phê của cô tràn ra kìa.” Hắn dùng cằm chỉ vào cà phê trên tay
cô, sau đó xoay người đi vào phòng làm việc.
Cô thề, cô thật sự thấy được khoé miệng hắn còn mang theo nét cười. Hắn chế
nhạo cô!
Đáng chết! Long Kiệt đáng chết!
Nếu Bàng Đức Nữ cô không trả được thù này, cô sẽ không gọi là Bàng Đức Nữ!
Ngày đó Tiểu Thích nói như thế nào ấy nhỉ! Đúng rồi, nếu cô đã biết nhiều thông
tin của tổng giám đốc, vậy sao không lợi dụng hắn kiếm tiền. Cô không có hứng
thú khác, chỉ yêu nhất là kiếm tiền.
“Chị Bàng, chị nhìn tổng giám đốc như vậy, không phải là hôm nay mới phát hiện
tổng giám đốc rất tuấn tú chứ?” Hà Ngữ Hoa đã sớm cảm thấy Thư ký Bàng rất kỳ
quái, mọi người đều mê luyến tổng giám đốc, chỉ có Thư ký Bàng là bất vi sở
động.
“Anh ta rất tuấn tú sao?” Ánh mắt Bàng Đức Nữ sáng ngời. “Thế thì nếu là cô, để
biết được chuyện về soái ca cũng tình nguyện chi một khoản lớn chứ?”
“Nếu đẹp trai giống như tổng giám đốc, chuyện gì em đều có hứng thú. Tốt nhất
là để cho em biết làm sao hấp dẫn anh ta, nói không chừng ngày nào đó em cũng
là chim sẻ biến thành phượng hoàng, lấy được bạch mã hoàng tử em yêu nhất...?”
Trong mắt Hà Ngữ Hoa đã tràn ngập màu sắc mơ mộng.
“Tôi biết rồi.” Khoé miệng Đức Nữ thoáng hiện nét cười. “Tiền” đồ tốt đẹp cách
nàng không xa rồi!
“Chị biết làm thế nào đạt được bạch mã hoàng tử sao?” Hà Ngữ Hoa vội vàng hỏi.
“Tôi chỉ biết rõ nếu cô không nhanh đem báo cáo giao cho tôi thì hôm nay chuẩn
bị tăng ca đi.” Đức Nữ lạnh lùng bỏ lại những lời này, đi vào phòng tổng giám
đốc chuẩn bị báo cáo lịch trình.
“Ai!” Hà Ngữ Hoa thở dài. “Nếu như có người dạy mình làm thế nào có được bạch
mã hoàng tử thì tốt rồi.”
Muốn mơ mộng, nhưng công việc cũng không thể gác lại! Cô cam chịu số phận mà
ngồi trở lại chỗ bắt đầu làm việc.
Phụ nữ! Ai không có mộng tưởng? Chỉ có Thư ký Bàng cứ giống như người tuyệt
tình thật là kỳ quái!
Mấy ngày nay đối với Long
Kiệt mà nói thật sự là rất không thuận lợi.
Đầu tiên là mấy ngày trước hắn uống say hiếm thấy, sau khi tỉnh lại hoàn toàn
không nhớ rõ mình làm sao về đến nhà, trong mơ hồ còn nhớ được một đôi mắt
trắng đen rõ ràng, ánh mắt sáng rực. Ánh mắt đặc thù sáng rỡ kia làm cho anh
muốn nhìn lâu một chút, tiếc là cảm giác say ập tới, hắn không rõ được khuôn
mặt người trong mộng.
Thế nhưng hắn lại nhớ được đôi mắt, chỉ cần cho nhìn lại một lần, hắn nhất định
có thể nhận ra.
Càng quái là, ngày hôm sau A Siêu lại gọi điện đến phàn nàn.
“Cậu thật là không biết tốt xấu!” A Siêu trong điện thoại không chút khách khí
mà mắng. “Mình đặc biệt không uống rượu muốn đưa cậu về, cậu lại cho mình leo
cây!”
“Cậu nói cái gì?” Vẻ mặt Long Kiệt lúc đó thật sự cứng đờ, hoàn toàn không hiểu
việc gì.
“Mình chẳng qua đi lấy xe, cậu ở cửa liền biến mất, hại mình tìm cậu đến khuya,
cũng may, sau đó thằng nhóc giữ cửa nói với mình cậu lên xe một phụ nữ, nếu
không thì không biết mình tìm đến mấy giờ!” Giọng điệu thật là ai oán!
“Phụ nữ? Phụ nữ nào?” Chẳng lẽ là chủ nhân của cặp mắt trong mộng kia? Hắn làm
sao có thể lên xe của cô ấy? Long Kiệt lòng tràn đầy nghi ngờ, khát khao tìm
được giải đáp.
“Cậu hỏi mình, mình hỏi ai?” A Siêu không chút khách khí trả lời. “Mình nào
biết nợ phong lưu của cậu ở đâu ra! Không chừng là ham muốn “sắc đẹp” của cậu,
cố ý đưa cậu về.” Giọng cười ám muội từ điện thoại truyền đến.
“Đi chết đi!” Long Kiệt biết A Siêu cũng không rõ chân tướng, đành phải đem
nghi hoặc tràn đầy trong đáy lòng thu về. “Mình bận, cậu có thể biến.” Nói xong
lúc đối phương vẫn còn ai ai kêu liền cúp máy.
Tất nhiên, sự tình cách mấy ngày, hắn vẫn không biết người phụ nữ thần bí kia
rốt cuộc là ai. Có lẽ thật là người không quen, nhưng sao đối phương biết chỗ ở
của hắn? Không lẽ là chính mình nói.
Gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn này, hắn từ cửa chính Khoa học kỹ thuật Phổ Đặc
đi tới, 10 giờ đúng, đúng thời gian hắn đến nơi thường ngày.
“Buổi sáng tốt lành, tổng giám đốc!” Hai cô tiếp tân đồng loạt chào, bên môi
đều có nụ cười ôn nhu.
Loại nụ cười này hắn không xa lạ, thực tế cho tới nay nữ nhân viên ở công ty
nhìn thấy hắn thì hầu như đều mang nụ cười thẹn thùng này, chẳng qua hôm nay
hình như hơi kỳ lạ.
Sau nụ cười quen thuộc, hai cô gái nhìn nhau, khẽ cười trộm, dường như đang
chia sẻ cùng một bí mật.
Lúc đầu hắn không chú ý đến nụ cười này. Nhưng một tiếng sau, khi đến các phòng
ban thị sát, phát hiện cũng có không ít nữ nhân viên lộ ra nụ cười như thế với
hắn, hắn bắt đầu cảm thấy kỳ quái.
“Danh sách công ty hàng đầu Phổ Đặc quý mới nhất cứ quyết định như vậy, hẳn là
không có vấn đề gì chứ!” Phó tổng giám đốc Tạ Tề Nhĩ ngồi trong văn phòng Phó
tổng, đưa danh sách trong tay cho Long Kiệt.
Long Kiệt tiếp nhận danh sách, ánh mắt liếc về hướng nữ nhân viên vội vã đi qua
ngoài cửa sổ trong suốt, cô ta cùng người bên cạnh bàn luận xôn xao, sau đó
phát ra tiếng cười nhỏ. Tiếng cười kia giống như tiếng chuột kêu trong nhà, mặc
dù biết có chuột tồn tại, nhưng lại không cách nào ngăn cản.
“Làm sao vậy?” Hiếm thấy ông chủ ng
