ư nhận thấy trên khuôn mặt Cẩm Tú không hề hiện lên vẻ tức giận, ngược lại Cẩm Tú vẫn mỉm cười với cô, nụ cười tươi như đóa hoa sen đưa mình trong gió.
“Cũng không có gì kì lạ cả, bởi chị đã biết em là ai từ lâu rồi.” Cẩm Tú thản nhiên nhìn thẳng vào đôi mắt mơ hồ của Tiểu Ngư, “Chị nhớ rất rõ giọng của em. Thực tế chị cũng có một chuyện mà chị chưa nói với em. Mấy hôm trước đây, em bị ốm phải nằm viện, ngày hôm đó chị cũng có việc phải vào bệnh viện, chị cũng đã nghe thấy tiếng của em, nên chị cũng đã biết em là ai.”
Mặt Tiểu Ngư đỏ lên. Tiểu Ngư hiểu rằng Cẩm Tú vẫn còn một vài bí mật chưa nói với cô. Tiểu Ngư biết Cẩm Tú đã nhìn thấy Kỷ Viễn ngồi chăm cô bên giường bệnh, thậm chí có lẽ cũng đã nhìn thấy họ ôm nhau.
Tiểu Ngư cười ngượng ngùng, rồi tỏ ra xấu hổ: “Em cứ nghĩ em có thể giấu được trời, giấu được đất, nhưng không ngờ chị đã biết điều này từ lâu.”
Cẩm Tú đáp lại: “Chị chỉ biết em là Tiểu Ngư, tất cả những điều khác đều là chị đoán cả.”
Cẩm Tú nói tất cả những điều khác đều là cô suy đoán mà thôi, thực tế là như vậy. Bây giờ Cẩm Tú đang chờ đợi xem tiếp theo đây Tiểu Ngư sẽ nói gì, có giống như những điều mà cô nghĩ hay không? Trong lòng Cẩm Tú có cảm giác bất an, cảm giác sợ hãi trào dâng, nhưng cô vẫn cố kìm nén và tỏ ra như phớt lờ tất cả.
Còn Tiểu Ngư thì không để ý tới biểu hiện của Cẩm Tú, cô nói với giọng áy náy: “Em thích anh Kỷ Viễn, nhưng lúc đó em không biết anh ấy đã có gia đình. Bởi anh ấy sống trong quán, nên em cứ nghĩ anh ấy chưa có vợ và em cũng không nghe thấy ai nói anh ấy đã kết hôn.” Tiểu Ngư ngẩng đầu lên nhìn Cẩm Tú, chậm rãi nói: “Em chưa từng nói điều này với anh Kỷ Viễn. Thực ra em cũng không muốn gặp chị, chỉ thỉnh thoảng em cảm thấy chán nản em mới nhấc điện thoại gọi cho chị mà thôi. Cảm ơn chị đã an ủi em. Bây giờ chị đã biết sự thật rồi, chắc chị sẽ không an ủi em nữa.”
Cẩm Tú đáp lại bằng giọng độ lượng: “Là người dẫn chương trình của chuyên mục tâm tình, chị vẫn sẽ an ủi em, và với vai trò là vợ của Kỷ Viễn chị càng phải an ủi em. Làm sao chị lại không an ủi em được. Em và chị đều giống nhau, cùng thích một người đàn ông. Nhưng chị đã thích trước em, không an ủi em, lẽ nào chị lại mắng em sao?”
Cuối cùng Tiểu Ngư cũng cất tiếng cười: “Cảm ơn chị đã đối xử chân thành với em.”
“Em không cần phải cảm ơn, đó là những điều mà chị vẫn muốn làm. Đến một ngày nào đó nếu chị không là vợ của anh ấy thì chị vẫn an ủi em.”
“Vì sao chị không là vợ của anh ấy nữa? chị yêu người khác, chị yêu Tống Đoạt phải không?” Tiểu Ngư ngạc nhiên nhìn Cẩm Tú.
“Chuyện của chị và Kỷ Viễn không có liên quan tới bất cứ người đàn ông nào và cũng không liên quan tới người phụ nữ nào.” Cẩm Tú lạnh lùng nói: “Nếu chị và anh ấy yêu nhau thì cho dù có bao nhiêu người tới phá đám thì chị vẫn yêu anh ấy, nếu như giữa chị và anh ấy đã không còn yêu, không còn tôn trọng nhau nữa, thì cho dù không có bất cứ ai xen vào chuyện tình cảm giữa bọn chị thì chị cũng cho là nên buông xuôi mọi chuyện.” Cẩm Tú nhớ lại hành động thô bạo mà Kỷ Viễn đối với cô, cô cảm thấy đau đớn, toàn thân ớn lạnh.
“Em không biết giữa chị và anh ấy đã xảy ra hiểu lầm gì. Em chỉ biết vì cuộc sống hôn nhân của chị và anh ấy mà anh ấy đã phải trả giá rất nhiều.” Tiểu Ngư nói, đây mới là mục đích mà cô gặp Cẩm Tú ngày hôm nay. “Anh Kỷ Viễn không làm trong tòa nhà “Khai thác và Phát Triển”, thực tế anh ấy làm ở quán rượu Tiếng Vang. Anh ấy vì chị mới che dấu thân phận của mình. Anh ấy đã tâm sự rằng, chị muốn có một ông chồng làm nhân viên văn phòng, bởi thế anh ấy không nói ra sự thật anh ấy là ông chủ của một quán rượu. Vì muốn sớm kiếm được tiền mua nhà, kết thúc những ngày tháng sống xa cách của hai người, mà anh ấy đã không do dự làm rất nhiều việc nguy hiểm. Anh ấy vì chị, việc gì cũng có thể làm…” Tiểu Ngư nhìn sắc mặt của Cẩm Tú, nhưng cô không đoán ra được phản ứng của Cẩm Tú khi nghe những điều mà cô nói. Tiểu Ngư chỉ cảm thấy sắc mặt của Cẩm Tú càng lúc càng nặng nề.
Tiểu Ngư đã nói cho Cẩm Tú tất cả những điều mà Kỷ Viễn đã giấu Cẩm Tú bấy lâu nay. Nhưng mọi chuyện đã kết thúc rồi. Tiểu Ngư ngước đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn Cẩm Tú và nói: “Có lẽ chị coi thường xuất thân của anh Kỷ Viễn, nhưng em biết được anh ấy yêu chị tới nhường nào. Khi anh ấy kể về chị, anh ấy tự hào biết bao. Nếu anh ấy không yêu chị thì ngày hôm nay em cũng sẽ không tới đây, bởi vì em biết được anh ấy không thể buông xuôi tình cảm giữa hai người. Vì chị mà anh ấy đau lòng, tuyệt vọng, thế nên em mới tìm chị. Em tìm chị không vì mục đích nào khác, mà chỉ để nói với chị sự thật. Chỉ mong chị hiểu tấm chân tình của anh ấy.” Nói rồi, Tiểu Ngư lấy từ trong túi xách ra một chiếc phong bì, lại lấy từ phong bì ra một tập ảnh đưa cho Cẩm Tú.
Cẩm tú nhìn thấy bức ảnh mà sững sờ cả người. Đó là những tấm ảnh chụp cảnh thân mật giữa Cẩm Tú và Kỷ Viễn. Cẩm Tú không hiểu Tiểu Ngư đã có những bức ảnh đó từ đâu?
“Chị còn nhớ có một lần anh Kỷ Viễn đã mượn một căn phòng và đưa chị tới đó không? Đó là nhà của em. Trên đầu tivi, em có đặt một con búp bê