XtGem Forum catalog
Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326174

Bình chọn: 8.00/10/617 lượt.

gái nào cả, em muốn giới thiệu một cô bạn cho cậu ấy!” Tiếng Tả thi Giao vang lên. “Có một lần trong đoàn khách du lịch mà em dẫn tham quan, có một vị khách nước ngoài đã nhắc tới Tống Đoạt. Anh đoán xem anh ta đã nói gì?”

Tống Đoạt không muốn rời khỏi vị trí lúc này. Không phải là anh muốn nghe xem người khác đánh giá về mình thế nào, mà thực sự anh muốn nghe Tả thi Giao, cô vợ yêu quý của lão Hắc đánh giá về anh như thế nào. Hơn nữa anh thấy trong giọng nói của Tả Thi Giao có chút gì đó rất kì quái như thể sắp tiết lộ ra bí mật động trời nào đó. Điều này khiến Tống Đoạt cảnh giác. Người phụ nữ này không phải là đã biết mối quan hệ giữa anh và lão Hắc rồi chứ? Nếu biết càng tốt, cô ta sẽ nhanh chóng rời xa lão Hắc, khi đó lão Hắc sẽ chỉ còn là của mình anh ta.

“Nói gì cơ?” Tiếng lão Hắc hỏi.

“Anh chàng đó nói Tống Đoạt là người đồng tính đấy.” Tả Thi Giao nói: “khi đó đoàn tham quan của em tới Hướng Hải, xe của Tống Đoạt vừa chạy qua, người đàn ông đó đã nhìn thấy, anh ta đã chỉ cho những người đi cùng nhìn Tống Đoạt, anh ta đã nói: đó không phải Tống Đoạt sao, anh chàng đồng tính.” Tả Thi Giao ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nhưng em không cảm thấy cậu ta là một người đồng tính. Một người đẹp trai tuấn tú như Tống Đoạt không phải là nhiều, nhưng mà cậu ấy không có bạn gái, cũng không có cô gái nào gọi điện tìm cậu ấy, anh có thấy kì lạ không?”

“Em đừng đoán mò nữa, chuyện riêng tư của người khác chúng ta không nên hỏi nhiều. Vợ à, chúng ta hãy nói chuyện của chúng mình nhé! Bây giờ chúng ta tới cửa hàng vàng bạc để mua đồ trang sức hay mua túi xách trước nào?”

“Đi đâu cũng được ạ, chỉ cần có anh ở bên là em vui rồi.” Giọng tả thi Giao nhõng nhẽo khiến Tống Đoạt đứng ngoài cửa sởn cả gai ốc.

Xung quanh đó, nhân viên đi qua đi lại, không biết bọn họ có nghe thấy tiếng trò chuyện trong phòng hay không?

Tống Đoạt đi xuống lầu, bước lên xe, kéo cửa kính xe xuống, anh ta gác một tay lên cửa sổ, châm điếu thuốc. đúng là cuộc đời này không nói trước được điều gì, không thể nào biết được ngày mai bạn sẽ gặp phải chuyện gì, sẽ làm gì. Tống Đoạt còn chưa tốt nghiệp cấp hai thì bố mẹ li dị, mẹ anh ta bỏ đi biệt tăm. Anh sống cùng bố, cuộc sống khi ấy là “ăn bữa nay lo bữa mai”. Ngày nào anh ta cũng sợ phải ăn những trận đòn roi của ông bố nát rượu. Một buổi sáng nọ, bố anh ta đã bỏ nhà ra đi và không bao giờ trở lại. Năm ấy, Tống Đoạt mới mười lăm tuổi. Ba ngày liền anh không được ăn gì, Tống Đoạt bị chủ nhà đuổi khỏi phòng trọ cùng với túi hành lý là tài sản duy nhất.

Những cơn gió mùa đông gào thét, tuyết đua nhau rơi, trên người Tống Đoạt chỉ có một chiếc áo len mỏng, bên ngoài là một chiếc áo khoác, tống Đoạt lạnh tới mức cả người run bần bật. trên đường phố ai ai cũng mặc những chiếc áo long vũ dày dặn, ấm áp, họ quàng khăn, trong khi đó Tống Đoạt chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, cánh tay lại còn bị sờn rách. Anh đưa tay quệt nước mũi đang chảy xuống, tay chân lạnh cóng như bị ngâm vào thùng nước đá. Nhìn ánh đèn ấm áp và mùi thức ăn bay ra từ nhà hàng nằm trên phố. Tống Đoạt nuốt nước bọt. Lòng tự tôn khiến anh không thể bước vào nàh hàng xin ăn như một kẻ ăn mày

Có lẽ bởi khi ấy anh đang chú ý tới sự náo nhiệt và mùi thức ăn trong nhà hàng, nên không chú ý tới mọi việc xung quanh. Từ xa, một chiếc Audi chạy tới, Chiếc xe phanh gấp làm hất một lớp tuyết lên trước mũi xe, tiếng phanh xe kêu “két” vang lên chói tai. Tống Đoạt quay đầu lại, chiếc xe đã lao ngay tới trước mặt. Anh giật mình ngã sõng soài ra đất.

Từ trong xe, một người đàn ông bước ra, ông ta vội vàng chạy tới bên Tống Đoạt, đỡ anh dậy, rồi nói với giọng lo lắng: “Đã đâm vào cậu chưa, xem nào, xem có cử động được không nào?”

Tống Đoạt đứng lên, lảo đảo, tuyết trơn quá anh lại ngã xuống. Người đàn ông đỡ lấy Tống Đoạt, ông ta cảm nhận được toàn thân Tống Đoạt đã run lên, nên ông ta cứ nghĩ người này chắc bị thương. “Tôi đưa cậu tới bệnh viện nhé?”

“Không sao đâu, đế giày tôi trơn quá nên bị ngã, xe của anh vẫn chưa đâm vào tôi. Anh đi đi, không cần để ý tới tôi đâu.” Tống Đoạt lại xiêu vẹo đứng dậy, anh nhặt túi hành lý của mình lên, phủi những lớp tuyết đang bám trên đó, rồi lại phủi tuyết trên chân mình, định băng qua đường để tìm một con ngõ nhỏ để tránh gió. Nhưng Tống Đoạt không muốn đi nữa, vì đã quá mệt mỏi. Gió lạnh và cái đói khiến Tống Đoạt cảm thấy sợ hãi. Nỗi sợ mà cậu chưa từng cảm thấy trước đây. Người đàn ông phía sau gọi lại.

“Này người anh em, có thật là cậu không sao đấy chứ?’

“Không sao cả.”

“Cậu đừng đi, để tôi mời cậu một bữa.” Người đàn ông nói.

Tống Đoạt dừng lại, bây giờ hai chứ “ăn cơm” đối với cậu quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này.

Người đàn ông đó là lão Hắc. Lão hắc đặt phòng ăn riêng, rồi gọi một bàn thức ăn, nhưng lão Hắc không ăn mà đặt hai tay trên bàn, chăm chú nhìn Tống Đoạt ăn. Đã từ lâu lắm rồi lão Hắc không nhìn thấy ai ăn ngon miệng đến vậy. Thậm chí đã có lúc lão Hắc không ăn cơm và quên cả đói, quên đi cảm giác hưởng thụ hạnh phúc khi được ăn cơm. Cũng có lúc lão Hắc cảm thấy xung quanh