XtGem Forum catalog
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328675

Bình chọn: 9.5.00/10/867 lượt.

ng nói :

-‘‘Chỉ hy vọng hắn không cần giống cha hắn, như vậy mới tốt.’’

Thanh nhi nhìn về phía phương hướng Tử Lạc Vân rời đi cười nói :

-‘‘Tiểu thư, Vân nhi bây giờ vẫn còn nhỏ, kỳ thật hắn giống cô gia

cũng không phải có cái gì không tốt nha! Cô gia năm đó tuy rằng khi dễ

tiểu thư nhưng hắn cũng rất yêu tiểu thư, không phải sao?’’

Nghĩ đến sự tình năm đó, trên dung nhan tuyệt mỹ của Diệp Lạc hiện lên một nụ cười ảm đạm, nàng thở dài một hơi nhẹ giọng nói :

-‘‘Chỉ hy vọng hắn đừng giống Tử Dạ, không nên thương tổn nữ nhân thích mình.’’

Thanh nhi biết Diệp Lạc lại đang nghĩ tới Diệp Linh, nàng trầm mặc một hồi bỗng nhiên nói :

-‘‘Tiểu thư, năm đó nhị tiểu thư chết đi cũng không phải lỗi của

người, người đừng phiền muộn trong lòng nữa! Kỳ thật trong lòng nhị tiểu thư biết rằng cô gia sớm đã không hề yêu nàng, nàng không thể buông tay nên mới lựa chọn con đường kia, cho nên tiểu thư cùng sự việc đó không

có quan hệ, sự tình đã qua nhiều năm như vậy người cũng đừng tự trách

nữa!’’

Diệp Lạc hít thật sâu một hơi rồi lại thở dài nói :

-‘‘Thanh nhi, cám ơn muội. Hôm nay là ngày vui của muội và đại ca, ta không nên nói điều này!’’

Thanh nhi có điểm thẹn thùng cúi đầu xuống, qua một hồi lâu mới nói :

-‘‘Tiểu thư, kỳ thật nô tỳ mới phải cám ơn người, nếu không có người thì sẽ không có nô tỳ của hôm nay rồi!’’

Diệp Lạc đứng lên đi đến bên cạnh Thanh nhi vươn tay nhẹ nhàng vì

nàng vuốt lại những sợi tóc bay tán loạn, thanh âm trìu mến nói :

-‘‘Thanh nhi ngốc, muội đang ở đây nói cái gì đó? Muội về sau là chị dâu của ta, không được tự xưng mình là nô tỳ, biết chưa?’’

Thanh nhi ngượng ngùng gật gật đầu, một lát sau nàng bỗng như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu nhìn Diệp Lạc hỏi :

-‘‘Tiểu thư, qua ít ngày nữa, người thật sự muốn đem Vân nhi đưa vào trong cung sao?’’

Nghe Thanh nhi nhắc tới vấn đề này, Diệp Lạc trầm mặc một hồi, sâu kín nói :

-‘‘Đây là năm đó Tử Dạ đáp ứng hắn, vốn muốn đợi hắn thú phi sinh hạ

hoàng tử, Vân nhi sẽ không phải hồi cung, nhưng là đã nhiều năm như vậy, hắn lại vẫn không có thú phi. . . . . . .’’

//Tử Ảnh như thế này càng làm Diệp Lạc thêm áy náy thôi, chắc cũng muốn Diệp Lạc không quên được, chung quy ai cũng ích kỉ cả//

Nói tới đây Diệp Lạc khẽ thở dài một hơi :

-‘‘Đã qua nhiều năm như vậy, người làm ta cảm thấy áy náy nhất chính

là hắn! Năm đó hắn vì thành toàn cho ta và Tử Dạ nên mới ở lại trong

cung, nơi vốn không thuộc trách nhiệm của hắn, Thanh nhi ta cảm thấy

thực có lỗi với hắn. . . . . . . .’’

Thanh nhi trầm mặc, nàng không biết nên nói như thế nào, nàng biết

người Diệp Lạc đang nói đến là Ứng Vương Tử Ảnh, cũng chính là đương kim hoàng đế Tây Lương.

Tình cảm mà Tử Ảnh giành cho Diệp Lạc bất cứ ai cũng đều rõ ràng, năm năm trước Diệp Lạc cùng Tử Dạ rời khỏi hoàng cung ẩn cư ở Thủy Vân cung đối với Tử Ảnh thương tổn sâu đậm.

Nhưng dù sao đó cũng là lựa chọn cuối cùng của hắn, hơn nữa tình yêu

không thể miễn cưỡng, cho dù ở năm năm trước Tử Dạ chết đi, Diệp Lạc

cũng sẽ không đến với Tử Ảnh.

Mà tình yêu của hắn chung quy cũng chỉ là một bi kịch. Trái tim hắn chú định đã cả đời cô độc .

Diệp Lạc vỗ nhẹ bả vai Thanh nhi đứng lên cười nói :

-‘‘Thanh nhi, muội hôm nay rất đẹp! Đại ca chốc lát nhìn thấy nhất định sẽ thật cao hứng.’’

Thanh nhi nghe xong nháy mắt đỏ bừng cả mặt, nàng gục đầu xuống nhẹ giọng nói :

-‘‘Tiểu thư, người lại chê cười ta?’’

Diệp Lạc cười nói :

-‘‘Ta làm sao chê cười muội? Được rồi tân nương tử, bên ngoài yến hội đã bắt đầu, ta phải đi đây, muội cứ an tâm ở trong này chờ đại ca

thôi!’’

Nói xong Diệp Lạc không đợi Thanh nhi đáp lời liền xoay người rời khỏi tân phòng.

Đi ra ngoài Diệp Lạc cũng không hướng đến đại đường, mà là đi về phía hoa viên phía sau phủ.

Trong vườn hoa vẫn như vậy, gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hoa thơm ngát.

Diệp Lạc hít thật sâu một hơi, cất bước đi thẳng về phía trước, bỗng

nhiên ở cách đó không xa ở bên cạnh bờ ao nở đầy hoa sen, một thân ảnh

màu trắng xuất hiện trong tầm mắt của nàng.

Nàng mơ hồ thấy người đó mỉm cười hướng nàng đi tới.

Tử Ảnh đứng bên cạnh bờ ao, dung nhan tuấn mỹ nhìn Diệp Lạc, trầm giọng nói :

-‘‘Lạc nhi, nàng quả nhiên ở nơi này.’’

Diệp Lạc đứng bên cạnh hắn, đôi mắt thu thủy thật sâu chăm chú nhìn khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ kia, nhẹ giọng nói :

-‘‘Ngươi vẫn khỏe chứ?’’

//Thực ra ta không thích phiên ngoài truyện này chút nào, nhưng vì yêu cầu nghề nghiệp, đành cắn răng edit hết vậy//

Phiên ngoại – Đối với hắn áy náy 2

Edit: Muỗi Vove

Tử Ảnh không trả lời câu hỏi của Diệp Lạc mà cúi xuống nhìn nàng, nhẹ giọng nói

-‘‘Lạc nhi, nàng vẫn đẹp như thế, một chút cũng không thay đổi, hoàng huynh. . . . . . . Hắn đối với nàng có tốt không?”

Tuy rằng đã xa cách nhiều năm như vậy, nhưng Diệp Lạc vẫn không cách

nào đối diện với ánh mắt si tình của hắn, nàng thản nhiên quay đầu đi

chỗ khác nói:

-“Ta rất khỏe, chỉ là ngươi vì sao không nạp phi?”

Bên môi Tử Ảnh xẹt qua một ý cười thê lương, thản nhiên nói:

-‘‘Lạc nhi, nàng muốn ta nạp phi như vậy sao?”

Đối mặt với câu hỏi