một nơi rất lí tưởng để hưởng tuần trăng mật đấy.”
Sau khi Tả thi Giao bước vào phòng, cả lão Hắc và Tống Đoạt đều dừng lại, cùng hướng mắt về phía Tả Thi Giao. Lão Hắc đứng dậy cười niềm nở: “Sao em lại tới đây? Thị sát công việc của chồng mình đấy à?” Tống Đoạt thì quay người lại rồi chỉ vào một nơi nào đó trên tấm bản đồ thế giới, vừa chỉ vừa nói: “Chị à, chị có biết Maldives không, những đôi mới lấy nhau đều tới Maldives để hưởng tuần trăng mật. Anh trai em đã đưa chị đi Maldives chưa? Nếu chưa đi thì chị phải bảo anh ấy đưa đi nhé, để xem anh ấy yêu chị tới mức nào.”
Lão Hắc liếc mắt nhìn Tống Đoạt rồi cất tiếng dạy bảo: “Cậu không muốn mọi chuyện rối tung lên đấy chứ? Cậu ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói với chị cậu, lại còn không đi chỗ khác sao?”
Tống Đoạt đáp: “Đi chỗ khác á, những người nhàn rỗi mới phải đi chỗ khác, nhưng tôi không phải người nhàn rỗi, tôi là một người rất bận rộn.” Nói rồi Tống Đoạt lấy cốc rót nước cho Tả Thi Giao.
Tả Thi Giao vứt chiếc túi xách lên ghế sofa, sắc mặt cô vẫn không thay đổi bởi những lời hỏi han ân cần của lão Hắc và Tống Đoạt. Tả Thi Giao buông một câu: “Em có chuyện, trong lòng thấy không thoải mái lắm, chỉ muốn tới đây ngồi một lát.”
Lão Hắc sững sờ, còn Tống Đoạt thì cướp lời: “Chị sao vậy, có chuyện gì thế? Có anh em đây thì không có vấn đề gì cả. Chị nói đi, nếu anh em không đứng ra giải quyết giúp chị thì em sẽ làm thay.” Nói rồi Tống Đoạt bỏ chiếc bút chì trên tay xuống bàn, rồi cũng ngồi vào sofa. Tống Đoạt nhìn thấy chiếc túi nhãn hiệu LV mới cứng của Tả Thi Giao có hai vết xước. Tuy vết xước rất mờ nhưng chỉ cần nhìn là chắc chắn vết rạch là bởi một vật gì đó rất cứng.
Kẻ trộm thì không để lại vết xước thế này, chỉ để lại vết dao rạch mà thôi. Kết hợp với sắc mặt và điều mà Tả Thi Giao nói lúc nãy, chứng tỏ cô đã gặp chuyện phiền phức, có thể dự đoán rằng cô đã bị ai đó bắt nạt.
Còn lão Hắc không tỏ ra bị kích động như Tống Đoạt, anh cầm chiếc cốc đang đặt trên bàn đặt lên tay Tả Thi Giao, nhẹ nhàng an ủi: “Em uống nước đi đã, cứ bình tĩnh không có chuyện gì cả, còn có chồng em đây mà, chuyện của em cũng là chuyện của anh, dù có gặp chuyện gì anh cũng sẽ giúp em.”
Hôm nay, đúng là Tả thi Giao đã gặp phải chuyện không vui. Theo giác quan thứ sáu của cô và theo những dấu vết để lại, cô phát hiện ra rằng mối quan hệ giữa chồng cô và Tống Đoạt không bình thường. Trong văn phòng của giám đốc, giám đốc không hút thuốc, còn nhân viên lại hút thuốc, giám đốc thì ngồi, còn nhân viên cầm bút chì thao thao bất tuyệt chỉ chỉ trỏ trỏ trên tấm bản đồ thế giới, vợ giám đốc tới, mà nhân viên không chịu đi, lại còn ngồi trước mặt vợ giám đốc, lại còn tham gia vào câu chuyện giữa giám đốc và vợ anh ta. Điều đó chứng tỏ mối quan hệ giữa nhân viên này và lão Hắc thân mật tới mức không phân biệt trên dưới nữa. Nếu không thì dù là cấp dưới hay bạn bè thì cũng phải giữ khoảng cách chứ.
Tả Thi Giao cảm thấy chán nản và hoang mang, cô đưa mắt nhìn Tống Đoạt, lão Hắc hiểu ngay ý Tả thi Giao, bèn sai Tống Đoạt: “Cậu hay uống trà sữa, loại trà sữa mà Châu Kiệt Luân quảng cáo là gì ấy nhỉ?” Tống Đoạt biết ý, vội đi chuẩn bị trà sữa.
Sau khi Tống Đoạt đi rồi, lão Hắc đóng chặt cửa lại, rồi quay lại ngồi cạnh Tả Thi Giao trên chiếc ghế sofa. Lão hắc cũng nhìn thấy ngay hai vết xước rất rõ trên chiếc túi LV của vợ, anh nhíu mày nhưng không hỏi gì, mà im lặng chuẩn bị tư thế lắng nghe Tả Thi Giao
Tả thi Giao bèn bỏ chiếc khăn che nửa khuôn mặt mình xuống, những vết thâm tím như bị đánh đập, bạo hành trên mặt và trên cổ Tả Thi Giao hiện ra trước mặt lão Hắc.
“Sao thế này?” Lão Hắc kinh ngạc. “Em có đau không, em đã tới bệnh viện chưa?” Lão Hắc lo lắng hỏi một tràng dài
Theo tính cách của Tả Thi Giao, tuy lúc nào cô cũng không chịu nhận thua về mình, lúc nào cô cũng muốn hơn người khác, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng động chân động tay, hay cãi nhau với ai. Chắc chắn những vết thương này của Tả Thi Giao là do bị đánh, có chuyện gì lớn tới mức mà đàn bà con gái phải động chân động tay vậy.
“Anh đừng lo lắng, không có chuyện gì lớn lao cả.” Nhìn dáng vẻ lo lắng của lão Hắc, Tả Thi Giao cảm thấy vừa lòng. Cô nói tiếp: “Xe của đoàn du lịch bị cướp, bọn chúng đã đưa xe tới chỗ vắng vẻ rồi ra tay”
“Cái gì, xe của đoàn khách du lịch bị cướp cà?” Lão Hắc tròn mắt ngạc nhiên.
“Bọn cướp đã đóng giả làm khách du lịch, đi được nửa đường thì chúng rút dao ra, hành khách và em phải đưa hết tiền cho chúng, chúng nhìn thấy em xách túi LV, nên chúng giằng lấy, em không chịu buông tay nên chúng đánh…”
Lão Hắc tức giận nói: “Em có bị làm sao không đấy, túi xách đáng tiền hay là em đáng tiền, cứ đưa cho chúng, đừng nói là một cái túi xách, kể cả nhà cửa hay xe cộ, nếu chúng cần thì cũng đưa cho chúng, chỉ cần chúng đừng động chân động tay là được. Đao kiếm vô tình, lần này em may mắn trở về, nếu em có mệnh hệ gì thì anh…”
“Thì anh làm sao?” Tả Thi giao tỏ ra rất hứng thú muốn nghe câu nói tiếp theo của lão Hắc.
Lão Hắc thành thật: “Thì làm sao anh nói chuyện được với bố mẹ em, c