XtGem Forum catalog
Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tam Sinh Vong Xuyên Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323973

Bình chọn: 8.5.00/10/397 lượt.

niệm không thể có lại.

Trong tầm mắt mơ hồ của ta, hắn mỉm cười ấm áp.

“Không phải nàng nói muốn quyến rũ ta sao? Biểu hiện vụng về như vậy không lọt vào mắt bản thần được đâu.”span>


Ta đứng yên không nhúc nhích.




Hắn cười cười, vươn tay về phía ta: "Tam Sinh, lại đây ta xem nào."

Chân ta không nghe theo sự điều khiển của ta, nhẹ nhàng bước tới. Hắn sờ sờ tóc ta: “Không phải ghét nhất bị người khác chạm vào đầu nàng sao?”

Ta thật thà gật đầu: “Bởi vì tảng đá rất khó mọc tóc.”

“Ta chạm vào như vậy, nàng có giận không?”

Ta lắc đầu: "Bởi vì là Mạch Khê."

Hắn nheo mắt cười vô cùng vui vẻ. Ta nói: “Vì bây giờ chàng là Chiến Thần, ta đánh không lại chàng.” Tay hắn dừng lại một chút, dùng sức ghìm chặt tóc ta. Ta lại nói, “Nhưng dù có đánh thắng được, ta cũng không ra tay.”

“Không nỡ à?”

“Không nỡ.”

Hắn im lặng, đột nhiên vươn tay giữ chặt tay ta, mười ngón tay gắt gao đan vào nhau: “Tam Sinh, cùng ta lên Thiên giới. Nàng thích hoa mai như vậy, làm Mai tiên được không?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, thấy vẻ mặt hắn chân thành như vậy, biết không phải hắn nói đùa, ta sợ hãi lui ra sau từng bước, muốn tránh xa tay hắn. Hắn lại càng giữ chặt hơn.




Ta có chút bối rối, nói: “Ta chỉ là linh vật ở Minh phủ, là đá Tam Sinh người đầy âm khí, vốn không thể đi lên Thiên giới, hơn nữa bây giờ lại mất tim…”

Mạch Khê thở dài một hơi: “Tam Sinh, nàng dùng ba kiếp đi quyến rũ ta, giờ đã quyến rũ được rồi, lại muốn xoay người bỏ chạy sao? Như vậy không công bằng. Ta không buông tay được.”


“Chàng… nói gì?”

“Tam Sinh, nàng đã quyến rũ được ta rồi.”

Ta ngẩn người.

Mạch Khê lấy từ trong ngực ra một vật hình tròn tỏa ánh sáng nhấp nháy như con đom đóm, “Định một thời gian nữa mới đưa cho nàng.” Hắn niệm một cái quyết, ta chỉ thấy vật đó lóe sáng trong lòng bàn tay hắn, thoáng chốc đã không thấy đâu, ngay sau đó, ngực ta tràn đầy cảm giác ấm áp, lồng ngực lạnh lẽo đã lâu nay lại ấm áp như thưở nào.

Tim của ta.


Mạch Khê trả lại trái tim đã từng bị moi ra cho ta.


Trong lòng, cảm xúc cuồn cuộn dâng lên, đè ép dòng máu ấm áp, khiến toàn thân nhức nhối: “Mạch Khê… Ta, ta…” Nước mắt tràn mi rơi ra, “Ta sinh ra ở Vong Xuyên, chưa bao giờ từng thật sự sống, ở vùng đất chết đợi lâu như vậy, ta sợ ta không còn sống nữa.”

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt hai má ta, ôn hòa nói: “Nơi này sinh ra Tam Sinh, mà Tam Sinh của ta là linh vật to gan nhất ta từng gặp, sao nàng có thể không sống chứ.”

Hắn nói, “Tam Sinh, Vong Xuyên bất tử.”

Hắn vuốt tóc ta nói, “Cùng ta lên Thiên giới, làm thê tử Chiến Thần được không?”

“Chàng bị ta quyến rũ thật sao?”

Hắn thở dài, “Đã sớm bị quyến rũ.”

Ta cúi đầu, dựa vào trong lòng hắn, vươn tay nhẹ nhàng ôm thắt lưng hắn, lặng lẽ áp má vào lồng ngực hắn.

“Có gả cho ta hay không?”

“Gả.”

HẾT