inh chủng. Bệnh viện chúng ta khẳng
định sẽ cho người ra xây dựng bệnh viện dã chiến. Đây chính là công việc kiếm vất vả không được cám ơn. Nhìn hai chúng ta xem, đến nơi diễn tập
không biết có luyện được gì không nhưng chắc sẽ gục xuống. Tuy nói là
nhân viên cứu hộ, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải hành quân đi theo bệnh
viện dã chiến, so với lúc đại học Quân y huấn luyện dã ngoại còn khổ hơn gấp mười lần. Nếu thật sự để cô đi, người cánh tay bắp chân nhỏ như cô, có thể chịu được sao?"
Hứa Hựu An cúi đầu nhìn mình, lại nhìn đống thịt trên người Triệu
Thiến một chút, phì cười một tiếng: "Nghe cô nói như vậy, tôi lại cảm
thấy cô nên chủ động xin đi, nói không chừng sau nửa tháng diễn tập quân sự trở về, cô cũng không cần phí sức lực giảm cân."
Triệu Thiến bất mãn vỗ cô một cái: "Tôi nói nghiêm chỉn
h với cô đó, cô đừng không tin như vậy chứ."
Triệu Thiến thật sự là quạ đen. Buổi chiều, lãnh đạo Khoa liền gọi
Hựu An lên, bảo nên chuẩn bị một chút, tháng sau tham gia diễn tập quân
sự. Hôm nay là hai mươi chín tháng ba, tháng sau không phải là hai ngày
sau sao. Hứa Hựu An không thể không bội phục Chu Na mạnh mẽ vang dội. Cô nhận mệnh, không hề nghi ngờ gật đầu, bày tỏ ý phục tùng an bài của tổ
chức.
Từ phòng làm việc của lãnh đạo đi ra, mới vừa đi tới cửa cầu thang đã nhìn thấy Trần Lỗi. Bình thường trên mặt đẹp trai dịu dàng, lúc này có
chút lụn bại tối tăm nói không rõ.
Trần Lỗi chưa bao giờ biết tính tình Hứa Hựu An cứng như thế. Hai
người yêu nhau sáu năm, cơ hồ chuyện gì Hựu An cũng nghe anh, anh nói
tốt nghiệp rồi, em cũng vào Quân tổng phía Bắc đi! Hựu An nói được. Anh nói chờ thêm hai năm chúng ta sẽ kết hôn, cô nói được. Trừ chuyện kia
cô không nghe anh, cơ hồ tất cả những chuyện còn lại, đều do anh quyết
định, Hựu An chưa bao giờ có ý kiến.
Trần Lỗi tức giận nói Hựu An không dịu dàng, không săn sóc, thật ra
hoàn toàn là nói lẫy. Hựu An và Chu Na không thể đem ra so sánh, Hựu An
nhỏ hơn mình hai tuổi, năm nay cô mới 24, Chu Na lớn hơn mình ba tuổi.
Loại dịu dàng săn sóc đó của Chu Na, Hựu An vĩnh viễn không thể nào học
được, Hựu An còn là một cô gái, Chu Na đã là phụ nữ thành thục.
Trần Lỗi biết Hựu An có chút yếu ớt, có chút tính trẻ con, nhưng lại
không biết, cô cường ngạnh cố chấp, hoá ra là không thể cứu vãn.
Trần Lỗi cảm thấy, lần này có lẽ tự mình đã biến khéo thành vụng. Anh muốn dùng Chu Na kích thích Hựu An, một khi Hựu An khổ sở, anh lại đi
năn nỉ sám hối, có lẽ hai người sẽ quay lại với nhau. Nhưng từ đầu đến
cuối, Hựu An không nhìn anh một cái, thậm chí lúc hai người gặp thoáng
qua, Hựu An cũng xem như anh trong suốt.
Mà vừa rồi Trần Lỗi mới biết, Chu Na bảo chú của cô ta điều Hựu An đi tham gia diễn tập quân sự. Ai cũng biết, chuyện như vậy làm thế nào
cũng không bao giờ đến phiên Hựu An. Trần Lỗi tức giận chất vấn Chu Na,
Chu Na lại vô cùng thẳng thừng nói với anh: "Hứa Hựu An chói mắt bên
cạnh, em thấy là phiền, anh nhìn tâm cũng loạn. Các anh đã chia tay,
liền rạch ròi một chút, anh không hạ quyết tâm được, thì em giúp anh
thôi."
Ngay lúc đó, sắc mặt Trần Lỗi lúc trắng lúc xanh, đóng sầm cửa liền
chạy tới đây. Thấy Hựu An, một bước, Trần Lỗi với tay bắt được bả vai
của cô: "Hựu An, anh nhận là anh sai, em tha thứ cho anh một lần cũng
không được sao, chẳng lẽ phạm lỗi lần đầu, em liền xử anh tử hình cả
đời, em cảm thấy công bằng sao? Em quên quá khứ ngọt ngào của chúng ta
sao, sáu năm tình cảm của chúng ta......" Chát một tiếng, Hựu An không
chút lưu tình giơ tay lên hung hăng tát một cái cắt đứt Trần Lỗi.
"Trần Lỗi, đừng lại nói cái gì là sáu năm tình cảm. Con mẹ nó, anh
không xứng, anh phạm lỗi lần đầu? Anh tự hỏi lại lương tâm mình xem, anh cùng Chu Na làm tổng cộng bao nhiêu lần, chỉ sợ chính anh cũngđếm hết!"
Hựu An thở dốc một hơi, đè ép lửa giận trong lồng ngực: "Trần Lỗi,
anh có ý gì vậy? Chúng ta xong rồi, chia tay, anh cùng Chu Na cũng danh
chánh ngôn thuận ở cùng nhau. Anh còn tới dây dưa tôi làm cái gì? Xem
như tôi cầu xin anh, đừng đánh mất một chút ý tốt đối với anh còn sót
lại trong lòng tôi. Không phải tất cả lỗi lầm đã phạm vào đều có thể
sửa. Giết người rồi, anh nói anh có sửa được không. Cho nên, hãy giống
như người đàn ông chân chính, đừng để tôi khi dễ anh, rồi lại tự khi dễ
ánh mắt mình quá kém." Nói xong, lướt qua anh trực tiếp đi xuống lầu.
Trần Lỗi đứng lặng thật lâu cũng không động đậy, anh không hiểu, tại
sao cái người chuyện gì cũng nghe lời anh - Hựu An lại biến thành như
vậy, xa lạ mà sắc bén, anh ngẩng đầu nhìn lên tầng phía trên, Chu Na
nghiêng người dựa vào khúc quanh cầu thang, Trần Lỗi chợt bức thiết có
loại ý tưởng, muốn trở lại lúc ban đầu, lúc ban đầu còn chưa biết Chu
Na, đáng tiếc không có khả năng.
Tan tầm, Hựu An nấn ná đến khi tất cả mọi người đi hết, cô mới dọn
dẹp một chút rồi đi ra ngoài, mới vừa đi ra cửa hông bệnh viện, đã nhìn
thấy phía đường đối diện dừng một chiếc xe jeep quân đội màu xanh lục,
trước xe còn có Giang Đông thẳng tắp đứng yên.
Giống như bất cứ lúc nào, bất kỳ