XtGem Forum catalog
Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216270

Bình chọn: 9.5.00/10/1627 lượt.

thấy nàng ta đến tế, ngược lại tiểu thư, trông bảy tám tháng, mỗi ngày không thôi, luôn đến đây, cạnh cây ngô đồng kia từ hạ sang thu, nhưng tất cả cũng mất rồi…” "Được rồi Nguyệt Nhi, cũng không thể đến bao nhiêu lần nữa, ngay cả lá khô cũng hết rồi, qua hai ngày nữa sông sẽ đóng băng, đông đến rồi." "Muội bất bình thay tiểu thư đấy, tiểu thư cũng nên bình tĩnh lại!" Nguyệt Nhi mím môi, dáng vẻ bất mãn. Mỉm cười lần nữa, không khỏi nghiêng người vuốt lên búi tóc nàng. “Sắc thu sương đạm, như tóc đen mày ngài, chờ trăng lên, chờ Thất Huyền, lòng như lửa nóng… Nguyệt nhi, bản thân đã tặng cho ai chưa? Tính của Quý Huyên, luôn thương hương tiếc ngọc. Đổi lại lại có gì khác?" "Tiểu thư......" Nguyệt Nhi trầm mặc, nghiêng đầu nhìn nước sông, "Tô công tử nói sông này thông ra biển, Tần công tử, có thể đến Đông Hải long cung không?" "Chàng à, " ta ngẩng đầu. Ngôi Sao Chân trời lóe lên, chiếu rọi ánh đèn dầu nơi xa, chiếu xuống nước, lờ mờ, "Có lẽ, chàng đã đi lên bầu trời mênh mông không chừng." "Hì hì!" Nguyệt Nhi bỗng nhiên nở nụ cười, "Tiểu thư, nếu người nói Tần công tử gặp công chúa Long cung, hơn nữa còn là tiên tử, sao có thể lui bước." "Tiểu nha đầu, nói mò!" Nghĩ đến Quý Huyên quyến luyến cảnh tiên hoang đường kia, ta cũng không nhịn được che miệng cười. Chẳng qua là gặp dịp vui thôi. Chỉ sợ hải điện Thiên cung, chàng có thể ngắm bách hoa, nhưng lại không nhặt được lá này. Thật ra thì, căn bản là giả, đúng không? Quý Huyên. Năm thứ tư Gia Hựu, công tử văn nhã kia tự dưng xông vào hương các, mắt say lờ đờ mông lung, vừa ngâm "Rượu ngon say sưa", vừa phóng túng buông thả. Nhưng vì sao mặt lại tiêu điều, tiếng đàn lại sục sôi? Mỗi năm tháng, nam tử hào phóng tao nhã, dung mạo tuấn tú kia, dưới bóng cây, đàn ca múa kiếm, không khỏi vui sướng tàn đầy. Nhưng vì sao vô cùng kiều diễm, lên đàn lại ảm đạm? Không cam lòng sao. Quý Huyên. Phụ mẫu có nói, bằng thân phận của thiếp là không thể, nhưng thiếp hiểu… Mỗi lần có gió thổi lay ngọn cỏ, thời cuộc rung chuyển, chàng cũng sẽ triền miên mấy bận, nâng cốc vui mừng, chỉ cầu một lần say sưa, quên đi dịu dàng. Như muốn trút hết khí lực toàn thân, vứt bỏ bụng đầy kinh luân đi, mới có thể yên giấc. Là cô đơn sao. Quý Huyên. Rõ ràng có kiều thê ở nhà, mỹ thiếp tươi đẹp, nhưng chiếc lá gây vạ này, lại chọc đến niêm hoa. Tâm sự không người nào hiểu. Muốn quên, nhưng không quên được. Muốn trốn, cũng trốn không thoát. Muốn thay đổi? Nhưng có thể nào thay đổi. Mệnh đã định. Không thể tránh. Chàng cũng thế, thiếp cũng vậy thôi. Ngô đồng, ngô đồng. Phượng tê chi mộc, tiêu sơn vầm, thanh tiêu dĩ hợp, thừa long nhi khứ. Quý Huyên, lúc chàng tặng thiếp ngô đồng, rửa lá đề thơ, có từng làm theo Tiêu Sử chuẩn bị ngọc? A, nhưng thiếp—— Thiếp, chỉ là hạt sương bèo bọt. Thiếp, thân thể nhơ bẩn phong nguyệt tuyết sương.. Sao có thể vào sảnh nhập thất, sao có thể làm xấu thanh danh chàng, để chàng phải bảo vệ? Quý Huyên, mặc dù hay tùy hứng, chơi đùa vạn phương. Dù hay làm bậy, tâm tư buông thả. Nhưng thiếp biết ý cây ngô đồng của chàng Biết chàng quyến luyến thương tiếc. Biết chàng cô đơn cô tịch. Quà đáp lễ lấy cây ngô đồng. Chàng sẽ hiểu. Nước Biện Lương chảy về hướng đông. Xin gửi tâm tư của thiếp. "Tiểu thư, chúng ta ném nhiều lá ngô đồng như thế, Tần công tử có nhận được không?" Giọng Nguyệt Nhi lại thức tỉnh thiếp lần nữa. Trầm mê, khi nào lại dễ dàng "Ừ, tất nhiên có thể. Chẳng qua là chàng nhận nhiều như vậy, không trách chúng ta không đốt tiền tặng là tốt rồi." Ta cười, xoay người đứng lên. Nguyệt Nhi vội vàng đỡ ta dậy: "Hừ! Tần Phủ tế điện trên dưới trăm ngày, tiền tài đã sớm xài không ít rồi, đang lo không có lá ngô đồng gửi tương tư, mang theo phong lưu đấy." A, Quý Huyên, con bé Liên Nguyệt này, cũng học chàng cách coi thường đấy. Nàng lại, có lá của Hoài Hư. Duy chỉ mình ta. Xe nơi xa đã sớm phủ kín mui, phu xe ngồi lẳng lặng chờ phía trước, hai con tuấn mã màu rám nắng không nhịn được, lảo đào, phe phẩy cái đuôi, thỉnh thoảng vó trước lại nhảy lên. Trèo lên xe, giật dây lên đường. Xe kẽo kẹt vang lên, tiếng chuông trên cổ ngựa, theo tiếng chân vang lên theo tiết tấu, còn có phu xe thỉnh thoảng cúi đầu thầm hát. Leng keng, leng keng...... Đi đến ánh đèn rạng rỡ của Biện Lương phồn hoa. Đi đến lầu gác gió trăng ôn hương nhuyễn ngọc kia—— Chỗ ở của ta. Mộ phần Tối nay, lại là rượu cốc nâng lên, đèn rực rỡ không chợp mắt. Đi xa. Đi xa...... Đã khác rồi! Quý Huyên. Dù là sao trời, hay là biển cả. Chỉ sợ đường đi hoàng tuyền, đi qua sông quên, cầu mất hồn. Mạnh bà thang. Chàng không còn là người nhu tình vô tận, phong lưu phóng khoáng kia nữa. Chỉ nguyện cho tâm tình cô độc của chàng, cuối cùng có thể được đền đáp. Thoát khỏi gông xiềng. Bên cạnh sông Biện Lương, vào đông gió mát, miếng băng mỏng nổi lên. Gợn sóng chảy về hướng đông theo dòng nước u tối, không ánh sáng không tiếng động. Vài chiếc lá ngô đồng theo dòng băng chảy về phía đông, chiếc chìm chiếc nổi, đi vào dòng nước xoáy, không còn màu đen…. Cuối cùng cũng không thấy nữa. ---------------- (Lời tác giả) 1: Sông