thể nàng?”
Vệ Thanh Phong: “Có lưu lại cũng vô dụng.”
“Hửm…?” Chân mày Lý Thanh khẽ nhíu, một luồng kiếm khí lại như áp bức mà xuất hiện.
Sắc mặt Vệ Thanh Phong vẫn không đổi: “Nàng không cần những thứ này, thứ kiếm khí này đối với nàng, là họa, không phải là phúc.”
Lý Thanh: “Khí Thái Âm, là ước mơ của biết bao nhiêu người, ngươi cũng không hề hỏi nàng, thì làm sao biết nàng không cần?”
Vệ Thanh Phong: “Không cần hỏi.”
“Cái gì?”
Vệ Thanh Phong: “Có một số việc, ta không muốn hỏi, cũng không cần hỏi.”
Lời nói bình thản của y lại như hàm chứa ý gì đó. Trong lòng Lý Thanh không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu, hắn giơ tay lên, hai ngón tay hóa thành một thanh kiếm vô hình, đặt ngay cổ họng Vệ Thanh Phong.
“Ta nương tay….” Giọng Lý Thanh trầm đến không thể trầm hơn nữa “Là vì nể phục kiếm cốt* của ngươi….”
(*cốt trong cốt cách, phẩm chất)
Vệ Thanh Phong vẫn không lui nửa bước, cứ đứng đó mặc cho mũi kiếm chỉ vào họng mình.
“Nếu ngươi vẫn cứ trả lời không đúng trọng điểm, đừng t
