Old school Swatch Watches
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327103

Bình chọn: 9.5.00/10/710 lượt.

biết chừng còn khiến tình hình trở nên trầm trọng. Còn giả sử bất động, chẳng may huyết long một phát vặn chết Yên Vũ thì phải làm thế nào? Nó là linh vật mà cả

Trung giới đều khiếp sợ. Mỗi lần xuất hiện đều mang theo oán khí đầy

trời. Nếu không cẩn thận, sẽ làm hại rất nhiều người vô tội.

Keng!

Con dao nhỏ cuối cùng cũng bị huyết long dùng chiếc đuôi dễ dàng hất văng

xuống đất. Cái đầu có sừng của nó đột ngột dụi mạnh vào người Yên Vũ với thái độ vừa giận dỗi vừa thương nhớ. Giữa màn mưa tầm tã, Young Min vẫn nhìn rất rõ dai dòng nước đỏ rực đang ứa ra từ khóe mắt con vật.

Nó đang khóc.

Con vật ấy đang rơi lệ vì Yên Vũ…đang đau đớn vì vợ anh…

Nhưng chỉ được mấy giây thì huyết long đã đột ngột buông rơi cô ấy xuống đất. Nó gầm lên một tiếng thật to trước khi lao mình xuống mặt hồ và biến

mất. Tất cả đều nhanh chóng và ngỡ ngàng y hệt lúc Thần Tuyên từ bỏ sự

sống. Để lại mình Yên Vũ nằm dài trên mặt đất đầy bùn, bên cạnh là con

dao nhỏ.

Tiếng kêu gào của cô hoàn toàn bị nuốt chửng bởi âm thanh ầm ĩ từ cơn mưa.

Bàn tay vung vẩy, đánh loạn xạ xuống vũng nước. Sình bùn cũng theo đó mà bắn lên, lấm hết vào áo và gương mặt nhăn nhúm của cô. Cái chết của chị đã đánh lùi mọi ý chí sống còn trong Vũ, khiến cô chẳng còn chút động

lực để chịu đựng thêm nữa. Nhưng Yên Vũ lại hèn nhát đến độ chỉ cầm dao

đâm vào bụng một nhát mà mãi vẫn không làm được. Chạy đến đây tìm con

rồng lại bị vẻ hung hăng của nó làm cho sợ chết khiếp.

Suốt từ tối hôm qua đến giờ, cô chạy hết nơi này đến nơi khác, cuối cùng

cũng quay lại chỗ này. Đây là nơi còn lưu giữ nhiều giây phút tâm sự vui vẻ giữa hai chị em. Bốn năm trời bám víu vào hy vọng Thần Tuyên có lẽ

đã nghĩ lại hoặc thương tình đến gặp cô dưới địa ngục lần cuối. Yên Vũ

cuối cùng cũng biết được sự thật. Anh rể cô thì ra đã đau lòng đến mức

muốn vứt bỏ quá khứ. Đến việc mình bị tống giam vào địa ngục mà anh ấy

cũng biết, làm sao có thể…

Sau đó, khi nghĩ đến chị Yên Nhi chỉ vừa ra đi cách đây hai ngày, Vũ thấy

trong lòng vừa đau đớn bởi cảm giác tội lỗi, vừa đau đáu sự tiếc nuối.

Giá như cô có thể thu lấy can đảm sớm vài ngày…và cương quyết đến tìm

Tuyên sớm vài tháng…thì chị ấy đã không phải chết. Giá như năm ấy đừng

ngu ngốc nhận lời…Giá như sau khi gặp Young Min cô chịu nói rõ…Giá

như…Giá như….

Thần Tuyên mắng cô, nói trái tim Vũ chưa từng biết nghĩ cho người khác cũng

không hề quá đáng. Cô chỉ biết sống hết mình với tình yêu của bản thân

mà thôi. Gia đình chị Yên Nhi chính vì cô mà tan nát. Yên Vũ nếu không

chết sẽ không có cách nào để đền tội. Vậy mà con vật khi nãy còn cứu cô. Nước mắt nó khiến trái tim Vũ bỏng rát. Thái độ khuyên nhủ và cái ôm

gần gũi cứ ý hệt Yên Nhi ngày ấy…

Dù cho cô có làm nên tội lỗi gì thì trái tim người chị vẫn dịu dàng tha

thứ. Dù hai người có âm dương cách biệt, sự quan tâm mà Yên Nhi dành cho cô vẫn tồn tại…Thứ tình cảm bất diệt ấy khiến Yên Vũ suýt nghẹt thở. Cô làm sao có thể sống tiếp khi biết bản thân đã hại chết người yêu thương mình nhất?

Quơ quào tìm kiếm lưỡi dao vừa bị vứt đi lúc nãy, cô tập trung nhớ đến

những lời sỉ vả của Tuyên rồi vung tay chém mạnh. Nhưng lưỡi dao chỉ đi

được hai phần ba chặn đường đã bị một bàn tay khác chụp lấy.

- Em muốn tìm cách trốn tránh để giải quyết vấn đề sao? - Young Min gần như gầm lên vì tức giận.

- Anh…?!?! – Yên Vũ kinh ngạc chớp chớp đôi mắt – Sao anh lại ở đây?

- Đừng nghĩ sự ra đi của em có thể giảm bớt tội lỗi. Nếu thật sự muốn bù

đắp cho chị mình thì hãy sốnng cho thật xứng đáng với sự hy sinh của cô

ấy.

- Sống? Anh đến đây là muốn đem em bỏ vào địa ngục đúng không? – Cô hốt

hoảng tìm cách lùi về sau, tay vẫn cầm lăm lăm con dao nhọn hoắc – Tại

sao lại đối với em lạnh lùng như vậy?...Bốn năm rồi mà sự căm ghét của

anh dành cho em vẫn còn sâu sắc như vậy sao?

Thái độ sợ hãi cùng những lời này của Yên Vũ đã khiến nội tâm Young Min tê

tái. Trong nhất thời cũng không biết làm sao để cất tiếng.

- Em biết cho dù mình có cố gắng thế nào cũng không thể sánh bằng chị ấy… Nhưng ít nhất, anh cũng có thể xem em như một con người kia mà… - Cô

uất ức khóc ròng - …Tại sao lúc nào cũng một hai muốn giam em vào địa

ngục? Anh không biết rằng em rất sợ máu, rất sợ đau hay sao?

- Yên Vũ, anh…anh…

- Anh đừng qua đây. – Cô hốt hoảng kề dao vào cổ tay – Em đã quyết định

rồi, thà đau một lần rồi chết chứ không thể chịu cảnh hành hạ dai dẳng

dưới địa ngục. Nếu còn chút thương hại thì xin anh…xin anh để em chết

yên ổn được không?

- ĐỪNG !!!!!!! YÊN VŨ !!!!!!!!!!!!!!!

Với tất cả sức lực còn giữ lại, Young Min lập tức lao mình đến ngăn cản.

Lưỡi dao chỉ kịp cứa một nhát nhỏ vào tay Yên Vũ nhưng cũng đủ làm cô khóc thét.

- Đau quá…Anh Young Min…Em đau quá….

- Yên nào, yên nào… - Người đàn ông cuống quýt bóp chặt lấy cổ tay cô - …Chỉ một lát thôi…sẽ không còn đau nữa.

- Máu…Em đang chảy máu… - Mặt mày Yên Vũ tái mét - …Anh Young Min, có phải em sắp chết rồi không?

- Không phải, em nhất định sẽ không chết…Anh sẽ không để em chết…Không bao giờ…

Chỉ bằng một cái nhấc mìn