iền biết nội dung phần 2 của bộ phim rất nhanh sẽ đến.
Cho nên cô rất lo sợ, không chút nào yên lòng nổi, tuy là cô không nhớ
rõ sự việc, nhưng cô biết nội dung trong phần hai của bộ phim, người nhà của anh, bạn bè của anh, thậm chí ngay cả người anh yêu nhất cũng rời
đi.
Ngày hôm nay, sau khi tan sở, Lâm Tâm Nguyệt chào tạm biệt
chồng chưa cưới xong liền vội vội vàng vàng chạy về nhà họ Lâm, miễn
cưỡng tươi cười hỏi thăm ông nội và quản gia Lâm, lại mang vẻ mặt bất an trở về phòng mình, không chút để ý tới ánh mắt quan tâm lo lắng ở phía
sau.
Lâm Tâm Nguyệt về phòng lập tức khóa cửa cẩn thận, lấy quyển sổ ghi chép bị cô nhét trong hộc tủ thấp nhất ra, để trên bàn. Lâm Tâm
Nguyệt ngồi trên ghế căng thẳng nhìn chằm chằm quyển sổ một lúc. Trong
sổ ghi chép, trừ trang đầu viết chi chít các chữ số, những trang khác
đều trống rỗng.
Đối với người khác, mấy con số này là một đống
bát nháo, nhưng đối với Lâm Tâm Nguyệt, cái này ẩn chứa bí mật rất lớn
của cô, thật ra… Lâm Tâm Nguyệt dùng mấy chữ số kì lạ này để ghi lại nội dung của bằng chứng 2.
Mười lăm năm trước, Lâm Tâm Nguyệt đi đến nước Mĩ, thật sự tiếp nhận nơi đây, tiếp nhận người nhà của mình. Cô lo lắng mình sẽ dần quên mất nội dung bộ phim, đặc biệt là nội dung của
phần 2, bời vì từng người thân của cô sẽ rời đi. Cô muốn thay đổi số
phận, nhưng cô biết bản thân cô không thể đem nội dung viết hết ra giấy, một khi viết xuống, nó chính là vật chứng, mặc kệ cô che giấu như thế
nào, cũng có ngày bị phát hiện, đến lúc đó những gì cô quý trọng cũng có thể đánh mất, cô không dánh mạo hiểm đánh cược.
Vì vậy, cô đem
phần nội dung sợ mình quên viết xuống giấy như phương pháp cô và anh
trai ở kiếp trước hay dùng để gạt bà mẹ bạo lực của cô. Chính là cách
truyền tin bằng mật mã chữ số. Trên thế giới này, e là chỉ có một mình
Lâm Tâm Nguyệt mới hiểu những chữ số này.
Lâm Tâm Nguyệt đem chữ số trên giấy ‘phiên dịch’, kết quả khiến lòng cô chìm xuống đáy biển:
Đinh Đinh – Bom – Chết.
Chồng của Bái Bái – ung thư – cướp – nhảy lầu tự sát – chết.
Tiểu Nhu – bom – mất thính giác tay bị tàn phế.
Trạch Sâm, Dật Thăng – chuẩn bị hôn lễ - bom – Dật Thăng hôn mê.
Lâm Tâm Nguyệt chậm rãi nhớ lại, tuy rằng chỉ có một chút, những cũng đủ khiến lòng bàn tay của cô lạnh run, kinh hồn khiếp vía.
Trước đây xem phim, nhìn thấy từng nhân vật rời đi, cùng lắm cô chỉ cười tiếc hận rồi cho qua, nhưng bây giờ chính mình trải qua hoàn cảnh này, cô
mới hiểu được nỗi chua xót, thống khổ bên trong. Hiện tại, vừa nghĩ tới
chuyện bọn họ sẽ rời cô ra đi, trái tim Lâm Tâm Nguyệt không nhịn được
đau nhói, bọn họ đều là người thân, bạn bè quan trọng của cô. Làm sao cô có thể thờ ơ nhìn họ rời đi.
Không, tuyệt đối không! Vận mệnh
của người khác, cô còn sửa được, họ là người cô muốn bảo vệ, cho dù dùng mọi thủ đoạn, dốc hết sức, cô nhất đinh phải bảo hộ họ thật tốt, không
để bất kì ai cướp đi, dù là thần chết!
Sự bất an, ngưng trọng dần dần rút khỏi đáy mắt Lâm Tâm Nguyệt, đẩy ra sương mù, trở nên kiên định rất nhiều.
Lâm Tâm Nguyệt đem mật mã và giải mã tiêu hủy hết, ngay cả mảnh vụn cũng
không có, không hổ danh là chuyên gia pháp chứng, một chút vết tích cũng không có để lại.
Bầu trời đem, trăng sao lặng lẽ hiện ra, ánh sáng lấp lánh. Ánh sao nho nhỏ lung linh tô điểm cho ánh sáng ngọc của trăng tròn.
Bên này, bạn nhỏ Lâm Tâm Nguyệt hạ quyết tâm gặp thần giết thần, gặp phật
giết phật, một lòng cứu vớt muôn dân, khụ, nói lộn rồi, là quyết tâm bảo hộ người nhà. Dưới lầu, đôi chủ tớ cáo già lại lo lắng Lâm Tâm Nguyệt
bị ức hiếp (?) hay là mắc chứng e sợ trước hôn nhân (?). Cứ thế, nhà họ
Lâm bình yên trôi qua một đêm.
Ngày hôm sau, khi ông nội Lâm và
quản gia Lâm nhìn thấy người mà tối hôm qua bọn họ còn lo lắng, hôm nay
lại vội vã, nhất kinh nhất sạ (N: câu này không hiểu) đi làm. Không khỏi bùi ngùi: Bọn họ già rồi, không theo kịp nhịp điệu của lớp trẻ bây giờ. Mà Lâm Tâm Nguyệt tối qua đã nghĩ thông suốt, hiện tại đang vui vẻ hoạt bát hoàn toàn không biết cô vô tình đả kích tâm hồn nhỏ bé của hai
người già nào đó.
Lâm Tâm Nguyệt vừa đến tổ pháp chứng liền giống bọn người Cao Ngạn Bác đem vật chứng tìm được ở hiện trường đi xét
nghiệm. Phân tích mẫu máu và đối chiếu sơ đồ DNA, bận rộn đến mức hận
không thể phân thân ra.
Sáng sớm, Lương Tiểu Nhu đã bị tổ trọng
án và phòng chống tội phạm ma túy ‘mời uống trà’. Không ngờ vừa đến đó
cô liền gặp phải nữ thanh tra dũng mãnh nhưng không gây thiện cả cho cô - Mã Quốc Anh.
Cấp trên của Mã Quốc Anh đơn thuần chỉ khoe khoang
tổ trọng án phòng chống tội phạm ma túy của bọn họ có bao nhiêu lớn, phổ biến như thế nào, bên trên có bao nhiêu quan tâm, muốn hợp tác với phía Lương Tiểu Nhu, thay vì nói là hợp tác còn không bằng nói ra lệnh,
khiến cấp trên của Lương Tiểu Nhu nuốt cục tức vào bụng, đây là thái độ
muốn hợp tác của các người à? Một chút thành ý cũng không có, mặt khác
lại yêu cầu chúng tôi làm thế này thế nọ, vậy tự các người làm đi.
“Hi vọng lúc madam Lương điều tra vụ án, có tiến bộ gì thì nói cho