Polly po-cket
Thái Tử Phi Thăng Chức

Thái Tử Phi Thăng Chức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329375

Bình chọn: 9.5.00/10/937 lượt.

nhưng họ đều là phụ nữ. Đã là phụ nữ thì cách đánh

nhau cũng chẳng chệch đi đâu được, cứ như được luyện từ cùng một lò ra:

đá đấm, cấu, véo, cào, xé… tuyệt đối không thiếu cái nào.

Cô bạt tai tôi thì tôi tát lại cô, cô tát tôi thì tôi cũng vả lại cô… Nó giống như diễn trò, chẳng mấy tác dụng.

Có một sự thật đã được thực tế chứng minh, đó là: trước hết phải nắm được

tóc đối phương đã, sau đó thì muốn đấm muốn đá gì cũng được.

Hoàng thị và Vương thị hoàn toàn quên sạch thể diện của phi tần, chiến đấu vô cùng hăng hái. Các cung nữ xung quanh vội tiến lên ngăn cản, một cung

nữ của Vương thị không biết lôi kéo Hoàng thị thế nào mà khiến Hoàng thị hai mắt đảo một vòng, ngất ngay tại chỗ.

Đám đông sững sờ, thất kinh.

May mà Vương thị còn giữ được bình tĩnh, vội ra lệnh cho các cung nữ đưa

Hoàng thị đến chỗ gần nhất là cung của Trần thục phi, sau đó phái người

đi bẩm báo với Hoàng hậu và triệu thái y.

Khi tôi đến nơi, Vương thị tóc mây xõa xượi, vẻ mặt thất thần đang đứng ở ngoài điện, vừa nhìn thấy tôi thì lập tức quỳ xuống, vừa khóc vừa nói: “Thần thiếp sai rồi,

xin Hoàng hậu nương nương trách tội”.

Tôi liếc cô ta một cái, cũng chẳng thèm để ý đến nữa, bước thẳng vào trong điện.

Tống thái y đang bắt mạch cho Hoàng thị vẫn hôn mê, vẻ mặt ông ta hơi hoang

mang. Tôi quan sát kỹ hơn, tốt rồi, lại còn mồ hôi đầy đầu nữa chứ.

Tôi hỏi: “Thế nào rồi?”.

Tống thái y không trả lời, chỉ đứng dậy, run cầm cập quỳ gối trước mặt tôi

rồi mới mở miệng nói: “Hoàng hậu nương nương, đây, đây, đây…”.

Tôi hơi sốt ruột: “Rốt cuộc là thế nào? Có gì cứ nói thẳng ra đi”.

Tống thái y cúi thấp đầu xuống, nói tiếp: “Xin, xin, xin Hoàng hậu nương nương cho những người khác lui ra”.

Tuy hơi ngạc nhiên nhưng tôi vẫn làm theo lời ông ta. Đợi cho đám Trần thục phi lùi ra ngoài điện hết, mới nghe thấy tiếng nói căng thẳng của Tống

thái y: “Sức khỏe Hiền phi nương nương không có vấn đề gì lớn”.

Tôi nhẹ cả người, chỉ cần đừng có đánh nhau đến bị thương nặng là được.

Tống thái y thận trọng nhìn tôi, lại nói tiếp: ” Hiền phi, Hiền phi, Hiền phi có thai hơn ba tháng rồi”.

Tôi sửng người, lúc sau mới thấm được nội dung trong lời nói của Tống thái y, lập tức trả lời: “Chuyện tốt mà”.

Nhưng vẻ mặt của Tống thái y lại vô cùng kỳ lạ, ông ta nhìn quanh, sau đó nhẹ nhàng xòe tay ra: “Hơn ba tháng rồi”.

Đã hơn ba tháng rồi cơ à? Thế lại càng tốt, thai nhi đã ổn định rồi không

dễ xảy ra chuyện được. Chả trách mà trước đó Hoàng thị cứ kêu sức khỏe

không tốt, thì ra là đã có thai, bây giờ nghĩ lại thì thấy có lẽ cô ta

muốn giấu chuyện. Phải nói là tâm cơ của những người đàn bà trong hậu

cung thật không đơn giản, đến cả việc mang thai mà cũng phải giấu giếm

như kẻ trộm vậy.

Có điều, sao bỗng dưng tôi cảm thấy có gì không đúng!

Tống thái y cứ như sợ tôi không biết tính, lại giơ ba ngón tay lên, nhấn mạnh: “Hơn ba tháng rồi, ba…”.

Trong đầu nổ ầm một tiếng, tôi lập tức hiểu rõ mấu chốt của vân đề.

Hoàng đế về cung chưa được hai tháng, Hoàng hiền phi lại có thai hơn ba tháng rồi… Chuyện này và truyền kỳ “Chồng ra trận hai mươi năm, trở về con

trai đã tròn mười tám tuổi” có phần giống nhau.

Mấu chốt là… rốt cuộc là ai làm?

Tôi và Tống thái y tròn mắt nhìn nhau, không nói được câu gì.

Làm thế nào bây giờ? Chuyện này, nếu ở xã hội hiện đại thì chỉ cần một tờ

giấy ly hôn là xong, mời được luật sư tốt thì không khéo Hoàng thị còn

đòi được tiền nuôi dưỡng từ Tề Thịnh ấy chứ!

Nhưng bây giờ lại

không phải là xã hội hiện đại, theo cách nói trong sách sử thì đây là xã hội tập quyền phong kiến độc ác. Ngươi dám cắm sừng lên đầu hoàng đế

thì hoàng đế sẽ giết cả nhà ngươi, còn nhân tiện xóa sổ luôn họ hàng nội ngoại nhà ngươi luôn ấy chứ!

Tôi suy nghĩ rất lâu, thấy một

mình mình không thể giải quyết nổi chuyện này, liền quyết định sai người để ý đến Hoàng thị, Vương thị và Trần thị cùng các cung nữ của họ, còn

bản thân thì dẫn Tống thái y đến gặp Thái hoàng thái hậu.

Thái

hoàng thái hậu vừa nghe xong chuyện thì ngẩn người ra, tiếp đó mặt liền

biến sắc. Nhưng gừng càng già càng cay, trước tiên người bảo tôi lấy cớ

chuyện đánh nhau này nhốt Hoàng thị và Vương thị lại, sau đó bí mật phái người xét hỏi chuyện của Hoàng thị.

Rất nhanh sau đó, cung nữ của Hoàng thị bèn khai ra, thì ra gian phu là một tên thái y trẻ tuổi của Thái y viện.

Trước đó một thời gian Hoàng thị đã kêu cơ thể không được khoẻ, cứ vài ba

ngày lại cho mời thái y đến bắt mạch chẩn bệnh, mọi người đều không để

ý, ai ngờ cô ta lại ngang nhiên mời thái y lên giường luôn…

Tôi

đờ người ra, gan của Hoàng thị thật không nhỏ. Đương nhiên, gan của tên

thái y kia còn to hơn, dám cắm sừng lên đầu Hoàng đế.

Chuyện này không thể giấu Tề Thịnh được, tôi chọn thời điểm khi tinh thần anh ta tương đối tốt, khéo léo kể lại chuyện này.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần đợi Tề Thịnh nổi trận lôi đình, nhưng ai ngờ nghe xong, Tề Thịnh chỉ chau mày, mắt chẳng thèm rời khỏi tấu chương, hờ

hững nói: “Ban cho Hoàng thị một dải lụa trắng, còn Vương thị và Trần

thị thì cứ trực tiếp đưa