ược.
Không ngờ lão hòa thượng còn bướng bỉnh hơn ta ba phần, coi trảm yêu trừ ma là sứ mệnh cả đời. Lại cho rằng ta là “yêu quái” lợi hại nhất mà lão gặp trong cuộc đời này, cho nên lão coi việc diệt ta chính là nhiệm vụ trừ ma vệ đạo cuối cùng trong đời.
Ta đấu với lão một trận, kéo dài suốt chín năm ở Nhân giới.
Chín năm! Cuối cùng, cũng không phải là lão buông tha không giết ta, mà là bị người quen của ta – Hắc Bạch Vô Thường huynh đệ tới câu hồn lão đi…
Lúc nhìn thấy người quen, ta đang trốn trong núi sâu, dáng vẻ chật vật, nhìn thấy bọn họ câu hồn con lừa ngốc đó, ta vui mừng ôm hai gã lắm lời đó khóc ầm lên. Nhân tiện còn dặn bọn họ phải nói với Mạnh bà, dặn bà ấy múc nhiều canh cho lão hòa thượng ấy một chút, để kiếp sau lão cả đời ngây ngốc ngu si, cả đời đau khổ.
Xử lý lão hòa thượng xong, ta sửa soạn lại dung nhan chín năm qua không được chăm sóc một lượt, bay qua ngàn rừng núi sông mới tìm lại được tiểu viện lần trước gặp Mạch Khê.
Ở Nhân giới chín năm, ta cũng biết được loại hoa màu đỏ có hương thơm lạ lùng ấy tên là hoa Mai. Nhưng ta lại không biết, thời gian chín năm có thể biến một vườn mai tươi đẹp thành một vùng héo úa như vậy.
Ta chậm rãi tới gần tiểu viện kia, kim ấn trên cổ tay lại lóe sáng. Còn chưa bước vào trong viện, đã thấy một thằng bé nhếch nhác cầm một cái chổi còn cao hơn nó rất nhiều đang quét dọn khoảng sân hoang vu.
Tiếng chổi “loẹt xoẹt” nghe qua thật thê lương.
Dường như cũng cảm nhận được có người đi vào, thằng bé quay đầu lại. Ta nhìn thấy một đôi mắt trong suốt, và một dấu chu sa đỏ tươi ở ấn đường . Lòng ta thêm căng thẳng, tay hơi run rẩy, kẹo đường mua cho Mạch Khê rơi xuống đất.
“Ngươi là ai?” Hắn đi tới trước mặt ta.
Ta ngồi xổm xuống nhìn hắn, thấy bóng dáng mình hiện lên trong đôi mắt trong veo của hắn, ta dùng ống tay áo lau vết bẩn trên mặt hắn,
“Ta là Tam Sinh, tới để quyến rũ ngươi.”
Hắn nhìn ta chằm chằm, không nói gì, để mặc ta lau mặt sạch sẽ cho hắn. Ta nhìn quần áo trên người hắn rách tung tóe, trên cổ tay hắn còn có vết bầm xanh tím, nhớ lại dáng vẻ của mẫu thân(mẹ) hắn chín năm trước, cũng không giống là người nghèo khổ, sao lại nuôi hắn thành như vậy, “Mẹ ngươi đâu?” Ta hỏi.
“Chết rồi.”<>
Hắn trả lời thản nhiên như vậy khiến ta ngẩn người, không phải con người đều rất để ý chuyện sống chết sao? Hắn… Có lẽ vì còn quá nhỏ, nên không hiểu sống chết là gì. Ta chỉ có thể tự giải thích như vậy.
“Mẹ ngươi đã mất, từ nay ngươi phải tự mình làm chủ cuộc đời, ngươi phải nhớ kỹ, từ hôm nay trở đi, coi như ta quyến rũ ngươi.”
Hắn vẫn không trả lời ta như trước. Ta gãi đầu, cảm thấy nói chuyện với một đứa trẻ thật khó khăn, mà đứa trẻ này lại cô độc, không giỏi ăn nói, ta quyết định dùng ngôn ngữ đơn giản giải thích với hắn.
“Nói cách khác, từ hôm nay ta sẽ là nương tử (vợ) của ngươi, theo quy củ của con người, ta coi như là con dâu nuôi từ bé của ngươi. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là từ nay về sau có ta ở đây, không ai có thể bắt nạt ngươi.” Đôi mắt hắn hơi hơi lóe sáng, ta xoa xoa đầu hắn, “Gọi ta một tiếng ‘nương tử’ nghe chút đi.”
Im lặng trong chốc lát. “Tam Sinh.” Hắn gọi như thế.
"Là nương tử."
"Tam Sinh."
"Nương tử!"
"Tam Sinh."<>
"... Được rồi." Ta chịu thua, "Vậy gọi Tam Sinh đi."
"Tam Sinh."
"Ừ."
Ta vĩnh viễn nhớ rõ, ngày nào hắn cũng gọi tên ta vô số lần, mỗi lần cũng chờ ta trả lời xong mới bỏ qua. Mãi sau này, ta mới biết được, hắn làm như vậy là có lý do, vì từng có một ngày, hắn cũng gọi tên mẹ hắn vô số lần, nhưng lại không nghe thấy tiếng trả lời.
Mạch Khê vốn là Chiến Thần Thiên giới, tuy bây giờ hắn hạ phàm lịch kiếp, là một người bình thường, nhưng vẫn phải có cử chỉ tao nhã như con người, cho nên ta nghĩ nên đưa hắn tới trường học.
Cách nơi chúng ta ở không xa có một trấn nhỏ, trên trấn có một ngôi trường, nhưng đám phu tử(thầy giáo) trong trường biết được trước đây từng có một lão hòa thượng tiên đoán số mệnh Mạch Khê, biết hắn sẽ khắc người nào ở gần, cho nên không chịu nhận hắn.
Ta đưa cho Mạch Khê cầm một thỏi vàng dạo qua trường một vòng, cuối cùng phu tử cũng nhận hắn.
Ngày đưa hắn tới trường, ta giúp hắn búi tóc, gương mặt hắn phản chiếu trên gương đồng, trong ánh mắt có mấy phần lo lắng. Ta dịu dàng nói, “Ngươi còn sống ở nhân gian này mấy chục năm nữa, đi học cũng không phải thời gian quá lâu, ta có thể bảo vệ ngươi bình an cả đời, nhưng ta càng hi vọng ngươi trở thành người có trách nhiệm, để cả đời này có thể nở mày nở mặt. Đọc sách là việc cần thiết. Vào trường nghe lời phu tử, dù bọn họ không phải thánh nhân, nhưng trước mặt đệ tử, tốt xấu gì cũng sẽ giả bộ kiêu ngạo chó đội lốt người. Hãy học cho tốt.”
Mạch Khê gật đầu.
Buổi tối, khi hắn trở về, trên mặt có vết thương, tím bầm một bên. Ta hỏi hắn, “Bị bắt nạt?” Hắn gật đầu.
“Có đánh lại không?” Hắn lắc đầu.
Ta chăm sóc vết thương cho hắn xong, lại hỏi: “Kẻ bắt nạt ngươi ở đâu?”
Tiểu Vương mập mạp là con một địa chủ trong trấn, nhà nó
