Tẩu Hôn

Tẩu Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325911

Bình chọn: 8.5.00/10/591 lượt.

biết Quách Trường An ở đó mà tìm tới tính sổ với anh ta chứ? Nhưng kết quả lại là Kỷ Viễn cứu Quách trường An

Kỷ Viễn rất hận Quách Trường An mà lại cứu Quách Trường An sao?

Nghĩ tới thái độ của Kỷ Viễn, Cẩm Tú vừa đau xót lại vừa có cảm giác áy náy. Rồi sau đó Kỷ Viễn đã nhìn thấy cô và Tống Đoạt bắt tay nhau ở bữa tiệc, sau đó Kỷ Viễn mới phát điên lên như thế chứ?

Nhưng cho dù có chuyện gì xảy ra thì Kỷ Viễn cũng nên nghe cô giải thích, vậy mà Kỷ Viễn lại ra tay thô bạo với cô đến thế. Càng nghĩ, Cẩm Tú càng cảm thấy mọi chuyện diễn ra thật khủng khiếp. lẽ nào Kỷ Viễn lại là người như vậy? cho dù Kỷ Viễn có tốt đến hàng ngàn, hàng vạn lần thì Cẩm Tú cũng phải bỏ, chỉ có thể buông xuôi, không thể níu kéo!

Thực tế tật xấu thô bạo của Kỷ Viễn cô đã sớm biết. Lần đầu tiên khi gặp Kỷ Viễn, mọi chuyện cũng diễn ra như thế, chỉ trách bản thân cô đã không hiểu được Kỷ Viễn. Cẩm Tú không dám nghĩ thêm, cô hy vọng Quách Trường An đừng nói về chuyện Kỷ Viễn với cô nữa

Quách Trường An thấy tối nay Cẩm Tú nói chuyện rất ít, và cũng không tỏ thái độ chống đối anh nữa, hình như tối nay Cẩm Tú không có hứng thú nói chuyện thì phải, không phải là lại cãi nhau với Kỷ Viễn đấy chứ?

Lúc này Quách Trường An cũng đang có tâm sự, từ nhỏ Quách Trường An đã thích Cẩm Tú, lần này được gặp lại Cẩm Tú, anh cứ nghĩ đấy là mối duyên trời cho. Thậm chí đã có lúc anh có ý định ly hôn với vợ, nhưng anh không thể chủ động nói về chuyện ấy với vợ mình. Họ đã chiến tranh lạnh với nhau hai năm nay, thậm chí có thể nói là từ khi mới kết hôn họ đã bắt đầu chiến tranh lạnh. Anh không về nhà, anh cứ chờ, anh đợi vợ mình chủ động đưa ra yêu cầu ly hôn, nếu như thế trong lòng anh sẽ không còn cảm thấy quá áy náy

Trông Quách Trường An có vẻ ngoài thô lỗ, nhưng làm việc gì cũng thế, đặc biệt là trong việc xử lý tình cảm lại là người hết sức quyết đoán. Việc Kỷ Viễn cứu Quách Trường An đã khiến anh nhìn nhận lại Kỷ Viễn. Đặc biệt là từ cái đêm nhìn thấy Kỷ Viễn bị tấn công ấy, Quách Trường An đã bắt đầu điều tra Kỷ Viễn, và nhận thấy Kỷ Viễn không có tiền án tiền sự gì, gia đình trong sạch, chỉ có điều hay gây gổ. Không ngờ vào thời khắc liên quan tới chuyện sinh tử thì Kỷ Viễn lại xông lên đánh nhau với tên tội phạm, điều này đã khiến Quách Trường An phải nhìn nhận lại về con người này. Không phải là vì người Kỷ Viễn cứu là Quách Trường An, mà cả trong trường hợp Kỷ Viễn cứu người khác thì Quách trường An cũng sẽ nhìn nhận khác về Kỷ Viễn.

Cẩm Tú đã cứu Quách Trường An, Kỷ Viễn cũng lại cứu anh, nếu như anh cứ tiếp tục xen vào chuyện của hai người đó thì không đáng mặt nam nhi chút nào. Giữa chuyện tình cảm và chuyện đối nhân xử thế thì chuyện đối nhân xử thế quan trọng hơn nhiều. Quách Trường An quyết định từ bỏ tình cảm của mình với Cẩm Tú, coi như tạm biệt Cẩm Tú, Quách Trường An bây giờ chỉ coi Cẩm Tú như một người em gái.

“Em nhớ là đừng tới đây nữa nhé, sau khi anh xuất viện sẽ mời em và Kỷ Viễn ăn cơm.” Khi Quách Trường An tiễn cẩm Tú về, anh dặn dò cô.

Cẩm Tú gật đầu, đương nhiên cô không nói với Quách Trường An về dự định ly hôn giữa cô và Kỷ Viễn.

“Dạo này em và Kỷ Viễn thế nào? Hay là hắn lại bắt nạt em đấy?” Quách Trường An nhìn Cẩm Tú với vẻ mặt lo lắng rồi nói tiếp: “Em đừng thấy hắn cứu anh mà tha thứ cho hắn đấy nhé, nếu hắn bắt nạt em, thì anh vẫn cứ xử lý hắn đấy.”

Cẩm Tú lắc đầu, rồi nhoẻn miệng cười với Quách Trường An. Sau đó cô vội vàng ra về, Cẩm Tú sợ đứng thêm một lát nữa cô sẽ không cầm được nước mắt, và Trường An sẽ biết được sự thật.

Ra khỏi bệnh viện, Cẩm Tú không biết nên đi đâu. Trở về chung cư thì mấy cô bạn cùng phòng cứ léo nha léo nhéo, Cẩm Tú nghĩ tới đây mà cảm thấy chán nản. Cô rất muốn có một không gian riêng cho mình, muốn có một nơi để có thể khóc mà không sợ ai chê cười. nhưng sự thật thì cô không thể tìm được một nơi như thế, với số lương ít ỏi mà cô tiết kiệm được thì không đủ để mua một cây cột trong nhà. Lần đầu tiên Cẩm Tú thấy đau khổ như thế. Không có tiền, không có người yêu thương. Giờ đây cô thấy mình như một kẻ lang thang, không có nhà để quay về.

Lúc đó Tiểu Ngư gọi điện tới.

“Chị Khả Tâm à? Bây giờ em muốn gặp chị, em có chuyện rất quan trọng muốn nói với chị.” Trong điện thoại, giọng Tiểu Ngư vang lên.

Cả người Cẩm Tú run lên. Cô gái gọi điện cho Cẩm Tú vừa rồi chính là người thầm yêu trộm nhớ Kỷ Viễn

3

Trong quán trà Hương Các

Tiểu Ngư ngồi trong căn phòng nhỏ của quán. Chiếc rèm làm bằng hạt được buông xuống, gió từ ngoài cửa sổ thổi vào làm chiếc rèm lay động reo lên những âm thanh vui tai. Tiểu Ngư nhìn ly trà, nhìn những bông hoa cúc trong bát nước sôi, cô chầm chậm lấy những bông hoa đã thấm đủ nước, rồi đặt vào trong tách trà. Trông cốc trà thật thanh khiết và hấp dẫn.

Tiểu Ngư lại lấy một chút lá trà bỏ vào cốc, cô ngắm đôi tay mình, cô thấy cô có đôi tay đẹp biết bao, những ngón tay thon dài mềm mại, nhẹ nhàng xòe ra. Mười ngón tay mềm mại, hai lòng bàn tay như hai đóa hoa cúc. Nước trong cốc trà trong suốt, Tiểu Ngư còn nhìn thấy hình ảnh mình trên thành cốc. Mộ


Disneyland 1972 Love the old s